kết quả từ 1 tới 3 trên 3

Ðề tài: giết..

  1. #1

    Mặc định giết..

    ván cờ sinh tử


    Có bao giờ chúng ta nghe từ miệng một vị thiền sư dạy Ðạo cho môn sinh như thế này chưa:
    "- Này chư tử! Thuở còn trai trẻ, làm kiếm khách Áo Trắng, ta ít khi rút kiếm ra khỏi bao, rút ra là phải chém. Hàng tục sĩ gọi ta là Kiếm Vương.

    Này chư tử! Thuở còn trai trẻ, làm giang hồ kỳ thủ, ta ít khi chơi cờ. Khi đã chơi, một quân cờ đặt xuống - trọng lượng một quả núi - sẽ kết thành định mệnh. Ðịnh mệnh không lập lại hai lần. dòng sông đã chảy, vậy thì những quân cờ kế tục đi đến chung quyết. Không do dự. Không ngập ngừng. Người đời gọi ta là Kỳ Vương.

    Này chư tử! Kiếm Vương ta cũng bỏ, Kỳ Thủ ta cũng lìa, khoác tay nải, dép cỏ, nón mê lang thang học Ðạo. Ba mươi năm chí thú tinh cần mới thấy được cửa vào. Mười năm lên núi sâu thiền tu, tịch mặc. Sở chướng đã trừ. Mê lầm đã tuyệt. Núi cũng là núi. Sông cũng là sông thôi. Kiếm Vương kia thành Kiếm Ðạo. Kỳ Vương kia thành Kỳ Ðạo. Tại sao như thế?


    Này chư tử! Nay ta có mấy lời tâm huyết, như dao chạm đá, như kiếm xuyên mây. Hãy nghe mà lập tâm lập hạnh. Ðốt cháy kiến hoặc, dội tắt nghi tình, vào chốn ngũ trần mà thong dong tự tại.


    Hãy nghe đây! Phàm người tu Phật, một niệm phóng đi, tác thành nghiệp báo. Vậy hãy như tay Kiếm Vương kia, chớ khinh suất mà ra chiêu, đừng cho ý tưởng tự do khởi động. Khi ngưng tụ sinh lực. Lúc buông xả nghỉ ngơi. Hãy xuất niệm như xuất kiếm. Ðã xuất là phải đạt

    .
    Này chư tử! Phàm người tu Phật, phải tinh luyện tư duy, Phải như tên kỳ thủ kia, một quân cờ đặt xuống, trọng lượng một quả núi. Giòng sông không chảy hai lần. Ðừng do dự. Ðừng ngập ngừng. Quân cờ đặt xuống là tác thành định mệnh, tác thành nhân quả, nghiệp báo.


    Bài giảng kia đã từ một tu viện thâm u trên núi cao, đâm xuyên qua mấy đỉnh mây mù, băng tuyết, rơi xuống, cắm vào giữa lòng các đô thị. Người ta tỉnh giấc, bàng hoàng. Ngàn năm Phật Giáo kinh điển, từ chương, thụ động, tiêu cực, đắm say, bùa chú, hương khói vật vờ;

    chợt đứng dậy, vươn cao, nắm định mệnh mình bước đi như thớt voi lâm trận, hùng dũng hô to, cánh sát cánh, vai sát vai... ánh lửa Trí Tuệ bùng lên, thổi sinh khí, đem lại Cái Ðẹp, Sức Mạnh và Tự Do Tối Thượng cho con người.

    Truyện ngắn sau đây thuật lại một trường hợp dậy Ðạo của Người.



    o0o



    Thanh niên Ka-jo-ju sau khi thất vọng về đường công danh, tình yêu, sự nghiệp bèn tìm đến một tu viện trên non cao và thưa với Tu Viện Trưởng:
    - Thưa ngài! Con đã thấy rõ một mặt thật của đời nên mong muốn giải thoát khỏi những đau khổ. Thế nhưng, con không có khả năng hành trì một thứ gì lâu dài. Không bao giờ con có thể sống nhiều năm trong thiền định, học tập, giới luật hay cái gì nghiêm túc tương tự như vậy. Con sẽ thối chí và rơi trở vào cuộc đời, dẫu biết rằng mình không còn chịu đựng được. Quyên sinh là biện pháp hay nhất, có lẽ.


    Thưa Ngài! Vậy thì con đường nào ngắn nhất, dễ dàng nhất dành cho những kẻ như con hay không?


    - Có chứ! Tu Viện Trưởng, một thoáng lạ lùng nhìn người thanh niên rồi trả lời - Nếu con trung thực! Nhưng hãy cho ta biết là con đã học những thứ gì?


    Ka-jo-ju có vẻ nghĩ ngợi, sau đó, y thở dài thườn thượt:
    - Ôi! Thực sự thì không có thứ gì! Con chưa nghĩ là mình phải nên như thế này hoặc nên như thế nọ! Vả chăng, mục đích của sự học cũng chỉ đưa đến hư vô và phù phiếm! Công danh, sự nghiệp giữa cuộc đời này cũng chỉ là giấc mộng đầu hôm. Hiện giờ gia đình con lại khá giả nên con không cần phải làm việc. Riêng về sở thích thì... tuyệt, con thích đánh cờ nhất! Cả đời, dường như tâm chí con chỉ tập trung vào đó thôi.


    - Rất tốt! Tu Viện Trưởng gật đầu - Chưa đến nỗi phải bỏ đi. Nhưng mà điều này mới thật là quan trọng, con có niềm tin nào nơi ta không chứ?
    - Con đã chọn lựa.
    - Thế nào?
    - Ngài là Kiếm Vương - Thanh niên Ka-jo-ju chợt nói lớn - lại là Kỳ Vương nữa. Ngài đã dùng sức mạnh của đạo đức và trí tuệ để thu phục nơi tu viện này những con ngựa hung hăng nhất, những tay giang hồ kiêu ngạo và bạc hãnh nhất.


    - Hỡi con, này Ka-jo-ju! Ta muốn hiểu cường độ tín phục ấy ở nơi riêng con thôi.
    Nghe gọi đúng tên mình, Ka-jo-ju rúng động cả châu thân. Bất giác, thanh niên đưa mắt nhìn Tu Viện Trưởng, và y cảm thấy một sức thu hút kỳ lạ không cưỡng được.
    Ka-jo-ju gật:
    - Tín phục. Con hoàn toàn tín phục.
    Tu Viện Trưởng chậm rãi quay qua bảo thị giả:
    - Vậy hãy cho gọi tu sĩ Mu-ju đến đây cùng với bàn cờ của y.


    Người được gọi là một tu sĩ trẻ, rất trẻ, vóc người tầm thước, dáng dấp nho nhã, khuôn mặt sáng rỡ, tròn trặn đầy phúc hậu.


    - Bao nhiêu năm con theo thầy học đạo. Con mời cơm, ta ăn. Ta gọi, con dạ. Ta giẫy cỏ, con cuốc đất... Tình thầy trò giữa chúng ta thật không có gì đáng phải phàn nàn cả chứ?
    - Dạ, quả thế thật.

    - Rất tốt! Vậy này Mu-ju! Ngay bi giờ ta yêu cầu ở nơi con sự tuân phục "Kim Cương Bất Hoại" đó.
    - Xin vâng.


    Tu Viện Trưởng - chính là thiền sư Dai-so-kim - chợt đứng dậy, bước tới bức tường phía đông. Ở đó có treo một thanh kiếm cổ, vỏ nạm bạc khảm xà cừ, nhưng tuế nguyệt đã phủ lên đấy một lớp bụi đục. Gần nửa thế kỷ nay, ngài không đụng đến thanh kiếm ấy. Cái thời Kiếm Vương trai tráng oanh liệt dường như mới hôm qua đây thôi. Ngài thò tay. Một tiếng động khẽ vang lên. Kiếm đã ra khỏi vỏ. Mũi kiếm sắc lạnh ngời ánh thép xanh biếc.


    Thiền sư Dai-so-kim quay lại, đứng thẳng như một cỗi tùng gân guốc.
    - Này Mu-ju! Ngài nói chậm rãi - Con hãy chơi cờ với chàng thanh niên này. Và nghe đây! Nếu con thua, ta sẽ chém đầu con. Nhưng ta hứa là con sẽ được tái sanh vào một cõi lạc phúc. Nếu con thắng, ta sẽ chém đầu chàng thanh niên. Suốt đời anh ta mải mê ham thích trò chơi đó, nếu để thua thì chém đầu y chẳng oan tí nào.


    Hai người lạnh toát sống lưng nhìn Tu Viện Trưởng, và trong thoáng giây đó, họ hiểu rằng ngài nói thật.
    Thanh niên Ka-jo-ju đứng trân, bất động, loáng thoáng theo hơi gió buốt lạnh câu nói xa xưa của Kiếm Vương: "Ta ít khi rút kiếm ra khỏi bao, rút ra là phải chém!" Bất giác, thanh niên đưa tay sờ lên cổ mình, mồ hôi lấm tấm, gai lạnh. Trọn đời bằng vào đức tin tuyệt đối nơi đức Thầy, nên việc giao phó định mệnh không phải là điều đáng suy nghĩ lâu.

    Cả hai hoàn toàn bị khiếp phục.
    Họ bắt đầu bước vào ván cờ sinh tử.
    Ván cờ không còn là trò chơi nữa. Là cái gì nghiêm trọng nhất trên cõi đời này. Ván cờ chính là cuộc đời. Ván cờ chính là sinh tử. Và cả hai hoàn toàn tập trung tâm ý vào đó không một mảy may dám xao lãng.


    Chỉ vài nước khởi đầu, thanh niên đã sớm hiểu là mình đang đối đương với một địch thủ kỳ tài và già dặn. Tu sĩ trẻ lại un đúc được đức trầm tĩnh của thiền môn. Ðó là những yếu tố đáng ngại. Mồ hôi từ trán chàng thanh niên chảy dài xuống ngực.

    Chiến thắng chỉ còn là thời gian.
    Ka-jo-ju quên ngoại cảnh, quên bản thân, quên cả việc sống chết. Ngay giây phút này - tình yêu, công danh, sự nghiệp, ưu hận - là những đám mây đen bị xua tan một cách nhanh chóng.


    Tâm trí Ka-jo-ju hoàn toàn chú mục vào cái đam mê duy nhất của đời mình. Phong độ, sinh lực, thiện xảo, sự thông minh dễ dàng trở lại với chàng. Thế là Ka-jo-ju không khéo gỡ từng thế một. Tuy nhiên, tu sĩ Mu-ju vẫn tranh tiên. Rất chậm, vững chãi, từng bước vây hãm thành trì, không một sơ hở tối thiểu để cho chàng thanh niên lập lại thế quân bình.


    Ðột nhiên, chàng thanh niên Ka-jo-ju bỏ thủ, bỏ thành trì, hy sinh quân mã, tung những đòn chớp giật. Lớp chết, lớp khác xông lên với khí thế quyết tử. Lấy công làm thủ là chiến thuật bình thường, nhưng tự hy sinh quá đột ngột, liều lĩnh và táo bạo như vật thì quả là Mu-ju mới thấy lần đầu. Ðến lượt tu sĩ trẻ toát mồ hôi, từng giọt, từng giọt rỏ xuống bàn cờ. Ka-jo-ju chỉ chờ có thế. Chỉ cần một thoáng bối rối lưỡng lự của đối thủ là y chém đông chém tây những thế táo bạo - nhưng chỉ là hư chiêu - rồi rút về an toàn, bình chân như vại.

    Tu sĩ trẻ bắt đầu thấy mình yếu thế. Tự tin một thoáng lay động là phía tả tiền bị viên hổ tướng của địch phá vỡ. Lão ngựa già của đối phương đưọc hai chốt hộ vệ chặt chẽ, hờm sẵn đã lâu, bây giờ hung hăng nhẩy đến thí mạng. Thế là đôi pháo bất khuất kiên cường của tu sĩ bị loại khỏi vòng chiến.


    Mu-ju đã rơi vào thế thủ. Thỉnh thoảng vẫn đánh trả những đòn đầy trầm tĩnh và nội lực nhưng thanh niên vẫn đón đỡ dễ dàng. Vào phút bất ngờ nhất, thanh niên Ka-jo-ju tung quân dự bị. Hai pháo giữ nhà đồng loạt vọt qua sông, tung đòn tối hậu.


    Tu sĩ đã nguy cơ thập tử nhất sinh.
    Thanh niên len lén đưa mắt nhìn vị sư. Ðấy là một khuôn mặt trong sáng đầy trí tuệ do bao năm tinh cần giới luật. Ôi! Một dung dấp thật đẹp ở trong một tinh thần cao khiết. Thanh niên nghĩ. Vị tu sĩ này từ hòa và đôn hậu hết mực, mang linh hồn trong sáng như viên bạch ngọc không tỳ vết nhiễm ô; đâu có hắc ám, bụi bặm, hiếu chiến, táo tợn và đa sát như ta?

    Ôi! Một nhân cách như vậy mà bị kết liễu cuộc đời thật uổng lắm thay! Ta là gì? Một kẻ du thủ du thực, vô tích sự, ăn bám mẹ cha và xã hội; nếp sống dơ dáy, hư hỏng, nội tâm đầy rẫy những ham muốn bất chánh và hèn hạ. Giá trị đời ta chỉ có thế thôi. Rơm rác còn có ích hơn ta.
    Thanh niên nhè nhẹ thở dài. Và lòng từ bi khởi lên dịu dàng xâm chiếm lòng chàng. Ôi! Cuộc đời vô giá trị của ta nên hy sinh cho cuộc đời có giá trị.


    Nghĩ thế xong, thanh niên khôn khéo tạo những sơ hở kín đáo, chỉ những kỳ thủ trứ danh mới biết được. Một thế, hai thế. Vậy là quá đủ cho tu sĩ lấy lại quân bình rồi chiếm luôn ưu thế tấn công.


    Thanh niên Ka-jo-ju biết mình sẽ thua, lát nữa thôi, nhưng chàng không đổ mồ hôi, không lạnh lưng, không lạnh gáy. Một an tĩnh mênh mông, thân thiết vây phủ tâm hồn chàng. Chưa bao giờ mà chàng chờ đợi cái thua - nghĩa là chờ đợi cái chết - một cách dịu dàng trong sáng, bình lặng và thanh khiết như vậy.


    Tu sĩ trẻ ngần ngại. Ngón tay vừa thò xuống quân cờ định mệnh, vội rút lui. Cũng vì lòng từ bi mà tu sĩ không nỡ hạ thủ.
    Bàn cờ bất động giữa hai người.
    Ðối với những tay cờ ưu hạng, không có thế cuối cùng, Ka-jo-ju hiểu vậy, và vì đã nguyện hy sinh, bèn thò tay xuống...


    Bỗng một làn khí lạnh lướt qua. Tu sĩ Mu-ju thoáng thấy thiền sư Dai-so-kim đứng dậy chập chờn sau làn khói hương. Và một tia chớp phủ chụp xuống đầu chàng thanh niên. Tu sĩ nhắm mắt lại, khẽ tuyên Phật hiệu...


    Thiền đường lặng ngắt như tờ. Tu sĩ trẻ định thần mở mắt ra. Mắt y chợt tròn vo, khinh ngạc. Cái đầu với tóc tai rối bù của chàng thanh niên đã bị cạo nhẵn thín. Và giọng thiền sư Dai-so-kim trầm ấm, mồn một bên tai:


    - Chỉ cần có hai điều, Ka-jo-ju con hỡi! Ấy là sự tập trung tâm ý hoàn toàn và lòng từ bi. Hai yếu tố quan trọng của Ðạo Giác Ngộ. Thế mà hôm nay con học được cả hai. Con đã tập trung tâm ý có hiệu quả vào ván cờ. Sau đó vì lòng từ bi mà con nguyện hy sinh mạng sống mình. Thôi, hãy ở lại đây, áp dụng kỷ luật của chúng ta trong tinh thần đó. Giải thoát sẽ là kết quả đương nhiên như mũi tên đến tiêu điểm theo đường nhắm đúng.
    Thanh niên Ka-jo-ju đưa tay sờ lên đầu mình, chàng mỉm cười.

  2. #2

    Mặc định

    chuyện thứ 2:tu hú ?



    Năm lên 8 tuổi, chú bé Lượm được chị Hai Nhiên đưa đến chùa Bích Sơn cho qui y với thầy Khô Mộc. Thầy Khô Mộc đặt pháp danh cho chú là Chân Quả. Từ đó chú có thêm một tên nữa là Chân Quả.

    nghe chị Hai thủ thỉ : “Chân Quả. Từ nay em phải biết chuyện nầy. Em có phước được mẹ chúng ta mang về nuôi. Mẹ chúng ta vì thương em mà nuôi em, chứ không phải mẹ muốn tạo phước để mong đời sau thọ hưởng, không cần em trả ơn, nên phướcc đức của mẹ là vô lượng. Còn những người cha người mẹ sanh ra em vốn kiếp trước là một loài súc sanh, kiếp này đã được mang thân người nhưng nghiệp tội còn nặng. Vậy nên em phải ráng tu tập sao cho đạt kết quả mới mong cứu cha mẹ em thoát khỏi địa ngục được. Pháp của thầy Khô Mộc hay lắm, gặp được thầy là em có phước lớn em biết không?”

    Chú Chân Quả gật đầu, nhìn đôi đũa trong tay chị Hai đang đảo món nấm xào măng trên chảo. Mắt chú sáng lên khi nhìn thấy chén cơm nóng hổi toả mùi thơm chín tới vừa được chị đặt xuống trước mặt. Phần thức ăn cho chú chỉ có một đũa chao mặn và một gắp măng, vẫn ngon.


    Căn phòng lạ, mùi gối chiếu lạ, ý nghĩ từ nay sẽ phải ở lại đây xa nhà làm chú lo lắng. Ðang nằm lăn qua trở lại thì nghe có tiếng người bên ngoài, Chú Chân Quả nhỏm ngay dậy, hớn hở chạy ra mở rộng cánh cổng. Hai người khách lạ chắp tay chào chú: “A Di Ðà Phật”, xong họ xách giỏ thanh long chín đỏ tiếp tục đi thẳng qua sân. Chú Chân Quả đi theo một đoạn thì đứng lại. Chẳng có ai. Thầy Khô Mộc đang ngồi công phu. Chị Hai đang bận dọn dẹp dưới bếp, chẳng có ai chơi với chú. Hồi sáng chú háo hức tưởng được đi chơi xa ở đâu, ai ngờ lại đến cái nơi buồn hiu buồn hắt này.


    Lâu nay mọi người trong xóm đều biết chú vốn là thằng bé con nằm la khóc ngọ ngoạy trong cái bọc tã kiến bâu dưới chân hàng rào ven đường, có nhiều người nhìn thấy nhưng cuối cùng thì mẹ mang chú về nuôi. Vậy đời trước mẹ là gì?


    Vừa lúc thầy Khô Mộc đi ra, thầy nhìn chú rồi cúi xuống lượm các hòn sỏi lên đưa lại cho chú. Thầy nói:

    -Ðạo hữu thích thì cứ giữ lấy mà chơi. Nếu ta từ bỏ chúng mà vẫn còn thấy luyến tiếc đau đớn thì dù có liệng đi xa mấy chúng cũng vẫn còn trong tâm nhớ tiếc của ta, càng làm ta khổ hơn. Có phải vậy không?

    -Dạ- Chú Chân Quả rụt dè nhìn chị rồi xoè tay ra đón lấy.

    Sau khi chị Hai về rồi, bữa cơm chiều của hai thầy trò chỉ có một đĩa rau luộc chấm xì dầu, tô canh chua nấu đậu khuôn với lá me non và lưng hũ chao ăn dở. Chú Chân Quả gắp một ngọn rau khoai, định nói: “Ở nhà con ăn rau này phải có nước mắm tỏi ”, nhưng thầy Khô Mộc đã giơ tay ra hiệu im lặng. Lát sau, đợi chú ăn một bụng no, bỏ chén xuống, thầy Khô Mộc mới hỏi:

    -Ðạo hữu có biết vì sao chúng ta im lặng ăn cơm không?

    -Thưa thầy không – Chú lắc đầu.

    -Ðể chúng ta biết là mình đang ăn. Khi ăn cơm ta phải luôn biết mình đang ăn cơm. Vậy có biết cơm gạo này ở đâu mình có không?

    -Thưa, con không biết.

    -Ðây là cơm gạo của các chúng phật tử gom góp cúng dường, có cả gạo của Chân Tâm cư sĩ là chị Hai con. Vậy nên chúng ta ăn cơm này phải nỗ lực tu tập, nếu không nợ này có ngày phải trả. Thôi con đi rửa chén đũa đi. Rửa chén có cần luôn biết mình đang rửa chén không?

    -Dạ... cần.

    Thầy Khô Mộc đứng dậy, cùng đi ra bể nước dạy chú rửa chén.

    Buổi tối, chú Chân Quả về phòng mình. Dọn xong thầy đứng thẳng lên, mỉm cười nói :

    -Có sao đâu, không có ly thì uống nước bằng chén cũng được, phải không?

    -Dạ.

    Chú Chân Quả ngỏn ngoẻn cười, bớt sợ. Nhưng thầy lại hỏi:

    -Tại sao cái ly bị bể?

    -Thưa thầy, tại nó rớt xuống.

    -Tại nó rớt hay tại ta hoảng hốt không yên? Cái ly rớt xuống thì tan, vậy mấy hòn sỏi này mang đập có tan không?

    -Thưa thầy... có...ó – Chú Chân Quả đáp, lo lắng liếc nhìn đám sỏi .

    -Như vậy đạo hữu đã thấy chúng vô thường chưa. Khi nào ta nhìn thấy chúng đẹp, biết là chúng đẹp, vậy thôi, không khởi lên ý muốn chiếm giữ chúng cho riêng mình, thì dù chúng có bị đập nát hay bị ai lấy mất, ta cũng vẫn an nhiên tự tại không đau khổ. Có phải vậy không?

    -Dạ ...

    -Ừ. Trưa nay con có ngủ được không?

    -Thưa thầy không.

    -Con muốn ngủ, định đi ngủ một giấc để chiều dậy học bài, nhưng lại không ngủ được, nó không cho con ngủ, nên con phải dậy ra vườn chơi, đúng không?

    -Dạ – Chú Chân Quả ngạc nhiên .

    -Vậy cái gì làm con không ngủ được?

    -Thưa, con không biết.

    -Nó là cái tâm cuồng loạn của ta. Khi thân này đã nằm yên một chỗ rồi mà nó vẫn không ngừng lăng xăng nghĩ này nghĩ nọ. Chừng nào ta chưa trị được nó, chưa hàng phục được nó, thì ta chưa làm chủ được mình, con có hiểu không?

    -Dạ ...

    -Ừ. Muốn hàng phục nó ta phải làm sao?

    - Thưa... Con không biết.

    -Phải trị bệnh cho nó. Mỗi khi thân này bị bệnh chúng ta liền uống thuốc để chữa trị, nhưng trong tâm đầy bệnh sân hận, tham đắm, si mê, đố kỵ, buồn phiền, nhớ nhung, đủ thứ hết thì chúng ta không muốn trị, phải vậy không?

    -Dạ ...

    -Ừ. Nói vậy chứ con chưa hiểu được đâu. Không sao. Bây giờ chưa hiểu cũng không sao.

    Chú Chân Quả lại ngồi im, hai tay thừa thãi nắm lấy nhau. Thầy Khô Mộc hỏi:

    -Con có muốn hỏi gì không?

    Cái nhìn của thầy như khuyến khích, chú ngập ngừng rồi mạnh dạn hỏi:

    -Thưa thầy, những người cha người mẹ sanh ra con là ai?

    -Là ai? Thầy không biết những người đó là ai, tên gì. Nhưng thầy biết họ đang ở trong con. Họ cũng có ông Bụt trong lòng như con, nhưng vì mê muội phủ dày quá nên chưa thấy được .

    -Vậy hở thầy? – Chú Chân Quả cười phô hai chiếc răng cửa to tướng mới mọc - Vậy thì con sẽ cứu cha mẹ con. Thầy ơi, khi nào thì ta biết mình thành Bụt?

    -Muôn dặm không mây muôn dặm trời. Khi nào tâm ta hoàn toàn rỗng lặng, dừng bặt mọi sự nghĩ ngợi, ta sẽ thấy ông Bụt ở trong ta hiện ra...

    -Vậy... Thưa thầy, thầy thành Bụt chưa?

    -Chưa, thầy đã thấy chứng được nhưng chưa thành được.

    -Thưa thầy, chị Hai nói bây giờ người tu như lông mà người đạt đạo như rừng là sao ?

    -Người tu như lông mà người đạt đạo như sừng, chứ không phải như rừng. Nghĩa là người tu thì nhiều mà người đạt đạo không bao nhiêu, bởi vì chúng ta sinh vào thời mạt pháp. Cái này con không cần biết. Khi nào con lớn có trí lực rồi, thầy sẽ trao truyền cho con một pháp tu Thẳng Mau Rõ Ðúng, nếu lúc đó vô thường nó chưa đến với thầy. Ðược chưa?

    Chú Chân Quả liền nghĩ chuyện để hỏi, vì nếu chú không hỏi thì thầy sẽ đứng dậy về phòng, chú lại chỉ còn một mình.

    -Thưa thầy, thầy... ở chùa mấy năm rồi?

    -Năm mươi năm.

    -Hễ mình ở chùa nào năm mươi năm thì chùa đó linh hở thầy?

    -Ai nói với con như vậy?

    -Hồi chiều có hai người tới cúng chùa, con nghe họ nói chùa nầy linh lắm.

    - Tội nghiệp. Ðó là những người đi chùa mà không biết đạo Bụt. Họ đi lễ chùa mà tham hơn cả người không đi. Con có thấy vậy không?

    -Dạ không.

    -Con có thấy họ mang tới lễ Bụt một dĩa trái cây, một bó nhang rồi đứng cầu cả hai mươi phút đồng hồ không. Họ cầu đủ thứ, tiền bạc, sức khoẻ, danh lợi, con cái. Ði lễ Bụt như vậy có hết khổ được không?

    -Dạ không.

    -Ừ. Tu ngoài tâm thì làm sao mà hết khổ được.Ðừng tựa vào ai khác ngoài ta.




    * * *

    Kể từ buổi tối đầu tiên đó đã 9 năm trôi qua. Chú Chân Quả đã học lớp 12- lớp cuối cùng của bậc phổ thông. Bây giờ chú đã có thể thay thầy đọc kệ và thỉnh chuông vào các thời sáng và tối mỗi ngày.


    Cô bạn đẹp nhất lớp nhưng lại có cái tên là Hận. Trong lúc Hận ngồi ngả người vào lưng ghế, duỗi chân thoải mái chờ kem, thì chú vẫn một thế ngồi không đổi. Hận như chợt phát hiện ra, hỏi chú :

    -Sao không khi nào thấy Lượm ngồi dựa lưng vào đâu cả, sao vậy?

    -Tôi muốn được tự do.

    -Là sao?

    -Là khi mình không thấy thiếu nó thì sẽ được tự do đối với nó. Người khác khi có thì tựa, khi không có cũng không thấy thiếu, nhưng tôi chưa được như vậy. Tốt nhất là không bao giờ ăn thịt rồng thì không thèm thịt rồng.

    -Ra vậy... Lượm thích kem gì? Sầu riêng hay cà phê?

    -Kem nào cũng được. Tôi không thích gì cũng không ghét gì.

    -Vậy thì còn nói làm gì. Nếu không thích kem sao Lượm không nói trước?

    -Không phải vậy. Tôi muốn nói cái gì người ta ăn được thì tôi ăn được. Ăn thấy ngon cũng không vui thích rồi thèm, thấy dở cũng không buồn phiền rồi ghét. Ăn để sống thôi mà.

    Ðúng là người không biết thưởng thức. Lượm này, sao Lượm lại đi tu?

    -Tôi phải giải thoát được cho mình rồi mới có thể giúp những người sanh ra tôi thoát khỏi địa ngục được.

    -Mắc gì phải cứu với giúp. Cứ để họ ở trong địa ngục với tội lỗi của họ.

    -Nhưng ngày nào họ còn sống trong địa ngục thì ngày đó họ còn tự làm khổ mình rồi làm khổ người khác. Chúng ta cứ vậy làm khổ nhau.

    -Nhưng sao Lượm không ở chùa khác mà lại đến ở chùa Bích Sơn buồn vậy? Ở đó đâu có nhiều phật tử đâu ?

    - Tại vì chỉ ở Bích Sơn tự mới có thầy Khô Mộc. Thầy Khô Mộc là một dòng sông lớn ở trong rừng. Sông sâu vốn lặng im, nhưng nước thấm vào nhiều cây cỏ. Khi nào buồn Hận cứ đến gặp thầy thì biết, Hận sẽ cảm thấy được yên ổn ngay.

    -Gặp Lượm cũng được vậy. Hễ hôm nào có Lượm ngồi bên là Hận cũng thấy yên ổn, nhưng sắp hết năm học rồi... Sau đây Lượm định làm gì?

    -Tôi không định gì cả. Tôi có đường đi của mình rồi.

    - Nhưng sao Lượm lại phải khổ như vậy? Chả lẽ cứ ở chùa đến hết đời sao? Hận nghĩ mình cứ sống bình thường như mọi người, miễn mình làm ăn lương thiện, không hại ai là được.

    -Nhưng như vậy thì mình vẫn đời đời kiếp kiếp trôi lăn trong biển khổ. Hận phải biết là thân người khó được. Ðời này chúng ta được thân người đã là may phước lắm, vậy mà không biết tu thì uổng, vì chỉ làm người mới có trí tuệ, mới biết suy tư...

    - Hận không biết. Hận chỉ biết đời người sống có một lần, nay còn chưa biết mai nói gì đến kiếp sau. Mà kiếp sau nếu mình còn gặp lại nhau kìa, chứ kiếp sau mà sống bằng một cuộc đời khác thì cũng bằng không.

    - Ta không biết ngày mai của ta ra sao là vì ta bị nghiệp lực lôi đi. Chỉ khi nào sạch hết nghiệp, thoát khỏi sinh tử, ta mới được tự do làm chủ mình. Hay là... Hận không cần phải cắt tóc đi ở chùa, cứ tu tại nhà như chị Hai tôi cũng được.

    -Rồi không biết tình yêu là gì, không biết du lịch là gì, không biết chinh phục đỉnh cao là gì. Không xem kịch, không nghe nhạc, không biết thế nào là buồn vui sướng khổ. Vậy thì sống còn có ý nghĩa gì nữa.

    -Vậy ý nghĩa của cuộc đời Hận là gì?

    -Hận ... chưa nghĩ tới. Nhưng Hận phải làm được những gì mình muốn. Trước tiên Hận sẽ là nhà kinh doanh, Hận phải là người thật giàu có.

    -Rồi sao nữa?

    -Khi có tiền làm phương tiện rồi, Hận sẽ có cách để đạt được những cái mình muốn.

    -Nhưng Hận có biết được hết những cái mình muốn không, có biết bao nhiêu là đủ không? Có luôn được an lành thảnh thơi trong lòng không? Chưa kể nếu kinh doanh vào những ham thích bản năng của người đời, có thể Hận sẽ rất giàu tiền, nhưng không giàu phướùc đức.

    -Nếu vậy Hận sẽ đem tiền đó cúng chùa, cứu giúp người nghèo để làm phước.

    -Ðem tiền giúp người ta bớt khổ trong chốc lát chẳng bằng giúp người ta được yên ổn một đời. Như bữa trước Hận xả thân can gián hai người đánh nhau chẳng bằng làm cho họ thương nhau. Còn đem tiền làm phước để cầu được hưởng quả phước thì đó là tính toán của lòng tham. Tôi có một phương tiện nầy muốn trao cho Hận lắm, nếu biết sử dụng nó Hận sẽ có tất cả mà không cần đến tiền. Hận có biết phương tiện quí báu đó là gì không?

    -Thôi được rồi đó Lượm, đừng thuyết giáo nữa. Hận chỉ muốn Lượm được sống một cuộc sống như mọi người. Chỉ vì Hận... thương Lượm. Lượm có biết ý nghĩa của cuộc đời Hận là gì không? Là Lượm, Lượm biết chưa! Nếu không có Lượm thì đời Hận chẳng còn nghĩa lí gì nữa.

    -Không phải đâu, Hận. Ýù nghĩa của cuộc đời ta đúng ra chỉ có hai thứ thôi, một là cái túi tiêu hóa lủng hai đầu, hai là ...

    Nhưng Hận đã đứng bật dậy kêu trả tiền và liền đó chú Chân Quả thấy hai má mình nóng ran vì xúc chạm với bàn tay ấm nóng của Hận. Hận ấp hai tay vào má chú rồi buông vội ra, xô ghế đi nhanh ra cửa. Hình như trong mắt Hận có nước.

    Chú Chân Quả ngồi sững , bối rối như vừa bị chạm điện, cảm giác mà chú chưa từng biết đến bao giờ. Bên kia đường lao xao tiếng cười đùa của đám bạn cùng lớp đang kéo nhau vào quán: “Hận ơi, tha cho thầy tiểu đi Hận ơi!”.

    Sau lần đó, Hận không nhìn, không nói gì với chú nữa. Nhưng càng ngày chú càng thấy rõ có những đổi thay đang đến với mình, cả ngoài cơ thể lẫn trong tâm ý. Một hôm chú về phòng gom hết mấy hòn sỏi khi xưa mang ra trả lại vườn chùa. Khi những hòn sỏi của tuổi lên 8 vừa lách cách rơi xuống, chú bỗng thảng thốt nhận ra ngọn gió chuyển mùa vừa đi qua, thời gian đang đi qua, năm học sắp hết. Chú bắt quả tang mình vừa xao xuyến khi thấy một cái hoa vừa rụng. Từ đó chú bắt đầu để ý nhiều hơn đến những bông hoa rụng, rồi cả những chiếc lá rụng. Mỗi khi đi qua quán kem cũ nghe thấy bản nhạc hôm đó chú lại thấy lòng nao nao chùn bước. Chú biết đó là sự khổ nhưng không muốn diệt. Thế là nó xuất hiện thường xuyên hơn, làm tâm chú liên tục chao đảo. Không phải tại hoa lá, không phải tại bản nhạc, tại ta chưa được “đối cảnh vô tâm”, ta tự làm mình khổ. Việc công phu của chú ngày càng khó khăn hơn. Chú càng cố sức diệt mọi sự nhớ nghĩ thì chúng càng nổi lên như sóng. Hận đến với chú cả trong lúc ăn, trong lúc ngủ, cả khi học bài, quét dọn, làm vườn... Chú liên tục làm đổ vỡ quên sai. “Hận ơi, tha cho thầy tiểu đi Hận ơi!”. “Tha cho Lượm đi Hận ơi!”. Không phải tại Hận, tại chú muốn ôm giữ Hận cho riêng mình.



    * * *

    Thầy Khô Mộc hỏi : “Con đã nghĩ kĩ chưa?”

    -Thưa thầy, con nghĩ kĩ rồi. – Chú Chân Quả đáp

    Thầy Khô Mộc lại hỏi :

    -Nhưng con có thấy pháp tu này đúng là pháp rửa tâm tiêu nghiệp không?

    -Thưa thầy con thấy.

    -Con thấy như thế nào?

    -Mọi ý nghĩ buồn vui thiện ác của chúng ta đều được lưu giữ vào tàng thức, những hột giống đó thành nghiệp của ta. Chỉ cần tâm dừng lặng không còn một ý niệm, không sợ hãi gì, không mong cầu gì, thì nghiệp chướng nhiều đời sẽ tiêu đi.

    -Con đã nhận ra đường hướng, sao lại không đi nữa?

    -Thưa thầy, con sợ con không đi đến tận cùng được. Con không sao chế ngự được cái tâm cuồng loạn nầy. Con không tìm thấy an lạc nữa.

    -Tất nhiên là khó lắm. Nếu chỉ là lễ bái bằng tay tụng kinh bằng miệng, thì hẳn đã đông vui hơn nhiều. Con nói xem, có phải con đã vướng vào cô gái đó rồi không?

    Chú Chân Quả ngước nhìn thầy rồi cúi xuống, sự đau khổ của chú đã thay lời thú nhận.

    -Chân Quả. Con hãy nhìn xuống chân. Con có còn đứng trên mặt đất vững chãi không, hay con đã sa xuống biển khổ rồi.

    -Thưa thầy, con đã đứng bên bờ biển khổ rồi. Con đang đau đớn lắm.

    -Con đau ở chỗ nào. Cái gì trong con biết đau? Cái biết đó nó có đau không?

    -Bây giờ con không thể ngồi yên để tìm nó được, thầy ơi!

    -Không sao. Khi tuổi trẻ ai cũng thường phải qua khúc đoạn này. Ái tình có sinh diệt không?

    -Thưa thầy, có sinh thì có diệt.

    -Vậy thì chuyện nay ghét mai thương, nay thương mai hết là chuyện tự nhiên, sao con lại đau khổ?

    -Thưa thầy, con biết vậy. Con biết chúng ta vẫn thường thích sung sướng, sợ đau khổ, nhưng lại cứ lao vào vòng khổ đau để tìm sung sướng. Nếu bảo chúng ta hãy dừng lại, dứt hết mọi vui thú đam mê đi để được an ổn, thì chẳng khác nào bắt chúng ta phải từ bỏ hết đắng cay. Con thấy khổ đau cũng giống như đắng cay, như chất độc, nó có sức quyến rũ của ma quỉ. Con không làm sao thắng nó được.

    -Cái biết mà con nói nãy giờ thật ra chưa phải là biết, con chỉ học lại lời thầy như một con vẹt mà thôi, không phải là cái thấy biết do chính con tự đạt được. Nếu thật biết thì con phải thấy rằng muốn thức tỉnh cô bạn của con không phải chỉ nói như vậy mà được. Trước hết con phải lột trần thần tượng của cô ấy ra, phải phơi cái xấu của mình ra trước mắt mọi người. Rồi sau đó hãy cho cô ấy thấy rằng nếu ái dục là cao đẹp vì nó tạo ra con người, thì tại sao khi tạo ra rồi người ta lại vứt bỏ?

    Không sao. Hãy chờ đến khi nào con trở thành một cái sừng quí hiếm, con sẽ mang lại hạnh phúc cho cô ấy.

    Nói xong, thầy Khô Mộc thản nhiên trải tọa cụ, chuẩn bị ngồi hạ thủ công phu.

    Chú Chân Quả hoang mang đi ra vườn nhìn những hòn sỏi năm xưa. Phải mất 9 năm chú mới được hoàn toàn tự do với chúng. Còn với một người thì phải bao lâu? Nếu để thức tỉnh Hận mà phải làm mình xấu đi trước mọi người thì chú không ngại. Nhưng phải xấu cách nào để đừng làm Hận thất vọng quá mà càng thêm hận đời rồi gieo nhân xấu cho chính cô nhận quả sau này. Bởi vì sau này chúng ta sẽ không mang theo được gì ngoài những cái quả ấy.

    Thế là mấy ngày sau, mọi người trong lớp đều tròn mắt che miệng rỉ tai nhau cái tin bất ngờ, rằng “cái của ấy” của chàng Lượm có vấn đề, chàng ta không thể làm cái công việc của người chồng được, chắc vậy nên mới đi tu...

    Mặc cho mọi người cứ thoải mái nhìn trộm chú mà xì xào, chú chỉ quan tâm đến Hận thôi. Mấy ngày nay Hận khác hẳn. Vẻ mặt xa cách lạnh lùng biến mất, Hận quay sang ân cần với chú. AÂn cần chăm sóc chú như bà chị dịu dàng chăm sóc thằng em tội nghiệp, nhưng không hề nghe Hận nhắc gì đến chuyện thuyết phục chú ra sống đời trần tục nữa.

    Sau những buổi học, chú Chân Quả lại về chùa, nhưng chú càng không bình yên được. Không ngờ người thất vọng lại là chú. Người được thức tỉnh lại cũng chính là chú. Hoá ra chú vẫn còn khao khát được ôm giữ Hận cho riêng mình. Không ngờ chỉ một lần xúc chạm với hai bàn tay Hận đã làm tất cả những mong cầu trong chú thức dậy, làm sống lại nguyên vẹn những ngày tuổi thơ trong căn nhà xưa có mẹ và chị. Vẫn còn nguyên cảm giác thèm thiếu mỗi khi nhìn thấy đĩa rau luộc mà không có nước mắm. Cái tâm vốn chưa lúc nào ngừng nghĩ ngợi lung tung giờ càng điên đảo vì những thất vọng, khổ đau, thèm khát... Chú không sao qui phục được nó, không thể nào chỉ huy được mình. Trong chú lại quay quắt trở lại câu hỏi ai là những người sinh ra ta? Bây giờ họ ở đâu? Họ là những người như thế nào? Cùng với câu hỏi lớn về những đấng sinh thành, chú còn cảm thấy những hột giống phiêu lưu giang hồ đang cựa quậy. Vậy là chú mới đứng ngoài cổng thiền chứ chưa bước vào. Lạy thầy. Con không muốn phụ công thầy, nhưng vượt cái cổng mình sao mà khó quá.

    Ðúng vào lúc chú quyết định quay đi, chạy theo cuộc sống bên ngoài bức tường với vô số cảnh mùi âm thanh hấp dẫn, thì cũng là lúc chú trực nhận được hết những khô cứng, ẩm ướt, êm ái, xù xì, nóng lạnh... của đất cát dưới bàn chân mình. Và hơn hết là một thứ tình yêu rộng lớn, bao dung, vững vàng của đất, như đất.

  3. #3
    Đai Đen Avatar của thiệntâm 123
    Gia nhập
    Dec 2010
    Nơi cư ngụ
    Hồ Chí Minh
    Bài gởi
    563

    Mặc định

    giết có nhiều nhĩa, có một vĩ tu sĩ có một cô gái yêu nếu có gái đó không lấy được thầy thì tự tử, vị thầy đó thỉnh hỏi vị cao tăng, vị cao tăng trả lời rằng kẻ giết người mà không quay đầu lại là kẻ dũng cảm? vậy cái giết ở đây có phải là giết người ko? Ko cái giết ở đâl là quyết tinh tấn tu hành chia tay với cô gái, nếu cô ấy có chết thì mình nể mà chôn cất
    Phân thân hiện khắp cõi trần,

    Trăm ngàn vạn kiếp hóa nhân gian này.

    Đáp lời cầu nguyện ứng ngay

    Thuyền từ cứu khổ không giây tạm ngừng.

    rose4rose4rose4rose4

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Bookmarks

Quyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •