Trang 1 trong 8 1234567 ... Cuối cùngCuối cùng
kết quả từ 1 tới 20 trên 150

Ðề tài: CHÁNH PHÁP

  1. #1

    Smile CHÁNH PHÁP

    Khi mới sinh ra tâm ta tróng không,không ác mà cũng không thiện,Và gần như chưa có ý thức,lúc đó ý thức chỉ là căn phòng tróng không chưa có gì cả.Trong Tiềm Thức chưa có Siêu Hình,mà chỉ có cái CHÂN TÂM đã có sẳn đó rồi.Vì thế lúc đó ta cũng chưa hình thành tư duy.Nếu bạn vượt qua Đúng Sai thì bạn sẽ thấy cái gì cũng ĐẸP.Nếu bạn vượt qua Yêu Ghét thì bạn sẽ thấy cái gì cũng THƯƠNG.Nếu bạn vượt qua Tâm Linh và chạm tới Tâm Thức thì bạn sẽ thấy cái gì cũng VUI.Ai phá bỏ được tất cả các vách ngăn này để đi đến Tâm Thức của mình thì Đại Giác Ngộ,và chạm tới Thực Tại Niết Bàn.Chân lý lộ ra và đó chính là SỰ THẬT.Lúc đó bạn sẽ không còn tâm trí và cả sự tưởng tượng lẫn sáng tạo.Và cuối cùng là cảm giác Niết Bàn cũng biến mất.Cái đó chính là HƯ KHÔNG

    Nếu Thực Tại là một dòng nước cuộn chảy xiết,thì Niết Bàn lại đứng yên tĩnh lặng như mặt hồ trong veo.Hai cái đó nhập làm một sinh ra Tĩnh Thức.Tỉnh thức là sống trong Thực Tại sống động của thiên nhiên bên ngoài,và biết mình chìm đắm trong yên tĩnh thiên thu của tâm hồn.Từ Thực tại của dòng nước cuộn chảy kia,sinh ra tư tưởng minh triết.Nó đặt ra những giới hạn để con người biết rằng,khi chúng ta vượt qua nó thì sẽ là cực đoan và dẫn tới mất cân bằng.Nó sẽ hòa giải các mâu thuẫn tiềm ẩn và cũng như đã sinh ra rồi,vì chúng luôn có tính đối kháng và phụ thuộc lẫn nhau.Từ Niết Bàn của mặt hồ tĩnh lặng kia sinh ra Đạo Đức Học.Là bản nguyên của tư tưởng đạo đức Như Lai được giải thích theo ngôn ngữ hiện đại.Vậy thực tại là gì.Thực Tại chính là tất cả tạo vật có trong trời đất thuộc HỮU HÌNH,mà con người có thể nhận diện và gọi tên được.Do nó bị tách rời ra nhiều thứ khác nhau như cái cây,cái ghế, cái sân,con đường,ngọn núi,dòng sông vv.Nó sẽ thay đổi và mất đi,vì đó là VÔ THƯỜNG

    Còn Niết Bàn là gì Niết Bàn cũng chính là tạo vật trong trời đất nhưng nó nối liền nhau thành 1 cái VÔ HÌNH ỏ trong lòng người,mà con người không thề thấy được.Nó chính là ĐẠO,là cái BẤT BIẾN.Và chính tại đây sinh ra vật chất và tinh thần trên đời.Cái đó gọi là.Sắc tức thị không,không tức thị sắc.Có nghĩa là vật chất hay tinh thần gì đều như nhau,đều sinh ra từ HƯ KHÔNG vì Niết Bàn là cái vô hình mà
    Vậy ta thấy ĐẠO là cái không nhìn thấy được nhưng nó là CHỦ của mọi tạo vật trên đời.Còn ngôn ngữ miêu tả về ĐẠO là cái phương tiện mà thôi.Nếu bạn muốn hiểu được ĐẠO thì đừng quá chấp vào ngôn ngữ,mà hãy đọc nội tâm của mình.Vì ngôn ngữ là cái bên ngoài ĐẠO,nó có thế thay đổi.Nhưng ĐẠO thì không thể khác được.Khi mới sinh ra tâm ta tróng không,không ác mà cũng không thiện,Và gần như chưa có ý thức,lúc đó ý thức chỉ là căn phòng tróng không chưa có gì cả.Trong Tiềm Thức chưa có Siêu Hình,mà chỉ có cái CHÂN TÂM linh hồn đã có sẳn đó rồi.Vì thế lúc đó ta cũng chưa hình thành tư duy.Khi đứa bé mở mắt chào đời.Các Giác Quan của nó tiếp xúc với môi trường bên ngoài,và thu nhận những tín hiệu,thông tin từ ngoại cảnh,thì lập tức ý thức của nó bắt đầu hình thành.Lúc đó ý thức của nó chứa đựng một hình ảnh đầu tiên của cuộc sống.Và cũng ngay lập tức,CÁI BÓNG của nó dội vào Tiềm Thức tạo ra Siêu Hình.Cái Siêu Hình này liền tràn ngập cả tiềm thức,và đè lấp lên cái Chân Tâm.Nếu ý thức có một thì cái bóng của nó là một ngàn một tỷ lần nhiều hơn.Nó là hình ảnh lộn ngược của ý thức.Nó tạo ra Ký Ức của con người.Vì vậy cho nên tình cảm yêu ghét,giận hờn,nhớ nhung,của chúng ta đều không thật.Vậy là lúc này đứa bé đã hình thành tư duy,gọi là hai cực Âm siêu hình và Dương chân tâm là Nhị Nguyên.Từ đó ta thấy Cội nguồn của tinh thần con người đều sinh ra từ Tiềm Thức.Còn vô thức là một căn phòng bí mật đóng cửa kín mít,vì nó thuộc về thượng đế

    Lúc này,do ý thức và các giác quan luôn tiếp xúc với ngoại cảnh,nên nó không ngừng thu nhận những thông tin và hình ảnh từ bên ngoài đem vào ý thức.Rồi kế đó,cái bóng của nó lại không ngừng tăng lên nhanh chóng rất khủng khiếp,tạo ra Siêu Hình.Vậy là con đường tư duy đã được mở ra từ ngoài vào trong.Phật Giáo gọi là tạo NHIỆP.Vậy thì vì sao chúng ta KHỔ Là bởi vì cái thế lực Siêu Hình này rất to lớn,nó cứ tràn vào trong tinh thần ta mãi,và đè lấp lên cái chân tâm nằm im lặng của chúng ta trong đó,nếu nó tràn ngược ra ngoài Ý Thức,thì chúng ta sẽ điên.Từ đó Chân Tâm và Siêu Hình không ngừng đấu tranh với nhau.Siêu hình tạo ra cảm xúc vui sướng và buồn khổ,nhưng nó là giả vô minh.Hai cái đó ngược lại với nhau nên tạo ra tư duy Nhị Nguyên ÂM và DƯƠNG.Cái chân tâm là SINH MỆNH của con người.Cái siêu hình là cái kho cất giử hình bóng sự vật của thế giới bên ngoài,nó hiện ra trong giấc ngũ chập chờn của chúng ta thì được gọi là GIẤC MƠ.Nhưng đồng thời phía ngoài kia.Ý Thức cũng là một cái kho khác nữa.Đó là những vật liệu thô chưa qua xử lý chế tác thành sản phẩm tốt nhất.Do đó chúng ta khổ là do ý thức và siêu hình đè nặng trong tinh thần chúng ta.Hai cái này đánh nhau mãi làm tâm lý chúng ta căng thẳng đau đớn dẫn tới CÔ ĐƠN nhiều khi muốn chết luôn,nó là trùng trùng duyên khởi tạo nghiệp không bao giờ chấm dứt.Vì thế chúng ta khổ hoài không bao giờ hết.Nhưng làm sao hết khổ được đây

    Toàn bộ tinh thần con người là như thế.Nhưng nó chia làm hai phần.Phần Ý thức gọi là LÝ TRÍ.Phần Tiềm Thức và vô thức được gọi là CẢM XÚC trái tim.Phần lý trí là tư duy CHỦ ĐỘNG,khi ta ngũ thì nó nghỉ ngơi.Phần cảm xúc là tư duy TỰ ĐỘNG.Nó hoạt động tự nhiên bất tận không bao giờ ngừng,nó không thể điều khiển được.Nó gắn liền với những quy luật vận động của tạo hóa tự nhiên bên ngoài.Nó thuộc về thượng đế.Nó sẽ CẢM ỨNG tạo ra thiên đường hay địa ngục,tùy theo hành động suy nghĩ của chúng ta,bời ý thức tính toán và siêu hình yêu ghét.Đó chính là luật NHÂN QUẢ
    Vậy thì lý trí thì ở ngoài mà cảm xúc thì ở trong.Lý trí chỉ hiểu được những cái HỢP LÝ từ bên ngoài đem vào như là sự học tập,quan sát thiên nhiên vv.Cảm Xúc là tình cảm nó có khả năng hiểu được những cái VÔ LÝ bị nén vào trong thành đau khổ,vì nó biết yêu thương cả những cái sai lầm.Vì nó không phân biệt đúng sai tốt xấu gì cả.Như thế nào thì nó cũng yêu thương hết.Nếu bạn hiểu được cái HỢP LÝ thì có được pháp HỮU VI,và đó là kinh nghiệm,là PHƯỚC ĐỨC Lúc đó bạn là người giỏi về khoa học kỷ thuật,để khám phá thế giới bên ngoài.Nếu bạn hiểu được cái VÔ LÝ,thì có pháp VÔ VI.Đó là sự trãi nghiệm và là CÔNG ĐỨC Lúc đó bạn sẽ là người giỏi về nghệ thuật và tôn giáo.Vì bạn là người biết cách khám phá thế giới bên trong nội tâm của mình.Khi bạn được pháp VÔ VI là bởi tất cả hai cái kho tư liệu chất đầy ở Ý thức và Siêu Hình tan biến hết mà ra.Cái đó gọi là GIÁC NGỘ.Sự hiểu biết của bạn giờ đây đã được qua chế tác thành phép màu.Nó có khả năng làm bạn hết khổ và gọi là GIẢI THOÁT.Đó là con đường đem những khổ não của ta từ trong ra ngoài,và bạn sẽ được nhẹ nhàng không còn mang vác những thứ rác rưởi nặng nhọc nữa như là những ham muốn,yêu đương đau khổ và kiến thức,thông tin hình ảnh vv.Sự chuyễn hóa thân tâm này người ta gọi là THIỀN.Vì thế đi TU là để khống chế và chinh phục dòng tâm chuyển động tự nhiên này.Trong quá trình đấu tranh giữa siêu hình và chân tâm.Nguồn năng lượng này bốc hơi lên dồn nén lại thành Cảm Giác ở Tâm Linh.Vì thế ai đi tới tâm linh thì có cảm nhận rất sâu sắc về thế giới bên ngoài,và có thể gọi là thiên tài rồi,Cảm giác cũng là NGHIỆP,vì nó như một màng sương khói mù mịt bao phủ xung quanh sự vật.Người ta không thấy được nó,nhưng người ta linh cảm về nó rất chính xác.Cái đó gọi là những nghiệp lành

    LÝ TRÍ thì chỉ hiểu được một nữa vấn đề thôi,vì nó là tư duy MỘT CHIỀU chạy theo hai GIỚI HẠN âm và dương.Nên nó chỉ hiểu và học tập được những cái bên ngoài.Cho nên nó ước mơ cho nó có một giá trị TUYỆT ĐỐI.Đó chính là LÝ TƯỞNG.Là Nhị Nguyên.Còn TRÁI TIM là tư duy HAI CHIỀU,Nó hiểu được hết hai mặt âm dương của vấn đề,là con đường dẫn về CHÂN TÂM của chính mình.Nó có giá trị TƯƠNG ĐỐI trong TƯƠNG QUAN nằm GIỮA hai giới hạn ÂM và DƯƠNG.Đó chính là CHÂN LÝ.Nó chỉ có MỘT,cho nên nó là NHẤT NGUYÊN.Vì thế lý trí phương tây làm ra TRIẾT HỌC.đó là nhiều lý tưởng khác nhau,nhiều hệ tư tưởng khác nhau,hoặc trái ngược nhau.Nó như một đoạn thẳng dài giới hạn bởi hai đầu là âm và dương, người ta liền cắt ra nhiều khúc khác nhau nên được nhiều lý tưởng khác nhau. Còn TÌNH CẢM phương đông thì chạm tới MINH TRIẾT. Đó là CHÂN LÝ, và chỉ có một mà thôi. Nếu tạo hóa thiên nhiên là một cái sân khấu lớn,thì các triết gia phương tây là những khán giả đang xem cái vỡ tuồng đó,họ luôn chạy theo sự biến chuyễn không ngừng của nó,và không bao giờ tận cùng được,cho nên họ trở nên tuyệt vọng.Trái lại người đạo diễn vỡ tuồng này là một CHÂN NHÂN người phương đông,ông ta thấu hiều mọi thứ và VUI CƯỜI mà sống.Ông ta biết rằng GÍA TRỊ thật sự chỉ có trong TƯƠNG QUAN giữa hai GIỚI HẠN âm và dương mà thôi.Khi bạn chạm tới chân lý có nghĩa là bạn đã hoàn tất cuộc chiến đấu tinh thần của mình,vì bạn đã đi qua một vòng trần gian để tới cái chân tâm muôn đời của mình rồi.Đó là một chiến thắng bất diệt trên đời.Bởi vì lý trí là trí tuệ hữu hạn,còn Trái Tim Yêu Thương là trí huệ vô hạn

    Vậy như trên ta thấy,cái CHÂN TÂM nằm trong tiềm thức,là cái LINH HỒN muôn thuở của con người.Nó sẽ thay đổi bởi nhiều kiếp sống ở trần gian nhưng chỉ là MỘT.Khi ta sống,nó chính là SINH MỆNH của ta.Khi ta chết nó đi đầu thai vào kiếp khác và cứ như vậy luân hồi không bao giờ chấm dứt.Còn nếu bạn chết đi mà không đi đầu thai được,thì sẽ thành ma quỷ lang thang.Nhưng chỉ trừ khi bạn chạm tới THỰC TẠI NIẾT BÀN.Có nghĩa là bạn có được tư duy NHẤT NGUYÊN.Khi đó bạn sẽ vô sanh bất diệt,không đến không đi.Vì tất cả đều sinh ra từ NIẾT BÀN,và kết thức nơi THỰC TẠI.Bạn sẽ có một trí tuệ siêu phàm và một trái tim từ bi cao cả.Vì bạn đã thấu suốt tất cả hai mặt.Thế giới quan và nhân sinh quan trên cỏi đời này.Cuối cùng điều lưu ý ở đây,là bạn muốn bớt đau khổ thì hãy bớt đề cao cái siêu hình đi là xong.Vì nó chỉ là cái bóng của sự vật mà thôi,chứ không phải là những tình cảm thật của ta.Còn Ý thức thì làm nên thế giới vật chất của đời sống.Nếu bạn có được niềm vui bên ngoài này,thì cũng tốt phước lắm rồi khi đã sống làm người trên trần gian

    Chánh pháp là ao hồ
    Giới là bến nước tắm
    Không cấu uế, trong sạch
    Được thiện nhân tán thán.

    Là chỗ bậc có trí
    Thường tắm trừ uế tạp
    Khi tay chân trong sạch
    Họ qua bờ bên kia
    vô minh diệt vô minh tận
    vô lão tử diệt vô lão tử tận vô khổ tập diệt,vô đắc

  2. #2

    Mặc định

    XIn Thầy PQ nói thêm chỗ đi đầu Thai... con chưa ngô chỗ này....

    Cảm ơn thầy

  3. #3

    Mặc định

    Theo con hiểu thì Vô vi và hữu vi nó khác....

    Pháp hữu Vi: Là Pháp suy luận bằng lý trí để ra qui luật.... là những cái mình thấy biết rồi để ra qui luật......

    Pháp Vô vi: là từ cái không sinh ra..... Khi đã suy nghĩ đã cạn đường rồi.... cùng đường ngõ lối rồi mà vẫn chưa ra.... đến khi sắp lịm đi.... thì ánh sáng lóa lên... chân lý bùng lên.... đó là ngộ ra.... à thi ra là như thế......

    Khoa học: Là pháp hữu vi

    Đạo: Là pháp vô vi

    À... đọc lại thì con hiểu ý của thầy rồi... HỮu vi... vô vi.....

    + Lấy tịnh chế động là điều Vô Lý: Nhưng Truong Tam Phong hiểu được điều vo lý này nên Ngộ ra Thái cực đạo....

    + Sinh ra là khổ: thoát khổ là điều Vô Lý: Nhưng Thích ca đã hiểu được sự Vo Lý này nên Ngộ ra Đạo Giải Thoát.....
    Last edited by congiolamientay; 24-07-2016 at 04:50 PM.

  4. #4

    Smile pq với bạn congiolamientay là bạn,bạn đừng kêu pq là thầy,bạn hãy hoan hỷ

    Theo giáo lý Đạo Phật thì chúng sinh không phải đoạn diệt,cũng không phải thường còn,mà quay lộn trong cảnh sinh tử luân hồi.Có một tập tục cổ truyền vững chắc giải thích vòng Thập Nhị Nhân Duyên bằng cách phân làm ba thời kỳ quá khứ,hiện tại và tương lai.Hiện tại là thời gian duy nhất thật sự có,và hiện tại do quá khứ xây đắp,uốn nắn.Chính trong hiện tại chúng ta tạo nghiệp bằng thân,khẩu,ý,để trổ quả trong tương lai.Trong mười hai giai đoạn nối liền hay vòng khoen,quanh tròn vòng bánh xe,có đầy đủ những gì xảy ra trong đời sống và đó là giải đáp cho tất cả những câu hỏi liên quan đến kiếp nhân sinh.Tuy nhiên giáo lý Tùy Thuộc Phát Sanh,trung tâm điểm của Giáo Pháp và Giới Luật,không phải là một đề tài để biện luận mà phải được khảo sát và nhận thức trong chính bản thân mình và ở người khác,và cuối cùng có thể tri giác trong tâm của chính mình,vì ở đó tất cả những Chân Lý của Giáo Pháp trở nên rõ ràng minh bạch sau thời gian thực hành.Nhưng những ai không thực hành Giáo Pháp thì được gọi là những người nâng đỡ thế gian.Các người này để cho vô minh quay tròn bánh xe,lần đến già,đến chết.Đức Thế Tôn hằng khuyên nhủ và nhắc nhở chúng ta không nên làm người nâng đỡ thế gian,trái lại,hãy thực hành Giáo Pháp nhằm dập tắt tham ái,sân hận,si mê và do đó chấm dứt vô minh,chấm dứt sanh,già,bệnh,chết

    Vô minh là không hiểu biết trọn vẹn,đầy đủ,chớ không có nghĩa là không hiểu biết gì cả.Sự không hiểu biết ở đây rõ ràng đặc biệt,không liên quan đến đường lối hiểu biết hay đề tài được hiểu biết theo nghĩa thông thường.Không hiểu biết ở đây là không hiểu biết Tứ Diệu Đế.Vô minh là không trông thấy rõ ràng Tứ Diệu Đế trong tâm mình và trong đời sống của chính mình.Trong những kiếp sống quá khứ chúng ta không màng tìm thấy,khổ.Do đó chúng ta không thể tiêu trừ nguồn gốc của khổ,ái dục,và ái dục thúc đẩy ta cố tìm sống nữa,sống thêm,thêm nhiều kiếp nữa,tìm thêm khoái lạc,tìm khoái lạc thêm nữa.Sự chấm dứt đau khổ mà có lẽ trong quá khứ chúng ta đã có thấy thoáng qua nhưng không nhận thức được,bây giờ ta lại đến đây,trong kiếp sinh tồn hiện tại dĩ nhiên là đang mang nặng niềm đau khổ.Và trong quá khứ chúng ta không biết đặt chân trên con đường dẫn đến sự chấm dứt đau khổ và chúng ta không khám phá ra lối vào Dòng Suối Nhập Lưu.Hiện thời chúng ta đang trả cái giá đã để lãng quên,cái giá dễ duôi trong quá khứ.Và sự không hiểu biết,hay vô minh này không phải là một loại nguyên nhân đầu tiên trong quá khứ,bởi vì chính trong hiện tại của nó vẫn còn nằm trong tâm ta.Tuy nhiên,cũng như chúng ta sẽ thấy,do vô minh ấy chúng ta đã chuyển động bánh xe quay tròn,mang lại cho ta hết sanh rồi lão và tử,triền miên như thế,cùng với những hình thức đau khổ.Những cái tự ngã của tôi trong quá khứ,vốn lăn trôi theo luồng sinh lực liên tục của tôi từ vô lượng tiền kiếp,đã không kiểm soát được ái dục của nó và như vậy,không thể cắt dứt cội rễ của vô minh.Trái lại chúng nó còn tạo thêm nghiệp mới mà trong hiện tại tôi đang thọ lãnh hậu quả

    Một thiếu phụ mù tay cầm cây gậy,tìm đường đi xuyên qua một khu rừng cằn cỗi dẫy đầy những lóng xương.Hình như bức họa đầu tiên vẽ một con lạc đà cái già và mù,lầm lủi bước chân theo người dẫn đường.Lạc đà là một loại thú quen thuộc với những cuộc hành trình dài đẵng và mệt nhọc,xuyên qua những vùng đất xa lạ.Người dẫn nó chính là ái dục.Dầu muốn dùng hình ảnh nào để diễn tả vô minh,bức họa cũng gợi cho ta tánh chất vô thủy không có một khởi điểm và tối tăm của nó.Chúng ta là những người mù đã kéo lê bước chân,thênh thang từ quá khứ đi vào hiện tại và sẽ hướng về một tương lai như thế nào.Tùy thuộc nơi sự hiện hữu của vô minh trong tâm,đã có hành động có tác ý,hay nghiệp,đã được tạo nên trong những kiếp quá khứ

    Hành động có ý chứa đựng một năng lực tiềm ẩn sẽ trổ quả trong tương lai – hoặc ở phần sau của kiếp hiện tại, hoặc xa hơn nữa, vào một lúc nào trong tương lai. Nhưng khả năng trổ quả vẫn luôn luôn còn đó, dầu phải trải qua nhiều a-tăng-kỳ kiếp đi nữa. Vào lúc nào cơ duyên cần thiết được hội đủ thì nghiệp quá khứ ắt trổ sanh. Bây giờ, do vô minh hay sự không hiểu biết Tứ Diệu Đế, chúng ta đã tạo nghiệp trong những kiếp sống quá khứ. Tới đây, chúng ta là những người "nâng đỡ thế gian" và như vậy, đã tạo nghiệp, tốt hay xấu, thiện hay ác, chúng ta duy trì cuộc sinh tồn liên tục trên thế gian.

    Những chúng sanh như thế ấy,những người còn bị màn vô minh gây trở ngại trong tâm,cũng giống như các anh thợ đồ gốm.Anh thợ đồ gốm để hết tâm trong công việc tạo nên những món đồ tốt đẹp như lọ,bình v.v,thiện nghiệp và đôi khi anh cũng thiếu thận trọng,dễ duôi làm bể một món đồ hay,bằng cách này hay bằng cách nọ,anh lỡ để hư hỏng một món khác bất thiện nghiệp.Và anh để cho bùn đất dính dơ tay chân mình mẩy,cũng như tánh cách trong sạch của tâm đôi khi bị bùn dơ của nghiệp làm lu mờ.So sánh chúng sanh tạo nghiệp với anh thợ đồ gốm là thích đáng,có nghĩa là tạo nên,uốn nắn, tạo nên một hình thể,cấu hợp và do đó thường được phiên dịch là vật cấu tạo,pháp hữu vi.Nơi đây,trong pháp Thập Nhị Nhân Duyên,là hành tức những hành động có tác ý.Tùy thuộc nơi sự hiện hữu của những hành động có tác ý trong quá khứ,phát sanh tâm thức gọi là tâm nối liền.Và thức này là nền tảng của kiếp sống hiện tại

    Phẩm chất của thức hay thức nối liền,có thể rất khác nhau,tùy nghiệp đã tạo ra trong kiếp quá khứ.Trong trường hợp của những ai đang đọc quyển sách này,cái tâm nhảy vào kiếp sống mới lúc bắt đầu thọ thai là một loại tâm nối liền có tánh chất người,phát sanh như là kết quả của một cuộc sống nghiêm túc thọ trì năm giới,nền tảng của một kiếp sống quá khứ có tánh cách người.Nên ghi nhận rằng thức nối liền là một tâm quả,nghĩa là một loại tâm phát sanh do một nhân quá khứ,là hậu quả của một nhân quá khứ,chớ không phải cái gì mà ta có thể kiểm soát.Nếu không tạo nghiệp nào thích ứng để tái sanh vào cảnh người thì lúc chết sắp đến ta không thể muốn.Bây giờ ta lại tái sanh vào cảnh người một lần nữa.Thời gian mà ta có thể muốn là lúc đang có cơ hội thực hành Giáo Pháp.Mặc dầu thức tái sanh trong kiếp sống này đã qua,chính trong hiện tại ngay giờ phút này,chúng ta có thể thực hành Giáo Pháp để tạo thức tái sanh thuận lợi trong tương lai một cách chắc chắn hơn nói như vậy là nếu ta muốn còn tiếp tục đi nữa trong vòng luân hồi.Thức nối liền là thành phần thứ ba,cần thiết để cấu tạo bào thai.Bởi vì,dầu có tinh trùng trong lòng mẹ đúng vào thời kỳ sanh sản,mà không có một chúng sanh tái sanh vào đúng nơi và đúng lúc thì không có bào thai.Trong bức họa có hình con khỉ,tượng trưng cho tâm hay thức,nhảy từ cây này,kiếp sống cũ chuyền sang một cây khác,kiếp sống mới.Cây cũ đã khô cằn,nhưng cây mới mang nhiều trái.Trái này có thể là quả lành hay quả dữ.Trong bức vẽ của Tây Tạng có một con khỉ đang ăn trái,tức đang thọ hưởng hậu quả của những hành động quá khứ.Tùy thuộc nơi thức nối liền,phát sanh danh sắc

    Sắc đôi khi được dịch là thân thì không mấy chính xác,nhưng cho ta một ý niệm tổng quát.bao gồm nhiều ý nghĩa hơn là một cái thân.gồm có cảm giác thọ,tri giác,tưởng,những sinh hoạt tâm linh hành và thức.Danh và sắc là hai sự liên tục tương ứng trong ấy không có cái gì là vững bền,thường còn,không biến đổi.Trong cuộc sống thông thường,một cách ước định,ta nói tâm của tôi,hay thân của tôi.Dường như có một ý niệm nào về quyền sở hữu,phảng phất đâu đó trong hậu cảnh,nhưng bậc thiện trí thấu hiểu rằng có những định luật chi phối cả hai phần danh và sắc.Cả hai những trạng thái tâm và phần vật chất,luôn luôn chuyển biến.Và chúng ta không thể ra lịnh,bảo tâm đừng bợn nhơ,ô nhiễm,hay bảo thân phải ngưng trưởng thành,già nua và chết
    Tuy nhiên ta có thể uốn nắn tâm theo ý muốn,thay vì để nó bềnh bồng trôi giạt trải qua suốt kiếp sinh tồn,mặc cho lý vô thường đổi thay danh và sắc hai yếu tố vốn không bền vững.Do đó,trong bức vẽ tâm được trình bày đang làm công việc chèo chống con thuyền tâm vật lý tức chúng sanh trên dòng sông ái dục.Trong khi ấy,sắc hay cơ thể vật chất,chỉ là khách đi thuyền,thụ động.Bức họa Tây Tạng vẽ chiếc thuyền con đang vượt qua một dòng nước xoáy,trên thuyền có ba hay bốn người khách,Có lẽ những người khách này tượng trưng các uẩn.Với sự hiện hữu của danh sắc,phát sanh lục căn

    Căn nhà có sáu cửa sổ là biểu tượng thông thường cho vòng khoen này.Sáu cửa hay lục căn là nhãn,nhĩ,tỷ,thiệt,thân,ý.Đó là những căn cứ để thâu nhận tin tức khác nhau từ bên ngoài.Và những tin tức này gồm sáu loại lục trần đối tượng của sáu căn là sắc,thinh,hương,vị,xúc,pháp.Ngoài lục căn và lục trần,chúng ta không hay biết gì khác.Tất cả những gì chúng ta thọ cảm đều giới hạn trong phạm vi của giác quan và đối tượng của giác quan tâm được xem là giác quan thứ sáu.Năm giác quan bên ngoài,chỉ thâu nhận ngoại cảnh trong hiện tại.Nhưng giác quan thứ sáu,tâm,là nơi mà tin tức bên ngoài được thâu thập,biến chế.Những tin tức này có thể trải dài từ những hồi ức trong quá khứ đến những ước vọng,những lo âu trong tương lai,cũng như những tư tưởng đủ loại có liên quan đến hiện tại.Thêm vào đó,tâm có thể thâu nhận tin tức từ những cảnh giới ngoài phạm vi mà các giác quan khác có thể hay biết,thí dụ như các cảnh Trời,cảnh ngạ quỷ và cảnh địa ngục.Một cái tâm phát triển đầy đủ đến mức định có thể nhận thấy cảnh giới khác và chúng sanh ở các cảnh giới ấy.Đã có lục căn tức có xúc.Đó là sự tiếp xúc giữa lục căn và lục trần.Thí dụ khi những điều kiện cần thiết đã hội đủ có con mắt,có một hình sắc để thấy,tức có đối tượng của nhãn quan,có ánh sáng,cùng lúc ấy mắt đang hoạt động và người đang tỉnh táo,hướng cái nhìn vào đối tượng,ắt có xúc.Và trong trường hợp này là nhãn xúc hình sắc của đối tượng nhãn trần,đập vào sự nhạy thấy của nhãn căn.Cùng thế ấy,có những xúc khác đối với mũi,lưỡi,tai,thân,ý.Tượng trưng thông thường của vòng khoen này là người đàn ông và người đàn bà ôm nhau.Khi xúc phát sanh,tức nhiên có thọ cảm

    Khi có sự tiếp xúc bằng nhiều cách khác nhau với lục căn tức có cảm giác,hay thọ,phát sanh.Thọ là phản ứng có tánh cách cảm xúc.Có ba loại thọ thọ lạc,tức những cảm xúc vui thích,hạnh phúc,thọ khổ,những cảm xúc đau đớn hay khổ não,và thọ vô ký,tức cảm xúc không vui,không buồn không sướng,không khổ.Loại thọ đầu tiên lúc nào cũng được vui vẻ đón nhận,đó là nên tảng của hạnh phúc.Loại thứ nhì,không ai muốn có,là nền tảng của,đau khổ.Trong khi ấy,cảm giác thứ ba là loại thọ vô ký,không nhuộm màu hạnh phúc hay đau khổ,mà ta thọ cảm rất thường trong đời sống,nhưng ít khi để ý đến.Tất cả những thọ cảm đều tạm bợ phù du,có tánh chất đổi thay,bởi vì không có trạng thái tâm,hay tâm sở,nào có thể liên tục tồn tại một cách quân bình.Dầu những hạnh phúc mà ta cho là ở mức độ cao nhất cũng chỉ tồn tại nhất thời,rồi phải nhường chỗ lại cho một cái gì khác.Vậy mặc dầu là hạnh phúc căn cứ trên những cảm giác vui thích,bản chất của nó là vô thường tạm bợ và vì thế,chính nó là đau khổ bởi vì làm thế nào hạnh phúc thật sự,không biến đổi có thể căn cứ trên cái biến đổi,phù du,không bền vững.Vậy hình ảnh của người bị mũi tên bắn vào mắt đã diễn tả điểm này một cách mạnh mẽ.Khi thọ phát sanh,thường ái dục cũng phát sanh

    Đến đây,dòng diễn tiến liên tục do nghiệp quá khứ làm nguyên nhân thúc đẩy.Nhưng,chính ái dục dẫn đầu trong việc tạo nghiệp mới ở hiện tại.Trong hiện tại,và chỉ trong hiện tại,ta mới có thể thực hành Giáo Pháp.Điều cần thiết ở đây là tâm chú niệm,vì nếu không có niệm thì không Giáo Pháp nào có thể thực hành.Và trong lúc không thực hành Giáo Pháp,chúng ta sẽ bị sức mạnh của thói quen quá khứ lôi cuốn đi.Cùng lúc ấy,ái dục và vô minh tiếp tục tăng trưởng bên trong chúng ta.Khi giữ tâm chú niệm,ta có khả năng và phương tiện để hiểu biết đây là cảm giác vui thích,đây là cảm giác đau khổ,đây là cảm giác không đau khổ cũng không vui thích.Tự quán chiếu và ghi nhận như thế về những thọ cảm sẽ giúp ta thấu hiểu và hay biết lúc nào có tham sân,si liên hợp với những cảm giác ấy.Với sự thấu hiểu và hay biết như thế,ta có thể phá vỡ bánh xe sanh tử và thoát ra khỏi vòng luân hồi.Nhưng nếu không thực hành Giáo Pháp,chắc chắn những thọ cảm kia sẽ tiếp tục dẫn dắt ta đến các ái dục khác và quay cuồng ta theo bánh xe đầy dẫy đau thương.Vì lý do ấy ái dục được tượng trưng bằng một người say rượu,thấm chất men,ngất nghểu ngả nghiêng,và trong bức vẽ của tôi có thêm vào ba chai rượu ái dục đeo níu theo Dục Giới,ái dục đeo níu theo Sắc Giới và ái dục đeo níu theo Vô Sắc Giới

    Thủ là tăng cường và nới rộng ái dục.Và ái dục hướng về bốn mục tiêu thọ hưởng dục lạc,có những quan kiến đi ra ngoài Giáo Pháp,những nghi thức tôn giáo lầm lạc thiên về van vái nguyện cầu,và bám níu vào ý niệm có một linh hồn trường cửu.Khi bốn khuynh hướng này trở thành những năng lực hùng mạnh trong tâm của ai thì người ấy không thể thỏa thích trong Giáo Pháp.Bởi vì tất cả năng lực của họ đã chuyển về chiều hướng ngược lại với Giáo Pháp,xuôi về chiều hướng của,đau khổ.Phản ứng chung là tăng gia nỗ lực để tìm an vui và hạnh phúc giữa những gì đã được ấp ủ bám níu vào.Do đó trong cả hai bức họa đều có vẽ một người cố vươn mình lên để hái thêm trái,mặc dầu cái giỏ của mình đã đầy.Nơi nào có Thủ ắt có Hữu.Với tâm bị ái dục và sức cố bám thủ đun lên sôi sục,con người càng tận lực cố gắng để tìm bảo đảm thêm,bằng nhiều lối sống khác nhau do đó,chất chứa,đổ thêm nhiên liệu vào ngọn lửa đau khổ.Một người thường không biết gì đến đau khổ,thì mong muốn nuôi dưỡng ngọn lửa ấy.Nhưng lối hành động của người Phật tử là không châm thêm nhiên liệu,để cho ngọn lửa lụn dần bằng cách chấm dứt tiến trình của Ái và Thủ,và như vậy là tận diệt vô minh từ gốc rễ.Nếu còn muốn ở nán lại trong vòng luân hồi,ta phải chuyên cần tinh tấn và làm thế nào cho sự trở thành của ta hướng về chiều hướng chân chánh.Nên nhớ rằng từng giây từng phút,từng khoảnh khắc,chính cái nghiệp của ta uốn nắn sự trở thành ấy.Và chiều hướng chân chánh là nhắm về sự trong sạch,theo con đường trắng của sự thực hành Giáo Pháp.Điều này sẽ giúp đỡ ta trong mọi trạng huống mà ta trở thành hay không trở thành đến lúc kiếp sống này chấm dứt,khi mà các nẻo đường dẫn đến những cảnh giới khác nhau sẽ rộng mở trước mặt ta.Và ta sẽ trở thành cái gì,tùy theo pháp hành của ta,và tùy theo chập tư tưởng cuối cùng của ta như thế nào.Một cách thích đáng.Hữu được tượng trưng bằng người thiếu phụ có mang.Trước sự hiện diện của Hữu,một kiếp sống mới phát sanh

    Cũng như mọi người đều có thể tưởng tượng,sự sanh được diễn tả bằng cảnh bà mẹ đang lâm bồn,một công việc đau đớn.Đây cũng là cơ hội để nhắc nhở rằng,đau khổ,là điều mà không có kiếp sống nào có thể tránh khỏi.Dầu tương lai sẽ như thế nào,nếu ta không thể ngưng được vòng quay tròn của bánh xe luân hồi ngay trong kiếp sống này thì chắc chắn sẽ có một kiếp tương lai.Và cái tương lai ấy sẽ phát sanh do những điều kiện của nghiệp hiện tại.Tuy nhiên không nên nghĩ rằng bởi vì sẽ còn sống nữa trong tương lai,hãy để chừng ấy sẽ thực hành Giáo Pháp.Không có gì bảo đảm rằng trong tương lai kiếp sống ấy sẽ còn giống như kiếp này.Vả chăng,ở tương lai ấy ta cũng sẽ sống trong hiện tại và sẽ hẹn một kiếp sau khác nữa.Vậy chờ đợi không ích gì Ngài Long Thọ dạy rằng tốt hơn ta hãy tận diệt lấy ta.Do cái vốn vô minh và ái dục đầy đủ bên trong,ta có thể chắc rằng sau kiếp sống này sẽ còn nhiều kiếp sống khác.Nhưng cùng với sanh cũng còn nhiều cảnh tử biệt.Sự sanh sẽ thỏa mãn lòng tham.Cái chết sẽ đem lại bất toại nguyện.Nhưng không thể có cái này mà không có cái kia.Có sanh phải có tử.Tuy nhiên,đó là con đường buông lung lơ đễnh.Con đường của Giáo Pháp sẽ đưa đến trạng thái Bất Diệt,vượt ra ngoài sanh và tử,vượt ra khỏi mọi khổ đau.Đó là những nét đại cương, sơ lược diễn tả tác hành của bánh xe mà chúng ta đã cố bám vào để tự làm khổ mình và tổn hại kẻ khác.Chính chúng ta là người tạo nên bánh xe ấy.Chính chúng ta vận chuyển nó.Nhưng nếu muốn và nếu gia công vào công trình ấy,cũng chính chúng ta là người có thể làm cho bánh xe ấy dừng lại

    trình bày Con Đường của Giáo Pháp,tượng trưng bằng tám hoa sen dẫn đến bánh xe Pháp Bảo.Tám hoa sen là tám chi của con Đường cao thượng,Bát Chánh Đạo.Hai chi đầu,chánh kiến và chánh tư duy là phần Tuệ.Ba chi kế chánh ngữ,chánh nghiệp,chánh mạng,là phần Giới,và ba chi sau cùng,chánh tinh tấn,chánh niệm và chánh định,là phần Định,tức phần thực hành thiền định.Ngay trung tâm của bánh xe Pháp Bảo là hư không một danh từ khác để diễn tả Niết Bàn.Chung quanh đó là mười tai hoa sen,tượng trưng cho mười pháp Ba La Mật,rất cần thiết để hoàn mãn thành tựu.Mười pháp ấy là bố thí,trì giới,xuất gia,trí tuệ,quyết định,tinh tấn,nhẫn nại,chân thật,tâm từ,và tâm xả.Từ trục của bánh xe tủa ra tám cây căm,tượng trưng pháp hành của chư vị A La Hán,những người hoàn toàn tuyệt hảo.Con đường tám nẻo này,thay vì vừa đủ tốt đẹp,trở thành tuyệt hảo.Bên trong vành bánh xe có ba mươi bảy viên ngọc,tượng trưng ba mươi bảy yếu tố có khả năng đưa đến Giác Ngộ ba mươi bảy bồ đề tâm.Vòng ngoài vành có bốn nhóm,mỗi nhóm gồm ba viên ngọc,tượng trưng Tứ Diệu Đế,và trong mỗi Đế,ba lối nhìn thấy của Đức Thế Tôn khi Ngài chứng ngộ,khuyên dạy và nhắc nhở chúng ta nhiều điểm trong Giáo Pháp đúng theo ý muốn của chư vị Pháp Sư thời xưa.Nếu chúng ta thường xuyên suy niệm về các điểm này,nó sẽ giúp ta thông suốt bản chất thật sự của vòng luân hồi.Nương theo sự trợ giúp ấy,và nhờ công phu thực hành của chính ta,một ngày kia chúng ta sẽ nhận chân được pháp Tùy Thuộc Phát Sanh bên trong mình.Khi đã trải qua suốt các giai đoạn ấy,chúng ta sẽ có thể hưởng tất cả hương vị dồi dào của Giáo Pháp,không phải xuyên qua sách vở hay những cuộc thảo luận,cũng không phải nhờ người khác giải thích
    vô minh diệt vô minh tận
    vô lão tử diệt vô lão tử tận vô khổ tập diệt,vô đắc

  5. #5

    Mặc định

    hic ............dài quá ........lam biến đọc luôn
    :hee_hee:........... thanh phần bất hảo...................:hee_hee:

  6. #6

    Mặc định

    nghe nói huyenh phanquanbt tu ở chùa .........vậy thì xin gọi huynh là chú vậy

    nói thật với chú cái topic này là chánh pháp ............mà chưa chắc chú biết chánh pháp là gì đâu đùng có mà tuyên bố lung tung ...........
    :hee_hee:........... thanh phần bất hảo...................:hee_hee:

  7. #7

    Mặc định

    Chánh pháp
    Last edited by congiolamientay; 25-07-2016 at 12:04 AM.

  8. #8

    Mặc định

    Bạn ynguoiloitoi xuân hô sao cũng được chỉ là cách gọi nhau thoi,bạn ynguoiloitoi đang ở trong nhà bạn thấy được ngôi nhà bạn đang ở không
    vô minh diệt vô minh tận
    vô lão tử diệt vô lão tử tận vô khổ tập diệt,vô đắc

  9. #9

    Mặc định

    CHÁNH PHÁP LÀ ĐƯA TRẺ EM NÓ HIỂU NGAY. Đọc mấy cái kia NÓ LOẠN ÓC

  10. #10

    Mặc định

    CHÚNG TÔI AI RẢNH LÀ LÀM GIÁO LÝ VIÊN PHỤ CHA XỨ DẠY DỖ THIẾU NHI. Chứ MẤY NGÀI DẠY BỌN NÓ THÌ TẨU HỎA NHẬP MA CÁI CHẮC!

  11. #11

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi congiolamientay Xem Bài Gởi
    Chánh pháp
    thế anh hai chị ....congiolamientay . tìm được chánh pháp chưa vậy..?....,chúng ta thấy. chân tâm. trước , rồi mới đi đến nó. tìm nó ..v.v.v. tất cả người tu hành trên thế gian này. điều đang đi đến nó, dùng mọi phương tiện tu hành để đi đến chân tâm, tất cả những ai đi được đến nó , hiểu nó. thấy nó. nghỉ nó. điều được duyên mãn. nếu tôi có nói sai lời .thì xin congiolamientay, niêm tình phan hỷ. cho tôi hen , cầu chúc tu hành tin tấn.........nói hay nói mải. nói hoài. mà không hiểu. chỉ bằng không ,....viếc hai. viếc mải. viếc dài....mà không làm . thì bằng thừa..

  12. #12

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi Tu Phongn3000 Xem Bài Gởi
    thế anh hai chị ....congiolamientay . tìm được chánh pháp chưa vậy..?....,chúng ta thấy. chân tâm. trước , rồi mới đi đến nó. tìm nó ..v.v.v. tất cả người tu hành trên thế gian này. điều đang đi đến nó, dùng mọi phương tiện tu hành để đi đến chân tâm, tất cả những ai đi được đến nó , hiểu nó. thấy nó. nghỉ nó. điều được duyên mãn. nếu tôi có nói sai lời .thì xin congiolamientay, niêm tình phan hỷ. cho tôi hen , cầu chúc tu hành tin tấn.........nói hay nói mải. nói hoài. mà không hiểu. chỉ bằng không ,....viếc hai. viếc mải. viếc dài....mà không làm . thì bằng thừa..
    TuPhong Thân mến!

    Bạn hiểu như thế nào là Chánh Pháp?

    Bạn tìm cho tôi 1 Pháp bất kỳ... bạn nói đó là Chánh pháp hay Tà Pháp đều là sai cả?

    Một Pháp đứng riêng lẽ không thể gọi là Chánh hay Tà... Phải có 1 điểm tựa để so sánh....

    Ở đây là tôi đi tìm Chánh Pháp....

    Cho nên Pháp của tôi đang theo học là điểm tựa để so sánh...

    Tôi tìm thấy bất kỳ Pháp nào tốt hơn Pháp của tôi theo.... thì đó là chánh Pháp....

    Lúc này Pháp của tôi thua kém pháp kia nên là Tà Pháp....

    Tôi phải theo học Pháp kia....

    Cứ như thế... ta tiến dần tiến dần.... khi nào đến chân Tâm là viên mãn...

    Chứ trong vũ trụ này ko có 1 pháp duy nhất nào có thể viên mãn được...

    Học học nữa học mãi....

  13. #13

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi congiolamientay Xem Bài Gởi
    TuPhong Thân mến!

    Bạn hiểu như thế nào là Chánh Pháp?

    Bạn tìm cho tôi 1 Pháp bất kỳ... bạn nói đó là Chánh pháp hay Tà Pháp đều là sai cả?

    Một Pháp đứng riêng lẽ không thể gọi là Chánh hay Tà... Phải có 1 điểm tựa để so sánh....

    Ở đây là tôi đi tìm Chánh Pháp....

    Cho nên Pháp của tôi đang theo học là điểm tựa để so sánh...

    Tôi tìm thấy bất kỳ Pháp nào tốt hơn Pháp của tôi theo.... thì đó là chánh Pháp....

    Lúc này Pháp của tôi thua kém pháp kia nên là Tà Pháp....

    Tôi phải theo học Pháp kia....

    Cứ như thế... ta tiến dần tiến dần.... khi nào đến chân Tâm là viên mãn...

    Chứ trong vũ trụ này ko có 1 pháp duy nhất nào có thể viên mãn được...

    Học học nữa học mãi....
    lúc này pháp của tôi thua kém pháp kia nên là tà pháp...tôi mắc cười cho tối quá . thì ra tôi tự thành kiến tôi . anh chính là chánh pháp đó. chánh pháp chính là anh đó

  14. #14
    Nhị Đẳng Avatar của smc
    Gia nhập
    May 2012
    Nơi cư ngụ
    Tân Phú - Tp.Hồ Chí Minh
    Bài gởi
    2,229

    Mặc định

    Bát Chánh Đạo là con đường duy nhất và viên mãn nhất !

  15. #15

    Mặc định

    bát chánh đạo là con đường duy nhất và viên mãn nhất , cám ơn đả nhắt nhở . bác chánh đạo. hiện nay sư nam tông và thiên nam . tín nữ ,đang tu theo, đang làm theo.

    imehi dipadhu padisakkarehi buddham dhammam sangham abhipu jayami . mata -pitadinam gunavananca mayhanca digharattam atthaya hitaya sukhaya

    con xin dâng các lễ vật nầy, nhứt là nhang đèn để cúng phật, pháp,tăng, tam bảo, ngưỡng cầu cho các bậc ân nhân, nhưt là cha . mẹ con và con đều được sự tấn hóa, sự lợi ích, sự bình an lâu dài, sadhu

    namo tasa bhagavato arahato sammasambuddhassa.

    namo tasa bhagavato arahato sammasambuddhassa.

    namo tasa bhagavato arahato sammasambuddhassa.

    con đem hết lòng thành kính làm lễ đức bhagava đó. ngài là bậc arahang cao thượng, được chứng quả chánh biến tri, do ngài tự ngộ, không thầy chỉ dạy,

    sadhu

  16. #16

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi Tu Phongn3000 Xem Bài Gởi
    lúc này pháp của tôi thua kém pháp kia nên là tà pháp...tôi mắc cười cho tối quá . thì ra tôi tự thành kiến tôi . anh chính là chánh pháp đó. chánh pháp chính là anh đó
    Đúng Như vậy... cảm on Tuphong đã khai ngộ...

  17. #17

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi congiolamientay Xem Bài Gởi
    Đúng Như vậy... cảm on Tuphong đã khai ngộ...
    ok không có gì đâu . chẳn qua học lớm của các huynh trưởng và tỷ mụi . đi trước., tôi rất tiếc là không rặp bạn sớm 3 tháng trước . 3 tháng trước tôi có về việt nam . hành thiện, và thăm gia đình của tôi, sư ông. sư phụ của tôi. sư phụ của tôi vừa mới duyên tịt vừa tròn 1 năm . nên tôi cảm thấy chính mình đả đi một dật gì quý giá, chiến đi nầy thật nhiều duyên mãn,. tôi thấy bạn ngô được nhiêu lắm đó, về phật pháp. rất rất tiếc là không rặp bạn để chúng ta cùng hocjh hỏi lẩn nhau. thật sự tim gì cũng được, tôi tìm bạn đạo thật khó quá , mong rằn chúng ta sẽ rặp nhau ở hoài đời .để trao đổi học vấn. tôi nói ít . xin bạn mến hiểu nhiều. xin thật lòng cám mến. thích từ phong

  18. #18

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi Tu Phongn3000 Xem Bài Gởi
    ok không có gì đâu . chẳn qua học lớm của các huynh trưởng và tỷ mụi . đi trước., tôi rất tiếc là không rặp bạn sớm 3 tháng trước . 3 tháng trước tôi có về việt nam . hành thiện, và thăm gia đình của tôi, sư ông. sư phụ của tôi. sư phụ của tôi vừa mới duyên tịt vừa tròn 1 năm . nên tôi cảm thấy chính mình đả đi một dật gì quý giá, chiến đi nầy thật nhiều duyên mãn,. tôi thấy bạn ngô được nhiêu lắm đó, về phật pháp. rất rất tiếc là không rặp bạn để chúng ta cùng hocjh hỏi lẩn nhau. thật sự tim gì cũng được, tôi tìm bạn đạo thật khó quá , mong rằn chúng ta sẽ rặp nhau ở hoài đời .để trao đổi học vấn. tôi nói ít . xin bạn mến hiểu nhiều. xin thật lòng cám mến. thích từ phong
    Rất vui mừng khi được Tuphong hoan hỹ.. Tôi cũng mong có dịp gặp huynh...

    Khi nào vê Việt Nam thì liên lạc với tôi...

    Tôi sinh sống ở TP Biên Hòa tĩnh Đồng Nai

    Cứ nhắn tin trên TGVH, tôi sẽ tiếp đón huynh nòng hậu...

  19. #19

    Mặc định vui mừng hoan hỷ

    Trích dẫn Nguyên văn bởi congiolamientay Xem Bài Gởi
    Rất vui mừng khi được Tuphong hoan hỹ.. Tôi cũng mong có dịp gặp huynh...

    Khi nào vê Việt Nam thì liên lạc với tôi...

    Tôi sinh sống ở TP Biên Hòa tĩnh Đồng Nai

    Cứ nhắn tin trên TGVH, tôi sẽ tiếp đón huynh nòng hậu...
    sadhu sadhu sadhu . lành thay lành thay

    tôi cũng tâm lạnh rồi , khi nào có diệp về việt nam hành thiện nửa, thì ttp sẽ liên lạc với mến bạn hén.. xin cầu chúc cho mến bạn và gia đình , mọi sự tấn hóa . sự lợi ích. sự bình an lâu dài
    Last edited by Tu Phongn3000; 25-07-2016 at 09:33 AM. Lý do: gì lý do thiếu bài

  20. #20

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi ynguoiloitoi Xem Bài Gởi
    nghe nói huyenh phanquanbt tu ở chùa .........vậy thì xin gọi huynh là chú vậy

    nói thật với chú cái topic này là chánh pháp ............mà chưa chắc chú biết chánh pháp là gì đâu đùng có mà tuyên bố lung tung ...........
    ...Hà.hà..Chú E. này có tiến bộ, có TRí nhận Biết...

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Bookmarks

Quyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •