kết quả từ 1 tới 18 trên 18

Ðề tài: bài viết tưởng niệm ĐẠI TƯỚNG !

  1. #1

    Mặc định bài viết tưởng niệm ĐẠI TƯỚNG !

    http://www.thesaigontimes.vn/Home/xahoi/sukien/103902/

    Tin vào một người và tin lẫn nhau

    Nguyễn Quang Thân
    Thứ Năm, 10/10/2013, 0
    Gửi cho bạn bè
    (TBKTSG) - Người đã hưởng thọ ở tuổi 103 như ông chắc chắn đáng tuổi anh tuổi cha của tất cả người Việt đang còn sống. Nhìn đoàn người, hàng chục ngàn người, không ai bảo ai, không được tổ chức hay vận động, đến viếng ông tại ngôi nhà thân thuộc đường Hoàng Diệu, nhiều người nghĩ rằng, chuyến đi xa của ông gây đau buồn, thương tiếc trong lòng dân tộc thật sự.

    Khi ông còn sống, kể cả hơn 1.500 ngày nằm viện, nhân dân vẫn còn có ông để nhìn vào, tin vào, vẫn còn một người từng mang đến cho dân tộc niềm tự hào vang dội năm châu. Trên giường bệnh ông vẫn còn tỉnh táo cất lên được tiếng nói chân lý trong nhiều sự kiện quan trọng của đất nước. Dù có được nghe hay không thì dân vẫn tin và yêu ông thật lòng. Vì dân biết ông vì dân chứ không vì người nào nhóm nào, dân không nhầm lẫn bao giờ và không đòi hỏi gì hơn ở một người tuổi cao niên hy hữu, cũng không còn giữ cương vị chính thức nào.

    Nguyễn Du từng viết một câu thơ: “Hoa là để tặng cho người mình sợ”. Trong xã hội mà đạo đức xuống cấp, thang biểu giá trị bị đảo lộn, câu thơ ấy càng trở nên sâu sắc, đạt tới đáy của thế thái nhân tình. Rất nhiều hoa, cúc trắng, cúc vàng, sen Hồ Tây và cả hồng Đà Lạt, hàng vạn người đưa hương hoa đặt lên bàn thờ ông. Không phải đặt trước bàn thờ người mình sợ mà người mình tin yêu. Hoa ấy mới thật là hoa, hương ấy mới thật là hương.

    Sinh thời cũng như sau khi ông mất, nhiều người trên thế giới ca ngợi ông là một trong những vị tướng vĩ đại của thế kỷ, của thiên niên kỷ. Ông chỉ nói: “Người tướng tài ấy là nhân dân Việt Nam và tôi chỉ là một giọt nước trong biển cả”. Dân nghĩ rằng con người ấy, nếu có quyền hành sẽ không bao giờ vỗ ngực: “Nhà nước là tao!” như một ông vua trong sử nước Pháp hay nhiều ông vua có ngai hay không ngai ngày nay. Ông không khách sáo hay khiêm tốn giả vờ. Ông thật lòng và dù bao nỗi thăng trầm, niềm an ủi lớn đã đến với ông lúc sinh thời cũng như sau khi mất chính là những bông hoa, cây hương và những giọt nước mắt hôm nay của nhân dân trước di ảnh ông ở ngôi nhà đường Hoàng Diệu.

    Nhưng ông không chỉ là vị tướng vĩ đại. Khi một phóng viên Pháp lỡ lời ( hay cố ý?) dùng từ Viet Cong, ông chỉ cười làm như chưa hiểu Viet Cong là gì và nhã nhặn hỏi lại: “Việt Cộng? Bà vừa nói Viet Cong, nghĩa là...?” (Vous avez dit, Viet Cong, c’est à dire...). Đó là cách lịch sự nhất buộc người đối thoại với ông phải tự mình nói lên đầy đủ cái tên như ông muốn. Bà ta đành nói điều phải nói: “Đó là lực lượng kháng chiến miền Nam” (la résistance du Sud). Một ví dụ nhỏ để nói rằng, ông quá tinh tế và biết dung hòa, nếu có quyền hành, chắc ông không bao giờ gây gổ với dân, tạo ra những vết sẹo lẽ ra không đáng có trên cơ thể xã hội. Ít nhất thì cũng có cơ sở để tin như thế. Tướng Đồng Sỹ Nguyên nói: “Đại tướng chưa hề đập bàn với ai, kể cả cấp dưới”. Điều ấy không dễ có với người có quyền.

    Nền tảng văn hóa sâu sắc và có tầm cao nơi vị tướng vốn là giáo sư sử học đã giúp ông viết thêm được những trang sử vẻ vang trong cuốn sử dân tộc. Ông là cơ duyên để thế giới biết tới một thế hệ người Việt tài hoa, thông minh, tế nhị và có học chứ không như người ta thấy và tưởng. Không cựu thù nào, dù là kẻ bại trận trước ông, thù ghét, bôi bẩn ông. Ngược lại, họ muốn gặp ông để chia sẻ kinh nghiệm và kỷ niệm đời quân ngũ, những chiến dịch đã từng cùng nhau trải qua bên này bên kia trận tuyến. Điều đó nói lên rằng ông thật sự là một người lính được kính trọng từ nhiều phía, ông không chiến đấu cho riêng mình. Rằng người lính ấy, vị tướng ấy đã thắng trong ván cờ minh bạch, cao thượng vì nhân phẩm của một dân tộc.

    Có hàng triệu chiến sĩ dưới quyền ông đã hy sinh vì đại nghĩa dân tộc trong hai cuộc kháng chiến. Các bà mẹ đầy tin tưởng gửi con cho ông, ký thác vào tay ông những đứa con vàng ngọc của mình cho đất nước. Như gần ngàn năm trước họ cũng đã gửi con cho Đức Thánh Trần. Thời đó tin yêu Trần Hưng Đạo, binh sĩ một lòng hô Sát Thát. Thời của ông binh sĩ hát trên đường kháng chiến trường kỳ: “Chúng ta là bộ binh trợ chiến. Mùa đông này ta quyết đánh giặc tan. Ta tin ở ta, ta tin ở trên, nhất định giặc còn thua!”. Ông ra đi, niềm tin vào một con người đang chuyển thành niềm tin vào tất cả mọi người, niềm tin lẫn nhau. Điều đó hiện hữu qua hình ảnh hàng vạn người đang sát cánh bên nhau trước di ảnh vị tướng huyền thoại của mình, nét mặt buồn rầu nhưng cương nghị. Nhân dân vẫn trường tồn vạn đại. Xin ông yên lòng và thanh thản ra đi!
    Last edited by vantrong800; 10-10-2013 at 09:52 PM.
    1000 người yêu em trong đó có tôi !
    còn 10 người yêu em trong đó còn tôi
    còn 2 người yêu em ,người kia rồi sẽ ra đi ,tôi cũng đi luôn ngu gì ở lại !!!

  2. #2

    Mặc định

    http://www.thesaigontimes.vn/Home/xa...-Hung-Dao.html

    Thời bình của Võ Nguyên Giáp và Trần Hưng Đạo

    Trần Văn Thọ
    Thứ Năm, 10/10/2013, 0
    Đại tướng Võ Nguyên Giáp (1911-2013)
    (TBKTSG) - LTS: Để tưởng nhớ Đại tướng Võ Nguyên Giáp (1911-2013), TBKTSG mời các cộng tác viên thường xuyên của báo đã từng tiếp xúc hay có những kỷ niệm, ấn tượng với Đại tướng ghi lại cảm xúc của mình. Dù là góc nhìn của nhà nghiên cứu, nhà văn hay doanh nhân, các bài viết đều toát lên sự ngưỡng mộ về một nhân vật lịch sử của đất nước, không những trong thời chiến mà còn ở thời bình.



    Nhân dịp Đại tướng Võ Nguyên Giáp tròn 100 tuổi (tháng 8-2011), Hội Lịch sử Việt Nam (Chủ tịch là Giáo sư Phan Huy Lê) đã tôn vinh ông là một anh hùng dân tộc. Trong dịp sinh nhật năm nay (25-8-2013) của Đại tướng, cũng Hội Lịch sử Việt Nam đã xếp ông là một trong bốn vị danh tướng tiêu biểu nhất của lịch sử nước nhà (cùng với Lý Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo và Nguyễn Huệ). Với tầm vóc và ảnh hưởng của Đại tướng Võ Nguyên Giáp, với sự ngưỡng mộ của các tầng lớp dân chúng, có lẽ nhiều người đồng tình với đánh giá của Hội Lịch sử Việt Nam.

    Trong bốn vị tướng kiệt xuất ấy, hai người sống lâu trong thời bình là Trần Hưng Đạo và Võ Nguyên Giáp. Trần Hưng Đạo sinh năm 1228 (?) mất năm 1300. Sống đến 72 tuổi vào thời đó được xem là rất thọ, có thể nói tương đương với 103 tuổi tròn của Võ Nguyên Giáp thời nay. Trong những ngày nhân dân đang để tang Đại tướng Võ Nguyên Giáp, tự nhiên tôi nghĩ đến những ý kiến của ông đối với đất nước trong thời bình, nhất là những năm cuối đời, và liên tưởng đến những ngày cuối đời của Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn.

    Cả ba lần dân tộc Việt Nam chiến thắng giặc Nguyên Mông đều do Trần Hưng Đạo chỉ huy. Sau lần thứ ba (1288), quân Nguyên đã chấm dứt dã tâm thôn tính nước ta. Việt Nam bước vào giai đoạn hòa bình, lại được sống dưới thời của các bậc anh quân Trần Nhân Tông (trị vì từ năm 1278-1293) và Trần Anh Tông (trị vì từ năm 1293-1314). Trong hoàn cảnh thuận lợi đó, Trần Hưng Đạo đã yên tâm vui thú điền viên, ngao du sơn thủy. Nhưng vào những ngày cuối đời của ông, một câu chuyện gây xúc động và trở thành một điểm son chói lọi trong lịch sử Việt Nam là sự kiện vua Trần Anh Tông đến nhà thăm và hỏi ý kiến về kế sách giữ nước nếu quân giặc sang xâm lăng lần nữa. Câu trả lời của Trần Hưng Đạo có giá trị muôn đời: “Thời bình phải khoan thư sức dân để làm kế sâu gốc bền rễ, đó là thượng sách giữ nước”. Và hình ảnh vị vua trẻ đến gặp lão quốc công để thổ lộ những lo âu về vận nước và mong được chỉ bảo thật đẹp làm sao!

    Thời bình của Võ Nguyên Giáp bắt đầu từ năm nào? Tùy theo cách nhìn mà có câu trả lời khác nhau nhưng điểm này không quan trọng. Quan trọng là trong thời gian cuối đời ông đã sống như thế nào. Ai cũng biết là ông đã luôn quan tâm, lo lắng đến vấn đề bảo vệ và phát triển đất nước. Những vấn đề ông thấy rõ thì viết thư trực tiếp đến các cấp lãnh đạo.

    Chẳng hạn, năm 2009, ông viết liên tiếp ba bản kiến nghị can ngăn việc khai thác khoáng sản ở Tây Nguyên vì thấy sẽ ảnh hưởng đến an ninh quốc gia, đến môi trường; năm 2008, ông cũng góp ý cho việc mở rộng Hà Nội vì thấy việc sáp nhập cả tỉnh Hà Tây và mấy xã thuộc tỉnh Hòa Bình vào Hà Nội là khiên cưỡng và khả năng hiện nay chưa thể quản lý, phát triển một đô thị quá lớn; năm 2007, ông đề nghị không được phá hội trường Ba Đình để xây nhà Quốc hội vì muốn giữ lại những di tích đã để lại dấu ấn trong lịch sử. Ông cũng bức xúc về giáo dục nên đã gợi ý (năm 2004) cho Giáo sư Hoàng Tụy tổ chức hội thảo lấy ý kiến các chuyên gia nhằm đưa ra đề án cải cách.

    Những vấn đề ông quan tâm nhưng chưa hiểu thấu đáo thì ông yêu cầu các chuyên gia có thẩm quyền nghiên cứu. Chẳng hạn khi Chính phủ bắt đầu bàn luận kế hoạch xây dựng nhà máy điện hạt nhân, ông đã mời Thủ tướng Phan Văn Khải và các nhà vật lý hàng đầu đến trao đổi ý kiến. Tôi cũng được biết ông đã có ý tưởng nên lấy lại tên thủ đô là Thăng Long nhân dịp kỷ niệm 1.000 năm vì Thăng Long nói lên khí thế vươn lên của đất nước, nhưng ông không nắm chắc những vấn đề liên hệ khi thay đổi tên thủ đô nên năm 2008 đã có thư gửi Hội Lịch sử Việt Nam đề nghị nghiên cứu vấn đề này.

    Trong những năm cuối đời, vào dịp sinh nhật Đại tướng Võ Nguyên Giáp, các lãnh đạo tối cao của Nhà nước và Đảng Cộng sản Việt Nam đều đến thăm ông, biểu lộ sự kính trọng đối với ông. Tôi rất mong có những vị, ngoài lòng kính trọng vị đại công thần của đất nước, đã thổ lộ với lão tướng những băn khoăn về đất nước và mong được chỉ dẫn, như Trần Anh Tông đã làm đối với Trần Hưng Đạo.

    Từ xưa các vị tướng tài am hiểu lịch sử đều biết rằng võ công chiếm được thành trì là khó nhưng không khó bằng giữ được thành. Muốn giữ thành lâu dài thì phải an dân, phải đức trị, và luôn nâng cao đời sống của dân trong thành mới thu phục lòng dân. Ngày nay cũng vậy, thời bình phải lo xây dựng đất nước, phải khoan thư sức dân, phải trọng dụng nhân tài mới giữ được nước. Nhất là trong thời đại dân chủ tiến bộ ngày nay, những phương châm giữ nước của người xưa đã được hiện đại hóa thành sứ mệnh “của dân, do dân và vì dân”. Sứ mệnh này phải được thực thi triệt để thì mới có thể bảo vệ độc lập và phát triển đất nước, xứng đáng với những lời nhắn gửi và lòng mong đợi của Đại tướng Võ Nguyên Giáp trước khi đi vào cõi vĩnh hằng.
    Last edited by vantrong800; 10-10-2013 at 09:53 PM.
    1000 người yêu em trong đó có tôi !
    còn 10 người yêu em trong đó còn tôi
    còn 2 người yêu em ,người kia rồi sẽ ra đi ,tôi cũng đi luôn ngu gì ở lại !!!

  3. #3

    Mặc định

    http://www.thesaigontimes.vn/Home/xahoi/sukien/103901/

    Chữ nhẫn của đại tướng

    Lê Đăng Doanh
    Thứ Năm, 10/10/2013, 09:54 (GMT+7)

    Những bạn trẻ trong lễ viếng Đại tướng. Ảnh: TTXVN
    (TBKTSG) - Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã vĩnh biệt chúng ta trong sự tiếc thương vô hạn của đồng bào và chiến sĩ cả nước cũng như trong sự ngưỡng mộ và tôn vinh của thế giới. Các chiến thắng Điện Biên Phủ, chiến dịch đánh máy bay B52 tháng 12-1972, đại thắng mùa xuân tháng 4-1975, chiến đấu chống quân Trung Quốc xâm lược tháng 2-1979 mãi mãi ghi tên ông vào sử sách giải phóng dân tộc, bảo vệ Tổ quốc.

    Là một người có đóng góp to lớn cho đất nước như vậy nhưng ông cũng nêu một tấm gương lớn về chữ “nhẫn” vì đại nghĩa của dân tộc và đất nước theo đúng lời ông nói: “Tôi sống ngày nào, cũng là vì đất nước ngày đó”.

    Trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp, Hồ Chủ tịch đã ủy quyền cho Đại tướng Võ Nguyên Giáp làm Tổng tư lệnh quân đội, trong chiến dịch Điện Biên Phủ, Hồ Chủ tịch còn giao quyền “tướng quân tại ngoại”, ông được quyết định tại mặt trận và báo cáo sau. Ông đã thực hiện quyền hạn của mình với trách nhiệm cao nhất và phát huy tài năng quân sự của mình.

    Song, trong chiến dịch Mậu Thân 1968 ông được cử đi nghỉ ở Hungary và chỉ về nước theo chỉ thị của Bác Hồ khi chiến dịch đã bắt đầu. Chiến dịch Mậu Thân làm suy yếu ý chí xâm lược của Mỹ, thúc đẩy phong trào phản chiến ở Mỹ và trên khắp thế giới nhưng về quân sự có những tổn thất không đáng có và có nhiều vấn đề cần rút kinh nghiệm. Trong chiến dịch Quảng Trị 1972, ý kiến của ông về chiến lược và chiến thuật bị bác bỏ. Tổn thất to lớn trong chiến dịch Quảng Trị là một bài học đau xót. Sau đó, ông vẫn đóng vai trò to lớn trong chiến dịch Hồ Chí Minh năm 1975, lúc đó ông mới 64 tuổi. Năm 1982, ông được cử làm Phó thủ tướng phụ trách khoa học kỹ thuật và Ủy ban Dân số kế hoạch hóa gia đình, những lĩnh vực rất xa lạ với cuộc đời binh nghiệp của ông. Nhưng, việc nào ông cũng làm một cách rất nghiêm túc với đầy đủ tinh thần trách nhiệm. Những đóng góp của ông về chính sách khoa học - công nghệ được tất cả nhà khoa học ghi nhận.

    Ông đã trải qua nhiều thử thách vô cùng khó khăn, bất ngờ. Trong tất cả những trường hợp đó, ông luôn thể hiện thái độ rất bình tĩnh, tự tin, gương mẫu thực hiện đúng kỷ luật Đảng, luôn đặt lợi ích của dân tộc và đất nước lên trên hết như tinh thần “chí công vi thượng” mà Bác Hồ đã dặn ông ở hang Pắc Bó mà ông vẫn thường nhắc lại với chúng tôi.

    Trong suốt thời gian dài được biết ông, làm việc, trao đổi về rất nhiều lĩnh vực, tôi chưa bao giờ nghe ông than phiền một lời nào về anh A, anh B hay về cách đối xử đối với cá nhân mình.

    Ông chỉ bảo vệ danh dự và sự thật về mình. Để bảo vệ sức khỏe về thể lực và trí tuệ, ông tập thể dục, đi bộ, tập thiền và đánh đàn piano. Ông tiếp tục sống bình thản, làm việc, phân tích tình hình, gặp gỡ các người giúp việc, ngủ ngon giấc, làm chúng tôi hết sức ngạc nhiên và khâm phục.

    Mặc dầu đã về hưu, tuổi đã cao nhưng ông vẫn luôn quan tâm đến tình hình kinh tế-xã hội của nước nhà và thể hiện sự minh mẫn khác thường, tư duy độc lập về nhiều vấn đề chiến lược của dân tộc. Ông có kiến thức rất sâu rộng về nhiều vấn đề, mỗi lần gửi thư, phát biểu ý kiến công khai về những vấn đề quan trọng của đất nước như dự án khoáng sản ở Tây Nguyên, dự án xây dựng tòa nhà Quốc hội, về giáo dục... ông đều làm việc, bàn thảo rất kỹ lưỡng với anh em cán bộ, cân nhắc từng câu, từng chữ. Tất cả đều thể hiện lòng yêu nước và tinh thần trách nhiệm của ông trước dân tộc, không kể tuổi tác.

    Mặc dầu không được chấp nhận, nhưng ông vẫn kiên trì đóng góp ý kiến với tấm lòng hướng tới toàn thể đồng bào, đồng chí của ông.

    Cuộc đời của Đại tướng không chỉ vẻ vang về những chiến công hiển hách. Chữ “nhẫn” trong cuộc đời của Đại tướng Võ Nguyên Giáp cũng thể hiện một nhân cách cao đẹp, tinh thần trách nhiệm của ông với sự nghiệp của đất nước.
    Last edited by vantrong800; 10-10-2013 at 09:53 PM.
    1000 người yêu em trong đó có tôi !
    còn 10 người yêu em trong đó còn tôi
    còn 2 người yêu em ,người kia rồi sẽ ra đi ,tôi cũng đi luôn ngu gì ở lại !!!

  4. #4

    Mặc định

    có nhiều người nói với ông là về những chiến công ,chiến thắng ! cá nhân mình luôn nghĩ về ông với những quan điểm mình ngưỡng mộ ! mà mình nghĩ cả xưa và nay ít ai có được !
    - ông vì nhân dân,đất nước
    -ông lo cho dân ,người lính ,sinh mạng của họ ,không hy sinh bằng mọi giá và vô ít
    - ông không tham quyền ,cố vị ,không tranh giành quyền lực
    -ông không ,hay rất ít cái tôi cá nhân như ông vẫn coi mình như là một người lính
    -ông luôn đau đáu trăn trở với vận mệnh đất nước dân tộc suốt cuộc đời không nghĩ ngơi !
    con dân Việt -kính tiễn biệt ông ,nguyện học tập con đường của ông !
    __________________
    Last edited by vantrong800; 10-10-2013 at 09:57 PM.
    1000 người yêu em trong đó có tôi !
    còn 10 người yêu em trong đó còn tôi
    còn 2 người yêu em ,người kia rồi sẽ ra đi ,tôi cũng đi luôn ngu gì ở lại !!!

  5. #5

    Mặc định

    Bạn viêt hay và sâu sắc, cảm ơn bạn.

  6. #6

    Mặc định

    lịch sử trung đại ! mình ngưỡng mộ vô cùng ngưỡng mộ đức thánh TRẦN HƯNG ĐẠO !
    cận đại ,hiện đại là HỒ CHÍ MINH ,VÕ NGUYÊN GIÁP ,TRẦN ĐỘ !
    là người có cha dính tý xíu chế độ cũ nhưng mình chiêm nghiệm trên tinh thần khách quan ,tôn trọng lịch sử ,và sự chiêm nghiệm ,nghiền ngẫm của bản thân !
    mình luôn thấy ông là người của lẽ phải ,chính nghĩa và tất nhiên đối diện với kẻ thù và cựu thù của ông -anh hùng nước pháp tướng ,tổng thống Charles de Gaulle và 4 đời tổng thống mỹ ,chính quyền trung hoa hiểu theo kiểu nào cũng chỉ là kẻ xâm lược ,nông cạn và tội lỗi ...!!!
    1000 người yêu em trong đó có tôi !
    còn 10 người yêu em trong đó còn tôi
    còn 2 người yêu em ,người kia rồi sẽ ra đi ,tôi cũng đi luôn ngu gì ở lại !!!

  7. #7

    Mặc định

    trước giờ mình đọc rất nhiều bài về bác GIÁP ! công trạng mọi người nói rất nhiều ,mình xin nói một ý mà phía bên kia hay nói , BÁC GIÁP " làm thiệt quân " so với bên thua !? quan điểm cá nhân mình và một số tướng lĩnh vẫn nói đó là :
    trước hết phải xác định quân pháp là ở nơi khác đến ,xâm lược nước ta ,quân mỹ thì can thiệp nội bộ ,nhật phát xít ... họ đều là vô nghĩa ,phi đạo đức ,phương tiện vũ khí họ hiện đại hơn ! nếu đổi ra VIỆT NAM trang bị vũ khí như vậy chắc họ tiêu sớm !
    ... trong lòng mình các nước phương tây -pháp ,nhật ,mỹ ! đều phạm tội ác ,nếu 1 người việt bất kì qui đổi họ phải bồi thượng 1tr usd ,thì với hơn 10 tr người VIỆT mất mác ,họ phải đền bao nhiêu ?!
    -cái gì đúng cái gì sai ! vậy mà còn rất nhiều người chưa thấu hiểu !
    -mình cũng trăn trở 1 điều như bác GIÁP ,đó là chúng ta hy sinh nhiều ,mất mát nhiều ! nhưng rốt cuộc ...cái mục đích đem lại ấm no hạnh phúc -dân chủ chưa đạt ,tham nhũng bọn xấu còn quá nhiều ! ... mong lắm ... !!!
    __________________
    1000 người yêu em trong đó có tôi !
    còn 10 người yêu em trong đó còn tôi
    còn 2 người yêu em ,người kia rồi sẽ ra đi ,tôi cũng đi luôn ngu gì ở lại !!!

  8. #8

    Mặc định

    [{(< thật hổ thẹn cho ai thương tiếc kính trọng bác GIÁP nhưng làm trái điều bác dạy >)}]
    1000 người yêu em trong đó có tôi !
    còn 10 người yêu em trong đó còn tôi
    còn 2 người yêu em ,người kia rồi sẽ ra đi ,tôi cũng đi luôn ngu gì ở lại !!!

  9. #9

    Mặc định

    bài viết dưới đây trích dịch của tác giả nước ngoài ! nhưng được đăng trên báo chính thống !


    THẾ GIỚI SÁCH 20:27 NGÀY 10/10/2013
    Cuộc chia ly của Đại tướng Võ Nguyên Giáp và người vợ đầu
    Khi Võ Nguyên Giáp đi xa và gửi được con, Quang Thái cùng với Minh Khai vội vã đi khỏi Hà Nội trở về làng ở Vinh. Sau đó bà bị bắt và hy sinh.
    Xin tiếp tục trích đăng phần "Họ đặt hy vọng vào một sự nghiệp chung" trong cuốn sách "Võ Nguyên Giáp - Chiến thắng bằng mọi giá" của giáo sư sử học người Mỹ Cecil B. Currey. Từ đây, có thể thấy cuộc đời lắm đau thương của vị tướng huyền thoại.

    Những ngày thanh bình đó chỉ kéo dài vài tháng. Tháng 9/1939, Ban Chấp hành Trung ương Đảng đã quyết định thành lập Mặt trận Thống nhất phản đế và đặt ưu tiên vào việc giải phóng Việt Nam khỏi ách thuộc địa. Nguyễn Ái Quốc sau này trở thành Hồ Chí Minh hiện đang sống ở Trung Quốc và đã bắt đầu liên lạc với Ban chấp hành Trung ương Đảng. Mặc dù Quốc Dân đảng Trung Hoa của Tưởng Giới Thạch kiểm soát về danh nghĩa nước Trung Hoa, nhưng đất nước rộng lớn này đang ở trong tình trạng gần như vô chính phủ – một vùng đất thu hút những người cách mạng và bọn phản động đủ loại. Cũng vì vậy Nguyễn Ái Quốc ở đây còn cảm thấy tương đối an toàn.


    Bà Nguyễn Thị Quang Thái sinh năm 1915, hy sinh năm 1944. Ảnh tư liệu.
    Theo lời khuyên của Nguyễn Ái Quốc, tháng 4/1940, Ban Chấp hành Trung ương quyết định cử Võ Nguyên Giáp và Phạm Văn Đồng sang Trung Quốc. Bí thư Xứ ủy Bắc Kỳ - Hoàng Văn Thụ gặp riêng Võ Nguyên Giáp để ra lệnh lên đường.

    Họ tính đến khả năng sẽ phát động một phong trào du kích bên trong Việt Nam. Võ Nguyên Giáp cho Quang Thái biết dự định của mình. Cô rất phấn khởi đòi được đi với chồng sang Trung Quốc. Võ Nguyên Giáp phản đối, cho rằng như vậy càng gây thêm khó khăn, chuyến đi phải giữ hoàn toàn bí mật. Nếu chỉ có hai người chuyến đi có thể không gặp nguy hiểm nhưng nay nếu đi cả bốn người thì tình hình sẽ khác. Có thể gây nguy hiểm cho bé Hồng Anh và điều gì sẽ xảy ra nếu khi đi đường bé bị ốm. Đảng đã quyết định cho họ.

    Quang Thái và chị là Minh Khai sẽ ở lại Việt Nam tiếp tục giữ liên lạc. Chỉ có Phạm Văn Đồng và Võ Nguyên Giáp lên đường. Tình hình càng phức tạp vì lúc đó Phạm Văn Đồng đang ốm và Võ Nguyên Giáp biết rằng sẽ khó mà đi tự do, theo con đường công khai mà không bị mật thám phát hiện. Họ chuẩn bị hành trang rất kỹ và hoàn toàn bí mật. Họ cũng hy vọng Quang Thái sẽ nhanh chóng tìm được một nơi chắc chắn để nhờ trông giữ cháu Hồng Anh để Thái có thể toàn tâm, dốc sức vào hoạt động bí mật.

    Võ Nguyên Giáp và Quang Thái chia tay nhau trên bờ hồ Tây vào một buổi chiều thứ Sáu, ngày 3/5/1940. Nếu đợi dạy đến hết tuần ở trường Thăng Long thì Võ Nguyên sẽ có cả ngày thứ Bảy và Chủ nhật, để có thời gian đi đường lên biên giới phía bắc. Đợi đến sáng thứ Hai khi Giáp vắng mặt ở trường, người ta mới bắt đầu đặt vấn đề và ngay cả lúc đó, cũng phải mất vài tiếng nữa cảnh sát mới biết tin ra lệnh báo động thì lúc đó Giáp đã đi xa rồi.

    Võ Nguyên Giáp rời khỏi trường học như thể đi chơi cuối tuần như thường lệ. Ông kể lại: “Quang Thái, bé Hồng Anh đợi tôi ở đường Cổ Ngư, ngày nay là đường Thanh Niên”. Bế con trên tay hai người sóng đôi theo hồ như mọi người đi dạo mát. Võ Nguyên Giáp đeo kính đen để học trò không nhận ra. Hai người thong thả bước bên nhau, cố giữ thái độ ung dung bình thường như một cặp tình nhân. Điều này đối với Võ Nguyên Giáp không khó nhưng với Quang Thái hẳn là không dễ.

    “Em hãy ráng tìm người tin cậy gửi con, để có thể rút vào bí mật”. Võ Nguyên Giáp tâm sự với vợ, đặt lên hàng đầu yêu cầu của đảng. Quang Thái trong tâm trạng bị giằng xé giữa cơn xúc động làm mẹ và sự trung thành với Đảng, cô không cầm được nước mắt, bật tiếng khóc. Một mặt xa chồng mà cô đã tỏ ý muốn đi theo để cùng hoạt động chống Pháp, mặt khác phải ở lại tìm nơi gửi con. Vừa là mẹ lại vừa là người cách mạng, đó là một trách nhiệm quá nặng nề đối với phụ nữ trẻ tuổi.

    Họ thong thả quay trở lại đi theo đường Cổ Ngư rồi chia tay nhau xa dần, mỗi người một con đường. Võ Nguyên Giáp bước sang một khúc quanh lớn trong cuộc đời đầy gian lao nguy hiểm. Còn Quang Thái gạt nước mắt quay về nhà với ý định đi tìm nơi ẩn náu chắc chắn cho bé Hồng Anh. Họ sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa.

    Võ Nguyên Giáp và Quang Thái đã hi sinh hạnh phúc riêng của mình vì lòng yêu nước và lý tưởng chung.

    Sau khi Võ Nguyên Giáp đi xa và gửi được con, Quang Thái cùng với
    Minh Khai vội vã đi khỏi Hà Nội trở về làng ở Vinh. Bị cảnh sát truy lùng, Minh Khai bị bắt tháng 7/1940. Trong tù cô bị tra tấn một cách dã man để cô khai ra những tin tức về Đảng Cộng sản và hoạt động của Đảng. Tuy vô cùng đau đớn, nhưng cô không hề hé ra nửa lời.

    Bọn cai ngục đã bịt mắt cô và đem bắn tại Hóc Môn gần Sài Gòn, ngày 25/4/1941. Lời nói cuối cùng của cô là “Đảng cộng sản Đông Dương muôn năm! Cách mạng Việt Nam thắng lợi muôn năm!”

    Quang Thái trốn thoát được sự truy lùng của cảnh sát cho đến tháng 5/1941 thì cũng bị mật thám Pháp bắt tại Vinh, thành phố quê hương cô, trong lúc cô đang đợi giờ phút chót chia tay bé Hồng Anh.

    Trước khi bị bắt, cô đã kịp giao con gái mới một tuổi rưỡi cho cô em, để thu xếp gửi bé về cho ông bà nội ở An Xá trông hộ. Trong nhiều năm ông bà đã nuôi dưỡng chăm sóc cháu nội như cha mẹ nuôi con. Người Pháp đưa Quang Thái về giam ở Hà Nội.

    Nhiều năm sau, chính nơi này được phi công Mỹ bị bắt đặt biệt danh là Khách sạn Hilton Hà Nội. Quang Thái bị đem ra xử ở toà án binh vì âm mưu chống lại an ninh của nước Pháp và bị kết án khổ sai chung thân. Điều bọn ác ôn đã làm với người chị cũng được đem ra thi hành với người mẹ trẻ dũng cảm này. Bị tra tấn đến tận cùng, không chịu nổi đau đớn lâu hơn nữa Quang Thái đã tự tử, theo một số người kể lại bằng cách nuốt một dải lụa mềm đến nghẹt thở.

    Theo một báo cáo khác của mật vụ Mỹ thì có một kết cục khác. Người Pháp đã buộc hai ngón tay cái treo người cô lên và đánh cho đến chết. Dù giải thích như thế nào thì Quang Thái đã hy sinh năm 1941 chỉ vài tuần sau khi Minh Khai bị xử bắn.

    Trong nhiều năm gia đình Võ Nguyên Giáp còn phải chịu nhiều nỗi đau đớn do người Pháp gây ra. Hồng Anh còn nhớ cái chết của ông nội Cửu Nghiêm. Năm 1947, khi Pháp trở lại chiếm đóng tỉnh Quảng Bình, nhiều người dân chạy trốn, Hồng Anh viết: “Ông tôi không chạy đi đâu cả…, ông nói tao già rồi, tao không làm điều gì phi pháp hay có hại cho ai. Ông còn nói ông còn rất nhiều việc phải làm”. Hồng Anh cũng kể lại cô cũng đã phải chạy trốn như thế nào: “Bọn trẻ chúng tôi được người lớn để vào trong thúng rồi gánh đi”.


    Võ Hồng Anh bên Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Ảnh tư liệu.
    Cô cũng nhớ cái thúng đong đưa theo nhịp chân bước của người gánh. Cô ghi lại: “Tôi không bao giờ gặp lại ông nội nữa”. Năm 1946, trong một dịp đi họp qua An Xá, Võ Nguyên Giáp rẽ về thăm nhà.

    Tháng 8/1947 ông Cửu Nghiêm bị Pháp bắt trong cuộc hành quân mở rộng sự kiểm soát ra toàn xứ Trung Kỳ sau khi đã tái chiếm Huế. Ông Cửu bị giam ở nhà lao Huế không xa Trường Quốc học. Bọn cai ngục yêu cầu ông công khai tố cáo hoạt động của con trai.

    Ông cụ từ chối, Hồng Anh kể lại: “Ông bị chúng tra tấn. Một trong những nhục hình là buộc vào cái thanh đỡ va chạm sau xe ôtô bằng một cái thừng to rồi cho xe kéo lết đi”. Ông Cửu Nghiêm bị cầm cố một mình trong xà lim cho đến khi nhận ra lời kêu gọi trên sóng phát thanh con trai ông hạ vũ khí đầu hàng. Cuối cùng bị kiệt sức vì những đối xử tàn bạo, ông mất tháng 11/1947.

    Võ Nguyên Giáp không có cách gì để cứu cha. Lúc này Võ Nguyên Giáp đang ở Việt Bắc, như Hồng Anh đã nhận xét, thi thể ông Cửu bị vùi chung trong một cái hố, gia đình không biết chắc ở chỗ nào mà tìm.

    “Mãi về sau này nhờ các chú rất dũng cảm (những người Võ Nguyên Giáp cử về) gia đình mới tìm thấy hài cốt đem về mai táng trong nghĩa trang liệt sĩ ở quê nhà”. Nếu phải biết vì sao Võ Nguyên Giáp hun đúc chí căm thù chống thực dân đến như thế thì chuyện người cha bị tra tấn đến chết cũng đủ để lý giải.


    Năm 1982, Will Brownell, Giám đốc dự án Thư mục về Việt Nam ở Trường Đại học Colombia đã phỏng vấn Raoul Salan - một trong những tổng chỉ huy quân đội viễn chinh Pháp ở Đông Dương. Ông viết: “Những đòn tra tấn đối với người vợ (của Giáp) đã được khẳng định trong cuộc trò chuyện với Raoul Salan. Ông ta không ưa Tướng Giáp và không khâm phục Tướng Giáp, nhưng ông ta thừa nhận những tội ác chống lại Giáp. Ông ta thừa nhận có áp dụng tra tấn nhưng ông ta cố lẩn tránh bằng cách ghi nhận có áp dụng các tra tấn nhưng do thuộc quyền người Việt tiến hành chứ không phải do người Pháp... Tướng Massu cũng thừa nhận như thế trong cuộc nói chuyện tháng 6/1974”.

    Lúc đầu khi người Pháp bắt vợ và chị vợ. Võ Nguyên Giáp không hình dung được hết các hiểm nguy mà hai người con gái đã phải chịu. Lúc này ông đang lên đường đi Trung Quốc, vừa mới rời bỏ công việc dạy học và từ biệt gia đình theo lệnh của Đảng Cộng sản để đi vào một nhiệm vụ lớn lao trong cuộc đời.

    Rất lâu sau đó ông mới biết tin về việc Quang Thái và Minh Khai bị bắt rồi hy sinh. Ông cũng không biết cả tình cảnh khó khăn mà cô con ái đầu lòng của ông - Hồng Anh - đã phải trải qua. Cùng với những đau đớn đó là tin thêm về người cha bị tra tấn đến chết trong nhà lao Huế. Theo nhiều người đã từng quen biết Võ Nguyên Giáp từ trước, nếu trở thành con người sắt đá cương nghị những năm sau không phải chỉ vì ông có tinh thần quốc gia dân tộc hoặc nhiệt tâm tin vào chủ nghĩa cộng sản mà còn do ý muốn trả thù cho những người thân của mình.

    Hồng Anh đã từng nói về người cha của mình với những lời lẽ đầy thương yêu: “Ông mang trong tâm hồn những vết thương mà thời gian không bao giờ có thể xóa nhòa được”.

    Trích Võ Nguyên Giáp - Chiến thắng bằng mọi giá
    Last edited by vantrong800; 11-10-2013 at 10:58 AM.
    1000 người yêu em trong đó có tôi !
    còn 10 người yêu em trong đó còn tôi
    còn 2 người yêu em ,người kia rồi sẽ ra đi ,tôi cũng đi luôn ngu gì ở lại !!!

  10. #10
    1000 người yêu em trong đó có tôi !
    còn 10 người yêu em trong đó còn tôi
    còn 2 người yêu em ,người kia rồi sẽ ra đi ,tôi cũng đi luôn ngu gì ở lại !!!

  11. #11

    Mặc định

    http://vietnamnet.vn/vn/tuanvietnam/...thien-ha-.html

    Và những ngày này, những nhà báo trẻ của VietNamNet đang lăn lộn ở khắp các vùng, các địa danh ghi dấu ấn của vị Tướng huyền thoại, để kịp thời có những bức ảnh, bài viết sinh động, lay động lòng người, về thời hoạt động sôi nổi đầy khí phách yêu nước, từ buổi vận mệnh đất nước treo trên đầu sợi tóc, cho đến cuộc sống thường nhật, bình dị và hạnh phúc của ông những năm tháng an bình, và ngay cả trước lúc ông vĩnh viễn đi xa.

    Sự lăn lộn, vất vả và năng động của họ không chỉ là những yêu cầu của nghề nghiệp, của nghiệp vụ báo chí, mà còn là cơ hội, là thử thách để cho những bài báo, những tấm ảnh báo chí của họ ngày càng Net, như lời chúc trí tuệ và ấm áp của Đại tướng năm nào.

    Nhưng bất ngờ nhất, trong dòng người xếp hàng chờ viếng vị Đại tướng, tôi gặp ông, một trong những nhân viên bảo vệ hàng ngày của cơ quan báo.

    Ông nguyên là người lính, và nay đã có tuổi, ông trở về với đời thường, nhận nhiệm vụ bảo vệ cơ quan. Trên đầu ông, quấn một băng tang đen với dòng chữ trắng đậm: Vô cùng thương tiếc Đại tướng Võ Nguyên Giáp vĩ đại. Ông đi một mình, và cũng như tôi, như bao người dân thường khác, nhẫn nại đứng đợi để được vào kính cẩn vĩnh biệt vị Tướng của ông.

    Trong câu chuyện giữa tôi- một nhà báo, và ông- người bảo vệ của tờ báo VietNamNet, mới hay, ông rất mê đọc, và đọc rất nhiều sách, báo, cả sách in, và báo mạng. Cả những cuốn sách một thời đình đám viết về công cuộc đổi mới như Cù lao Tràm, lẫn cuốn sách trên mạng từng khiến dư luận xã hội xôn xao đa chiều.

    Tôi hỏi ông email để có thể gửi cho ông những trang sách hay, những bài báo nên đọc, ông ngượng nghịu: Tôi chỉ có email của con trai. Tôi thường nhờ nó…

    Cái cười ngượng nghịu của một người lính già, nay làm nhân viên bảo vệ cơ quan báo, trong buổi chiều chờ viếng, tiễn biệt người Tướng già của ông, có gì đó, thật trân trọng, khiến tôi xúc động.

    Nhưng đặc biệt, tôi chú ý đến điều ông chậm rãi: Ở trong cái thời buổi còn nhiều nhiễu nhương này, thì không biết cái việc nhân dân cả nước khóc, thương tiếc Đại tướng, liệu có thức tỉnh những gì khác, những người khác không, chị nhỉ?

    Điều thức tỉnh những gì khác ấy, ông không nói, và tôi cũng không hỏi, nhưng tôi tin, ông vẫn biết rằng tôi hiểu.

    Khi ra khỏi cổng của nhà tang lễ, thành phố đã lên đèn. Một Hà Nội văn hóa, khác hẳn, khiến tôi kinh ngạc. Dòng người xếp hàng vào viếng Đại tướng vẫn dài không dứt, từ đường Trần Hưng Đạo…, tất cả vẫn kiên nhẫn, nhẫn nại chờ đợi.

    Quả thật, chưa có một tang lễ nào mà người dân đến viếng “xuyên đêm”. Nhưng chính cuộc đời ông, vị Tướng huyền thoại, đã đem đến cho người dân Việt, sự sáng láng của lòng yêu dân, vì dân đến thế nào.

    Đại tướng, Võ Nguyên Giáp, truyền thông, huyền thoại
    người dân đứng xếp hàng nhiều tiếng đồng hồ sáng 13/10 chờ tiễn đưa linh cữu Đại tướng ra sân bay Nội Bài. Ảnh: Ngọc Tùng
    Chợt nhớ những quầy nước uống, bánh mỳ miễn phí đặt từ buổi trưa ở hai bên đường con phố Lê Thánh Tông. Đường phố lúc đó biến thành phố của người đi bộ. Ai nấy đi đều lặng lẽ, như sợ sự vô í của mình sẽ kinh động tới vị Tướng đang an giấc ngàn thu. Mọi người bỗng như trở nên ân cần, và sẵn sàng giúp đỡ lẫn nhau hơn.

    Ngày hôm nay, 13/10, con tim đau đớn của hàng triệu người dân cả nước tiễn biệt ông trở về nằm trong lòng Đất Mẹ, Vũng Chùa- Đảo Yến của Quảng Bình quê hương. Nhưng thực ra, ông đã mãi mãi nằm trong lòng người dân nước Việt, ấm áp và yêu thương.

    Bỗng tự hỏi, vì sao, một người đã khuất lại có thể hội tụ, lại vẫn có thể “hiệu triệu” được hàng triệu triệu người đang sống như vậy?

    Chợt nhớ câu nói của ai đó: Ai thực sự vì dân, tất có cả “thiên hạ”.

    Kỳ Duyên
    1000 người yêu em trong đó có tôi !
    còn 10 người yêu em trong đó còn tôi
    còn 2 người yêu em ,người kia rồi sẽ ra đi ,tôi cũng đi luôn ngu gì ở lại !!!

  12. #12

    Mặc định

    ngẫm về sự ra đi của đại tướng !

    qua đám tang đại tướng ! mình tìm hiểu sâu hơn ! thì thấy các con của đại tướng hầu như không làm một chức vụ gì lớn ! ít được người biết đến !bác thanh bạch liêm chính nhiều ...có lẽ nếu không có chiến tranh ! bác GIÁP sẽ là một nhà giáo ,một nhà giáo như giáo sư H-N-Mai chẳng hạn !
    nhưng " dù rằng đời ta thích hoa hồng ,kẻ thù buộc ta ôm cây súng ..." bác từ nhân dân mà ra ,nay bác về với nhân dân là vậy !
    Last edited by vantrong800; 13-10-2013 at 10:19 PM.
    1000 người yêu em trong đó có tôi !
    còn 10 người yêu em trong đó còn tôi
    còn 2 người yêu em ,người kia rồi sẽ ra đi ,tôi cũng đi luôn ngu gì ở lại !!!

  13. #13

    Mặc định

    http://vietnamnet.vn/vn/tuanvietnam/...-den-tho-.html

    LTS:Sự ra đi của Đại tướng Võ Nguyên Giáp không chỉ gieo niềm tiếc nhớ mà còn gieo những “hạt mầm hy vọng” , về tình đoàn kết , lòng yêu nước , tinh thần tự tôn dân tộc , khát vọng về những người đứng đầu hội tụ cả đức - tài, nhân cách… Chỉ một người ra đi, mà khiến cả dân tộc thấy mình yêu nước nhiều đến vậy.

    Cùng phóng viên Tuần Việt Nam hiểu rõ hơn những giá trị này, trong cuộc trò chuyện với nhà sử học Dương Trung Quốc và GS Chu Hảo.

    “Thế hệ vàng” trong sáng

    Suốt những ngày trước khi diễn ra Quốc tang, người ta nói rất nhiều về hiện tượng dòng người đứng xếp hàng trước ngôi nhà 30 Hoàng Diệu. Dòng người đó ngày hôm sau lại đông hơn hôm trước… Ông gọi tên hiện tượng mà chúng ta đang thấy là gì?

    GS Chu Hảo: Đối với con người “nghĩa tử là nghĩa tận”. Khi một người đã nằm xuống, những người ở lại sẽ nhớ đến những gì tốt đẹp nhất.

    Câu chuyện người dân ở 30 Hoàng Diệu trước hết thể hiện tấm lòng của mọi tầng lớp nhân dân với Đại tướng – người đại diện cho thế hệ cách mạng đầu tiên còn sống cho đến bây giờ. Cuộc đời Võ Nguyên Giáp là biểu tượng của lòng yêu đất nước, và trung thành tuyệt đối với quyền lợi của dân tộc. Nhắc về thế hệ những người cách mạng như Võ Nguyên Giáp là nhắc đến một thế hệ vàng: Vô cùng dũng cảm, trong sáng và lãng mạn cách mạng.

    Đại tướng, nhân dân, lòng dân, Quốc tang, trí thức
    Ông Chu Hảo: "E rằng trong nhiều thập kỷ tới, hiếm thêm người nào còn được nhân dân ngưỡng mộ chân thành đến thế. Ảnh: Lê Anh Dũng
    Có thể còn có những nhận thức, những quan điểm chính trị khác nhau sẽ dẫn đến những đánh giá khác nhau về những việc mà thế hệ đó đã làm. Nhưng có thể khẳng định chắc chắn một điều: Thế hệ đó là những người đã không ngại hy sinh bản thân mình để phục vụ một lý tưởng mà họ cho là hết sức chân chính và vĩ đại.

    Trong thế hệ đó, Đại tướng Võ Nguyên Giáp là một trong những biểu tượng và đến bây giờ mọi người tôn kính và yêu quý ông với tinh thần như thế. E rằng trong nhiều thập kỷ tới hiếm có thêm một người nào lại còn được nhân dân ngưỡng mộ chân thành đến thế.

    Nhà sử học Dương Trung Quốc: Tôi không bất ngờ về hiện tượng này, mặc dù là chưa ai có thể lường được nó lại diễn ra như thế.

    Đã từng có những điều tương tự diễn ra trong quá khứ. Vào thời điểm này, sự kiện cụ Giáp mất khiến nhiều người hay liên tưởng đến khi Bác Hồ qua đời. Nhưng ví dụ như đám tang cụ Phan Chu Trinh năm 1926, cụ Lương Văn Can năm 1927 và kể cả những đám tang của những chiến sĩ cộng sản yêu nước như cụ Phan Thanh, cụ Nguyễn Thế Rục hay gần đây là đám tang của Giáo sư Tôn Thất Tùng. Dễ nhận ra một điều là người dân họ rất công bằng. Và tiếng nói của người dân là thước đo quan trọng hàng đầu.

    Như câu của nhà thơ Nguyễn Duy: “Có công thì dân dựng đền thờ” – đó là đền thờ trong tấm lòng mỗi con người. Có thể vào giai đoạn nào đó, những điều này tưởng như đã biến mất, đã mai một, nhưng khi có cơ hội, nó lại bộc lộ.

    Kiểm nghiệm những gì đang diễn ra dưới góc độ lịch sử, tôi gọi đó là chân lý.

    Không “quyền năng” vẫn có khả năng tập hợp

    - Thưa ông Dương Trung Quốc, nếu nhân dân là thước đo chính xác nhất, vậy theo ông tại sao những con người như ông vừa kể ra lại tạo được ảnh hưởng và khả năng chinh phục nhân tâm mạnh mẽ đến thế?

    Ông Dương Trung Quốc: Bởi vì những con người đó khi còn sống họ đã sống vì mọi người và cao hơn là vì lý tưởng yêu nước, lý tưởng cộng sản – những lý tưởng mà họ đã thực sự nhìn thấy không chỉ là cái bề ngoài, mà còn là cái cốt lõi, cái cốt lõi đó luôn là VÌ MỌI NGƯỜI.

    Khi nghiên cứu những nhân vật lịch sử, những vĩ nhân, người ta thường quan tâm đến sự nghiệp, đến những đóng góp to lớn và sự khác biệt ở họ.

    Đại tướng, nhân dân, lòng dân, Quốc tang, trí thức
    Ông Dương Trung Quốc: "Ông luôn quan tâm đến việc làm sao tập hợp được trí tuệ của những người xung quanh mình". Ảnh: Lê Anh Dũng
    Nhưng có lẽ phải có một cái nhìn toàn diện hơn, là phải nhìn vào những cái gì rất đời thường của một con người trọn vẹn với cả cái chung, cái riêng; với cả những lúc thăng, lúc trầm.

    Tôi là một người có may mắn gặp gỡ và làm việc với Đại tướng khi ông đã rời khỏi các vị trí quyền lực. Ông dành phần lớn thời gian cho công tác nghiên cứu lịch sử và là Hội trưởng danh dự của Hội Sử học chúng tôi.

    Chúng tôi thấy rõ là chính cuộc sống đời thường, cuộc sống của một người mà nếu theo sự phân tích bề ngoài là không còn ở đỉnh cao vinh quang nữa – khi mà ông có thể bộc lộ thoải mái con người mình.

    "Hình như trong những quyết định của cuộc đời ông, có những quyết định là của cá nhân ông, nhưng để có những quyết định ấy, ông đã biết cách quy tụ mọi người. Ngay cả thời kỳ ông không còn nắm trong tay những “quyền năng” về chính trị, thì ông vẫn có khả năng tập hợp rất nhiều trí tuệ khác xung quanh mình và rất nhiều người đã đến với ông".
    Tôi đã nhìn thấy ở Đại tướng trong chính thời điểm đó một tinh thần hết sức bình thản thường có ở những người có một nhận thức thật sự về tính tất yếu, về những điều mang tính quy luật và đồng thời con người ấy có thể vượt qua mọi thăng trầm nhưng không bao giờ thay đổi mục tiêu của mình.

    Tôi thấy đó là một đặc điểm rất nổi bật ở con người Võ Nguyên Giáp. Người ta nói rất nhiều đến Võ Nguyên Giáp ở khía cạnh trí tuệ. Khi gần gũi ông, tôi nhận ra điều quan trọng hơn cả khi nói về nó, ông luôn luôn quan tâm đến việc làm sao tập hợp được trí tuệ của những người xung quanh mình. Hình như trong những quyết định của cuộc đời ông, có những quyết định là của cá nhân ông, nhưng để có những quyết định ấy, ông đã biết cách quy tụ mọi người.

    Ngay cả thời kỳ ông không còn nắm trong tay những “quyền năng” về chính trị, thì ông vẫn có khả năng tập hợp rất nhiều trí tuệ khác xung quanh mình và rất nhiều người đã đến với ông. Và mỗi quyết định của ông đều là mỗi quyết định đã được tham khảo kỹ lưỡng từ những người mà ông tham vấn.

    - Có độc giả chia sẻ với Tuần Việt Nam, là chỉ một người ra đi mà làm cho cả dân tộc thấy mình yêu nước nhiều đến thế? Ông bình luận gì?

    Ông Dương Trung Quốc: Lòng yêu nước là phẩm chất mà ai cũng có. Nói đơn giản như một nhà thơ Nga: Yêu nước là yêu những thứ rất bình thường trong đời sống, yêu quê hương, yêu gia đình.

    Nhưng “chủ nghĩa yêu nước” thì khác. Nó có mục tiêu, con đường và phản ánh quan điểm của một số người nào đó.

    Đại tướng, nhân dân, lòng dân, Quốc tang, trí thức
    Ảnh: Trần Sâm
    Lòng yêu nước khi tìm được tiếng nói chung thì có thể chia sẻ với nhau rất dễ dàng. Nhưng nếu phải tranh luận thế nào là yêu nước thì chắc chắn sẽ có sự khác biệt nhau về quan điểm, thậm chí vô cùng gay gắt. Mấy ngày vừa qua chúng ta đã có một cơ hội, một môi trường để cùng bộc lộ lòng yêu nước của mình mà vượt qua tất cả các yếu tố khác.
    Có những bạn trẻ không quan tâm về chính trị, nhưng họ vẫn không hề vô cảm trước một người tiêu biểu của thế hệ cha anh. Chắc bạn cũng đồng ý với tôi, giây phút mà nhiều người chờ đợi nhất là giây phút câu hỏi “Chúng ta có thực hiện nghi lễ Quốc tang với Đại tướng hay không?”, bởi chúng ta cũng bị ràng buộc bởi những quy định về tổ chức Quốc tang.

    Quyết định cuối cùng, tôi cho đó là một quyết định hợp với lòng dân.

    Nghi thức hay lòng dân?

    - Ông có nghĩ sự kiện Đại tướng Võ Nguyên Giáp qua đời là một sự thức tỉnh đối với chúng ta: Thức tỉnh cả về tình yêu, về lòng tự hào dân tộc, thức tỉnh cả về nhận thức, và cả niềm trông đợi những điểm tựa tinh thần cao đẹp?

    Ông Dương Trung Quốc: Đôi khi có những cái chết sẽ mang lại mầm sống mà ở đây là đánh thức những gì đã có trong tâm thức người Việt.

    Đây cũng là cơ hội để ta chiêm nghiệm những gì đang diễn ra trong đời sống hàng ngày, trong những chính sách tồn tại quá lâu và quá cứng nhắc so với cuộc sống hiện nay. Vấn đề còn lại là khi đám tang kết thúc, khi mà ta đã phát hiện ra những nhân tố tích cực như thế, chúng ta phải làm thế nào để nuôi dưỡng nó, thúc đẩy nó, đưa nó lên…

    Việc người dân dành tình cảm cho Đại tướng nhiều như thế cũng là một lời nhắc nhở, một lời cảnh báo với những người đương thời. Tôi cho rằng tất cả đều phải suy nghĩ. Các vị ở những chức vụ cao nhất của đất nước nếu có mệnh hệ gì sẽ được tổ chức Quốc tang sẽ nghĩ gì về chuyện Quốc tang, nghĩ xem thước đo nào là quan trọng hơn: Nghi thức hay lòng dân?

    Sự suy nghĩ sẽ điều chỉnh ý thức, giúp chúng ta phải sống tốt hơn, như thế hệ Bác Hồ và Đại tướng Võ Nguyên Giáp.

    - Điều chỉnh như thế nào, thưa ông?

    Ông Dương Trung Quốc: Một yếu tố rất quan trọng đã trở thành đặc tính ở ta là sự gương mẫu.

    Chủ tịch Hồ Chí Minh, Đại tướng Võ Nguyên Giáp, hay những người như cụ Phan Chu Trinh, là những người tiêu biểu cho một thời đại lịch sử. Nhắc đến họ để thấy rằng người dân luôn nhìn vào những tấm gương. Rất tiếc là hiện trong những người đang sống, chưa có được những tấm gương lớn như vậy, thì làm sao để nhân dân học theo?

    Chúng ta đã nói rất nhiều về lòng tin và tôi cho lòng tin là điều rất quan trọng. Trong thời gian vừa rồi, hơn bao giờ hết Chính phủ nói rất nhiều về việc xây dựng lòng tin với bạn bè thế giới. Nhưng còn việc quan trọng hơn nữa chính là xây dựng lòng tin với người dân trong nước.

    Ông Chu Hảo: Lịch sử đã ghi rõ, sau khoảnh khắc tưng bừng khi thống nhất đất nước, chúng ta đã rơi vào một giai đoạn hết sức khó khăn, vì sai lầm trong những chính sách lớn về mặt kinh tế - xã hội. Sau đó là thời kỳ đổi mới, phát huy tác dụng rất tốt cho đến khoảng cuối những năm 1990.

    Việc người dân Việt Nam cùng bày tỏ lòng kính trọng và thương tiếc chân thành với Đại tướng như những ngày qua, phần nào đó biếu lộ lòng khao khát được quay lại thời kỳ mà họ đã thực sự có niềm tin, thực sự có được sự kính trọng với những người đứng đầu – điều mà bây giờ đã bị mai một đi rất nhiều.
    Nhưng từ đó đến giờ, như mọi người đều thấy rõ, đất nước ta đang trải qua một thời kỳ khó khăn cả về kinh tế, văn hóa, giáo dục, đạo đức xã hội.

    Đương nhiên là trong chiến tranh thì niềm tin dễ dàng được tập hợp, được hun đúc, được dấy lên vì một mục tiêu chung của cả dân tộc trước tình thế cấp bách. Nhưng trong hòa bình, hoàn cảnh và nhu cầu của mọi người đã khác đi: Lúc này vai trò của cá nhân nổi lên, đòi hỏi phải khẳng định cá nhân của mình trong mỗi lĩnh vực. Người ta sẽ không dễ dàng tin một cách tuyệt đối và vô tư như xưa.

    Việc người dân Việt Nam cùng bày tỏ lòng kính trọng và thương tiếc chân thành với Đại tướng như những ngày qua, phần nào đó biếu lộ lòng khao khát được quay lại thời kỳ mà họ đã thực sự có niềm tin, thực sự có được sự kính trọng với những người đứng đầu – điều mà bây giờ đã bị mai một đi rất nhiều.

    Từ tình cảm mà người dân bày tỏ trước sự ra đi của Đại tướng, tôi cảm nhận được sự nuối tiếc. Khi biểu tượng cuối cùng cho một thế hệ đặc biệt của dân tộc đã ra đi mãi mãi.
    1000 người yêu em trong đó có tôi !
    còn 10 người yêu em trong đó còn tôi
    còn 2 người yêu em ,người kia rồi sẽ ra đi ,tôi cũng đi luôn ngu gì ở lại !!!

  14. #14

    Mặc định

    http://vietnamnet.vn/vn/tuanvietnam/...-nghe-het.html


    Tại sao ý kiến Đại tướng chưa được "nghe" hết?

    "Có lẽ, người dân trong tâm thức khi bày tỏ tình cảm với Đại tướng cũng chia sẻ nỗi niềm của mình về xã hội".

    >>Có công thì dân dựng "đền thờ"

    Bày tỏ nỗi niềm với thời đại

    - Trong kháng chiến chống Mỹ, bà má miền Nam đào hầm nuôi chiến sĩ, bà mẹ miền Bắc đưa con ra chiến trường. Những bà mẹ đó đã tin Bác Hồ, tin Đảng, tin tưởng vào cách mạng. Vậy thì điều gì đã xảy ra với chúng ta hôm nay khiến niềm tin ấy biến mất khi mà nó đã từng là điều rất đương nhiên với dân tộc này?

    Ông Dương Trung Quốc: Đảng Cộng sản đã thực thi được trách nhiệm lịch sử của mình, trước hết không phải là do lý thuyết cộng sản, mà khi đó nó còn là hiện thân của lòng yêu nước và người dân đi theo.

    Nếu nói về lịch sử, chúng ta nhớ rằng thời kỳ năm 1945, cụ Hồ tuyên bố giải tán Đảng Cộng sản, đưa Đảng vào hoạt động bí mật để mà tiếp tục thu hút lòng dân khi người dân chưa hiểu hết về học thuyết, về chủ nghĩa cộng sản. Nhưng người dân vẫn đi theo, vì tấm gương và sự thu hút của những con người rất cụ thể.

    Lúc đó về chính danh, Đảng Cộng sản không tham gia Quốc hội. Người đảng viên cộng sản tham gia Quốc hội qua những tổ chức xã hội khác. Lúc đó cụ Hồ đã nói: "Đảng của tôi là Đảng Việt Nam".

    Dương Trung Quốc, Đại tướng Võ Nguyên Giáp, lãnh đạo Đảng, Nhà nước
    Chúng ta nói nhiều đến Đại tướng với tư cách là Tổng Tư lệnh quân đội. Chúng ta đừng quên rằng một trong những vai trò cực kỳ quan trọng của ông là Bộ trưởng Bộ Nội vụ. Vì Võ Nguyên Giáp vốn là một nhà Luật học. Ảnh: VNA
    Mong muốn của thế hệ Hồ Chí Minh là kết hợp chủ nghĩa yêu nước và chủ nghĩa cộng sản. Sự kết hợp đó đã thành công trong một giai đoạn nhất định. Nhưng sự kết hợp đó hiện nay đang có vấn đề, và những người đảng viên có trách nhiệm phải xem lại chuyện đó.

    Bởi tất cả các vấn nạn xã hội đều phải có nguồn gốc. Đảng đã nhận mình là người lãnh đạo cao nhất thì cũng phải chịu trách nhiệm toàn bộ.

    Tại sao những ý kiến Đại tướng đóng góp chưa được tiếp thu đầy đủ? Thậm chí có những ý kiến của Đại tướng còn không được trả lời.
    Khi nói về Luật phòng chống tham nhũng ở Quốc hội mấy năm trước, tôi từng nói tham nhũng là một căn bệnh, nhưng có bao nhiêu đảng viên "dính líu" tham nhũng. Vì hầu hết những vị tham nhũng đều là những quan chức, đều phải là đảng viên. Việc chống tham nhũng cũng có nghĩa là tự bảo vệ Đảng.

    Không chống được tham nhũng cũng có nghĩa là Đảng không còn đủ năng lực để tự bảo vệ mình. Vì thế tôi cho rằng vấn đề quan trọng nhất kể cả trong những chuyện chúng ta bàn liên quan đến Đại tướng, chúng ta có thể có nhiều câu hỏi: Tại sao những ý kiến Đại tướng đóng góp chưa được tiếp thu đầy đủ? Thậm chí có những ý kiến của Đại tướng còn không được trả lời.

    Có lẽ, người dân trong tâm thức khi bày tỏ tình cảm với Đại tướng cũng chia sẻ nỗi niềm của mình về xã hội.

    Ông Chu Hảo: Càng ngày, trình độ nhận thức của người dân càng cao và yêu cầu đối với những người đứng đầu ngày càng khắt khe. Khi hiểu biết của đại bộ phận nhân dân còn hạn hẹp, thông tin đa chiều hạn chế việc vận động quần chúng thực hiện mục tiêu chính trị do những người đứng đầu đề ra không mấy khó khăn.

    Nhưng nay thì khác …

    Do đó, nếu những người đứng đầu vẫn theo lối nói một đằng làm một nẻo, không nhất quán, nhất là đưa ra một số chủ trương, đường lối không đúng đắn khiến đất nước ngày càng tụt hậu với khu vực và thế giới, thì dù có bao nhiêu thành tựu, bao nhiêu chiến công hiển hách của thế hệ trước cũng sẽ không thể bù đắp được.

    Chúng ta phát động phong trào "Học tập theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh", nhưng cái đạo đức "Cần, Kiệm, Liêm, Chính, Chí công vô tư" của Hồ Chí Minh chúng ta lại không học được.

    Các hiện tượng giả dối, chuộng hình thức và tham nhũng ngày một nặng. Điều mà chúng ta thực sự cần nghiêm túc nhìn nhận lúc này là xem nguyên do của nó bắt nguồn từ đâu. Nếu không dũng cảm thừa nhận và quyết sửa thì không bao giờ có được niềm tin của dân.

    Một trong những điều chúng ta phải nghiêm túc nhìn nhận lại là công tác tuyên truyền- hệ thống giáo dục hiện nay. Trong một xã hội, chất lượng của nguồn nhân lực phụ thuộc chủ yếu vào nền giáo dục quốc dân.

    Nền giáo dục quốc dân ở các nước thường có ba thành tố chính: Giáo dục học đường, giáo dục gia đình, giáo dục xã hội.

    Ở nước ta, cũng như ở tất cả các nước XHCN, có một thành tố khác, là công tác tuyên truyền giáo dục của các hệ thống trường Đảng. Cần nhìn nhận những tồn tại trong hệ thống này để tìm hướng khắc phục.

    Dương Trung Quốc, Đại tướng Võ Nguyên Giáp, lãnh đạo Đảng, Nhà nước
    GS Chu Hảo
    Thời đại nào cũng cần những "cá nhân"

    - Trên Tuần Việt Nam từng có một bài viết ví những cá nhân xuất chúng, những con người có nhân cách vĩ đại giống như "bảo hiểm" của dân tộc trước những thử thách, khó khăn. Đặt giả thiết nếu như những người lãnh tụ thực sự, những cá nhân kiệt xuất không xuất hiện khi đất nước cần, thì điều đó sẽ nguy hiểm thế nào đến vận mệnh dân tộc? Qua sự ảnh hưởng mà Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã tạo ra trong những ngày vừa qua với người dân, với xã hội khi ông ra đi, cũng như qua những dẫn chứng lịch sử khác, ông nghĩ gì về vai trò của cá nhân kiệt xuất đối với lịch sử và ảnh hưởng của họ với nhân dân?

    Ông Chu Hảo: Tôi luôn cho rằng vai trò của cá nhân lúc nào cũng tác động rất lớn đến sự thay đổi của lịch sử.

    Dĩ nhiên nếu không có cá nhân này, có thể sẽ xuất hiện các cá nhân khác, nhưng trình tự lịch sử, diễn biến lịch sử sẽ không diễn ra đúng như những gì chúng ta đã nhìn thấy nữa. Dù thế nào, xã hội cũng sẽ luôn phải vận động để đi lên. Sẽ rất nguy hiểm nếu xã hội không thể xuất hiện những con người như thế nữa.

    Một xã hội có dân chủ, có tự do tư tưởng, thì sẽ xuất hiện nhiều những người có tài kinh bang tế thế. Và ngược lại. Nhưng có một điều đặc biệt là trong những lúc khó khăn mà một nhân vật như vậy xuất hiện thì có khi lại làm nên chuyện.

    Phải nói thêm rằng khái niệm "lãnh tụ" chỉ tồn tại ở những cộng đồng xã hội chưa trưởng thành.

    Ở các nước dân chủ và văn minh những người đứng đầu quốc gia cũng chỉ thực hiện nhiệm vụ của mình như một hình thức phân công lao động xã hội, không "oai nghiêm " không "thần thánh" gì đâu.

    Ông Dương Trung Quốc: Mỗi thời kỳ lịch sử có những nhân vật khác nhau với những tầm vóc khác nhau. Thế kỷ 20 của chúng ta, những nhân vật kiệt xuất đều gắn với cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc.

    Từ những chí sĩ Cần Vương đến những nhà dân chủ và những người cộng sản. Những thế hệ đó để lại hình tượng, để lại bài học. Đương nhiên sự nghiệp cách mạng là sự nghiệp của quần chúng - đó không chỉ là khẩu hiệu mà là sự thực.

    Thời đại nào cũng cần những cá nhân. Những cá nhân ấy cộng với một cơ chế để có thể tập hợp được những cá nhân tiêu biểu nhất. Đó là nhân tố để thúc đẩy sự phát triển của xã hội.
    Hiện tượng chúng ta đang bàn đến cũng mang tính chất cách mạng, cũng là một yếu tố cách mạng: Cách mạng về mặt lối sống, cách mạng về mặt văn hóa, cách mạng về mặt tinh thần và những giá trị xã hội. Nhưng vai trò người lãnh đạo cũng vô cùng quan trọng.

    Thời đại nào cũng cần những cá nhân. Những cá nhân ấy cộng với một cơ chế để có thể tập hợp được những cá nhân tiêu biểu nhất. Đó là nhân tố để thúc đẩy sự phát triển của xã hội.

    Tuy nhiên những nhà lãnh đạo lớn, những nhân vật kiệt xuất chỉ xuất hiện trong một thời điểm, một giai đoạn nào đó. Nhưng có thể thay thế điều đó bằng một cơ chế để tập hợp những người tiêu biểu nhất. Cơ chế đó là sự dân chủ.

    Dương Trung Quốc, Đại tướng Võ Nguyên Giáp, lãnh đạo Đảng, Nhà nước
    ĐBQH Dương Trung Quốc. Ảnh: Lê Anh Dũng
    Lỗi ở trí thức

    - Thời điểm Đại tướng Võ Nguyên Giáp qua đời, rất nhiều người đã nói, đây là một trong những người cuối cùng của thế hệ cách mạng tháng Tám đầy lý tướng và trong sáng, đã ra đi. Những bài học để lại sẽ gợi cho người đương thời suy nghĩ gì?

    Ông Chu Hảo: Muốn thay đổi không có cách nào khác là phải xây dựng một thể chế chính trị dân chủ lành mạnh, để phát huy được hết sức mạnh của nhân dân trong xây dựng, phát triển và bảo vệ đất nước, trong đó xã hội dân sự là một thành tố quan trọng.

    Tức là, trong bối cảnh của nước ta hiện nay, phải xây dựng một nền móng cho phong trào dân chủ từ dưới lên. Nhưng để cải cách thể chế thì phải làm từ trên xuống.

    Trong khi có phong trào dân chủ làm nền móng như vậy, thì trong đội ngũ người đứng đầu phải có những lực lượng tiến bộ dũng cảm và sáng suốt đặt lợi ích của dân tộc lên trên hêt, dựa vào khối đại đoàn kêt của toàn dân, tiến hành cải cách triệt để từng bước.

    ÔngDương Trung Quốc: Chúng ta phải đặt Việt Nam trong một tiến trình phát triển. Cũng có những giai đoạn lịch sử, cũng có những giai đoạn chuyển tiếp.

    Hoàn cảnh hiện nay đã thay đổi và chắc chắn sẽ không còn những nhân vật như trong quá khứ nữa - thời điểm mà vai trò của cá nhân rất quan trọng. Chúng ta thường hay nói đến câu chuyện giữa Nhân trị và Pháp trị. Để xã hội phát triển, càng ngày chúng ta càng phải chuyển đổi từ Nhân trị sang Pháp trị.

    Nói Pháp trị không có nghĩa là phủ nhận hay không đề cao vai trò cá nhân. Nhưng con người ấy phải nằm trong cơ chế, một cơ chế thật sự dân chủ.

    Tại sao cụ Phan Chu Trinh nói nhiều về dân chủ, tại sao Bác Hồ cũng đề cao dân chủ? Là vì họ nhìn thấy cơ chế dân chủ có thể đảm bảo sự phát triển bền vững của xã hội, giúp ta hội nhập với thế giới.

    Thời đại đã thay đổi. Thay vì ngồi chờ cá nhân xuất hiện, chúng ta hãy dùng cơ chế dân chủ để bảo vệ và xây dựng đất nước. Có thể người dân vẫn hy vọng, vẫn chờ đợi những người như Hồ Chí Minh, như Võ Nguyên Giáp xuất hiện, nhưng tôi cho rằng chúng ta phải chấp nhận xu thế, phải nhận thức xu thế. Và tôi nhấn mạnh, quan trọng nhất vẫn là cơ chế.

    Ngày xưa người ta gắn kết được lợi ích cá nhân với lợi ích của cộng đồng, của quốc gia, dân tộc. Bây giờ sự gắn kết đó khó hơn nhiều. Ngày xưa mẫu số chung là chống giặc ngoại xâm. Ai cũng nghĩ đến điều đó. Bây giờ sự lựa chọn nhiều hơn, sự gắn kết cũng giảm đi.

    - Đại tướng Võ Nguyên Giáp khi còn sống, ông từng dặn thế hệ trẻ:"Thế hệ cha anh đã rửa nỗi nhục mất nước, thế hệ ngày nay phải rửa nỗi nhục nghèo nàn, lạc hậu". Nhìn lại đất nước, chúng ta đã có những bước phát triển đáng kể so với thời điểm chúng ta giải phóng đất nước vào năm 1975, nhưng vẫn còn có những cái nghèo khác nữa. Nhiều người dường như đang kêu về các bất cập nhưng con người hành động lại không chịu xuất hiện... Vậy ai có lỗi trong tất cả những sự tụt hậu này?

    Ông Chu Hảo: Lỗi trước hết là trí thức, là tầng lớp tinh hoa.

    Ngoài lỗi của những người đứng đầu đất nước, thì bản thân tầng lớp trí thức chậm giác ngộ, thiếu ý chí là những người phải nhận phần lỗi không nhỏ khi xã hội không phát triển được.
    Trong thời chiến, các tầng lớp xã hội đều có vai trò nhất định, nhưng lực lượng nòng cốt phải là đông đảo quần chúng.

    Còn trong thời bình, lực lượng nòng cốt phải là những người có tri thức Ngoài lỗi của những người đứng đầu đất nước, thì bản thân tầng lớp trí thức chậm giác ngộ, thiếu ý chí là những người phải nhận phần lỗi không nhỏ khi xã hội không phát triển được.

    Người đứng đầu phải do dân chọn

    Ông Dương Trung Quốc: Xã hội sẽ có những chuyện như thế. Nhưng cũng vì thế mà chúng ta mới cần những người quản lý.

    Ở làng xã ngày xưa, họ quản lý bằng truyền thống, bằng tập quán, bằng văn hóa. Xã hội cũng thế. Câu "Thượng bất chính, hạ tắc loạn" rất hay và rất đúng. Nếu ở trên nghiêm thì dưới cũng sẽ nghiêm. Phải có một sự kiên trì làm thay đổi từng bước trong xã hội, đó không phải chỉ là sự đổi mới ở thượng tầng mà nhân dân cũng nhất định phải thay đổi.

    Nhưng muốn dân đổi mới thì phải cho dân thấy lợi ích. Nhà nước chưa tạo ra được giá trị đó. Lỗi này không phải là do kỹ năng, mà là do cơ chế. Khi một người làm không tròn nhiệm vụ mà cấp trên của họ không thể xử lý họ, như Thủ tướng Phan Văn Khải nói trước khi nghỉ hưu: "Không thể kỷ luật ai được", thì những người đó sẽ câu kết nhau thành nhóm lợi ích và tạo ra sự hủy hoại xã hội, hủy hoại lòng tin.

    Sự phát triển của xã hội, sự phát triển của dân trí luôn có quan hệ biện chứng với vai trò của những người đứng đầu. Muốn xã hội phát triển, anh phải đi đầu, phải gương mẫu, phải sáng suốt. Và người đi đầu phải do dân chọn. Đó phải là cơ chế dân chủ, như chúng ta nói nãy giờ.

    Tôi tham gia Quốc hội, tôi thấy cứ có vấn đề gì đem ra bàn là chúng ta lại lấy lý do "đó là cách làm của ta". Hay như câu nói cửa miệng của một trí thức đã mất "cái nước mình nó thế".

    Vấn đề rất cụ thể như vấn đề doanh nghiệp Nhà nước mà Quốc hội đang bàn đến rất nhiều. Cả thế giới khác chúng ta mà chúng ta cứ bám vào lý do "đó là đặc thù của Việt Nam".

    Chẳng nói đâu xa, nếu muốn thay đổi, thứ đầu tiên chúng ta có thể xem lại chính là những di cảo, những kiến nghị của Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Một người rất sớm nhận thức được các vấn đề của xã hội.

    Chúng ta nói nhiều đến Đại tướng với tư cách là Tổng Tư lệnh quân đội. Chúng ta đừng quên rằng một trong những vai trò cực kỳ quan trọng của ông là Bộ trưởng Bộ Nội vụ. Vì Võ Nguyên Giáp vốn là một nhà Luật học.

    Thời đó rất nhiều nhà trí thức làm Luật được cụ Hồ trọng dụng để tạo ra nền tảng ban đầu. Nhưng sau này chúng ta không kế thừa được nó mà biến nó thành một thứ duy ý chí của những người lãnh đạo. Những chuyện đó là những bài học. Nói về vấn đề biển đảo, ngay trong khi chỉ đạo cuộc chiến tranh giải phóng, Võ Nguyên Giáp đã quan tâm đến lợi ích quốc gia về vấn đề biển đảo.

    Ông không những chỉ đạo giải phóng những đảo thuộc chủ quyền của chính quyền Sài Gòn mà còn khẳng định không gian chủ quyền của chúng ta trong vấn đề biển đảo. Năm 1977, hai năm sau chiến tranh, Võ Nguyên Giáp đã có cả một đường lối về kinh tế biển, chiến lược biển. Các nhà lãnh đạo của chúng ta ca ngợi Đại tướng rất nhiều, nhưng đã bao giờ chúng ta thực sự nghiêm túc nhìn nhận và tiếp thu những ý kiến đóng góp của ông trong quá trình xây dựng đất nước chưa? Tôi cho đó là câu chuyện cần phải làm ngay.

    Tôi muốn mượn câu của cụ Hồ nói một điều cuối cùng: "Dân chủ là làm cho dân mở miệng. Cái đáng sợ nhất không chỉ là người dân không dám mở miệng vì anh dùng quyền lực. Cái đáng sợ nhất là người dân không thiết mở miệng!"

    Mùa gieo hạt mới

    - Trong một cuộc trò chuyện cách đây mấy ngày, nhà thơ Việt Phương có nói với tôi rằng: Sự kiện Đại tướng Võ Nguyên Giáp mất giúp ông cảm nhận được sự thay đổi. Ông đã nhìn thấy tình yêu và lòng tự hào dân tộc trỗi dậy trong những dòng người đến viếng Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Điều đó khiến nhà thơ Việt Phương hy vọng về những hạt mầm mới sẽ được gieo, để cho một mùa gặt mới? Các ông nghĩ sao?

    Ông Chu Hảo: Tôi trân trọng và chia sẻ ý tưởng của nhà thơ Việt Phương. Tuy nhiên từ đáy lòng mình tôi vẫn nghĩ rằng dân tộc ta là một dân tộc không được may mắn cho lắm: Quá nhiều đau thương và bỏ lỡ quá nhiều cơ hội.

    Sự ra đi của Đại tướng Võ Nguyên Giáp hình như đã làm bùng lên khát vọng của nhân dân có những nhà lãnh đạo tài ba sáng suốt thật sự vì nước vì dân. Rồi sống mãi trong lòng dân.

    Sự ra đi của Đại tướng Võ Nguyên Giáp hình như đã làm bùng lên khát vọng của nhân dân có những nhà lãnh đạo tài ba sáng suốt thật sự vì nước vì dân. Rồi sống mãi trong lòng dân.
    Những điều đang diễn ra đã giúp tôi hiểu thêm được rằng sự phán xét của lịch sử trước hết là sự phán xét của lòng dân.

    Lòng kính yêu của những ngưới dân bình thường dành cho Đại tướng Võ Nguyên Giáp cũng là một thông điệp: Ai thực sự vì dân vì nước dân đều biết cả.

    Ông Dương Trung Quốc: Nhưng ai là người tổ chức chăm sóc những hạt mầm tốt đẹp cho mùa gặt mới? Rất khó làm được điều đó, nếu chúng ta không nhận ra và không phát huy được vai trò của các tổ chức dân sự xã hội, vì họ là những người thực hiện nó tốt nhất.

    Còn bộ máy của chúng ta, kể cả Đoàn Thanh niên, dù tôi rất quý trọng nhưng vẫn phải thẳng thắn nói rằng nó vẫn còn quá quan liêu và thậm chí nó có thể làm thui chột đi những nhân tố mới vừa thành hình. Không gì tốt bằng sức mạnh của dân.

    Trong những ngày qua, ai là người tổ chức mua nước uống, mua bánh mì phát cho bà con nhân dân đến viếng Đại tướng? Ai là người nghĩ ra việc in áo, in phù hiệu có hình Đại tướng để làm quà tặng cho người dân Quảng Bình? Đó hoàn toàn là những ý tưởng, những hành động xuất phát từ cá nhân, không phải do bất cứ tổ chức, cơ quan nhà nước nào cả.

    Hiện tượng này quan trọng nhất là làm cho chúng ta có niềm tin hơn rằng vẫn có tiềm năng rất to lớn.

    Nhưng vấn đề ai khai thác, ai tổ chức cũng là một câu hỏi lớn. Một mùa gieo hạt mới nhưng không có môi trường, không có điều kiện phát triển thì tất cả những hạt mầm đó cũng bị thui chột.

    Tôi rất mong những người có trách nhiệm hiện nay sẽ nhận ra điều đó và coi đây là cơ hội để phát huy. Còn nếu sự kiện này chỉ thoảng qua và mọi thứ lại quay lại như cũ, và câu chuyện mấy ngày vừa qua trở thành ký ức, thì nó có thể làm tăng thêm niềm thất vọng?

    - Thưa nhà sử học Dương Trung Quốc, vậy theo ông thì làm thế nào để mùa gieo hạt đó gặt được mùa bội thu? Cần những điều kiện gì để thành công?

    Ông Chu Hảo: Một xã hội dân chủ thực sự - đó chính là con đường nhanh nhất.

    Nếu không đi được con đường nhanh nhất đó, có thể vẫn sẽ xuất hiện được những con người có nhân cách lớn, thay đổi bộ mặt đất nước, nhưng chúng ta sẽ phải chờ đợi rất lâu và cái giá mà dân tộc này phải trả cho sự chờ đợi đó sẽ là rất đắt.

    Ông Dương Trung Quốc: Trong thời điểm này, điều quan trọng nhất là cả dân tộc phải tụ tâm. Hiện có quá nhiều điều khiến chúng ta phải phân tâm.

    Dù cuộc sống là phức tạp, cạnh tranh là xu thế, nhưng cuối cùng sự tụ tâm vẫn là quan trọng. Chúng ta hướng tới sự tụ tâm, từ các nhà lãnh đạo đến nhân dân, để tìm ra cái chúng ta thiếu.

    Mà theo tôi cái thiếu quan trọng nhất là sự gắn kết nhau vì lợi ích quốc gia, như là thế hệ của Bác Hồ, của Đại tướng Võ Nguyên Giáp.
    1000 người yêu em trong đó có tôi !
    còn 10 người yêu em trong đó còn tôi
    còn 2 người yêu em ,người kia rồi sẽ ra đi ,tôi cũng đi luôn ngu gì ở lại !!!

  15. #15

    Mặc định

    đọc những bài viết này ...mình rất xúc động ...những anh hùng thầm lặng !

    http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/14...uong-giap.html

    Anh hùng La Văn Cầu kể kỷ niệm với Tướng Giáp

    Trong ngôi nhà ở phố Hoàng Quốc Việt, Hà Nội, kỷ niệm sâu đậm với Đại tướng làm sống dậy trong Anh hùng La Văn Cầu ký ức về trận chiến sinh tử năm nào.

    Anh hùng La Văn Cầu lặng chờ viếng Đại tướng
    5 điểm khác biệt của Đại tướng với tướng lĩnh thế giới
    Hoa phủ ngập lối chờ Người về
    Không vinh quang nào hơn tình dân

    Sau lần gặp Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân La Văn Cầu tại lễ viếng Đại tướng Võ Nguyên Giáp tại nhà tang lễ số 5 Trần Thánh Tông hôm 12/10, phóng viên VietNamNet tìm gặp lại ông ở nhà riêng.

    La Văn Cầu, Võ Nguyên Giáp
    Ông La Văn Cầu xếp hàng chờ vào viếng Đại tướng Võ Nguyên Giáp ngày 12/10. Ảnh: Cẩm Quyên
    Trong buổi trò chuyện, vị Anh hùng năm nay 82 tuổi kể:

    Kỷ niệm của tôi với Đại tướng có nhiều, nhưng tôi nhớ nhất lần được Người tuyên dương.

    Tại buổi lễ tổng kết thắng lợi của chiến dịch Biên giới năm 1950, nhiều anh em cùng được Đại tướng tuyên dương, trong đó có tôi. Đến bây giờ tôi vẫn nhớ như in lời Đại tướng nói: “Anh La Văn Cầu là lá cờ đầu trong phong trào thi đua giết giặc lập công”. Đó là kỷ niệm tôi không bao giờ quên.

    "Đại tướng là người chỉ huy, người anh, người có vai trò quan trọng trong cả cuộc đời tôi.

    Sự ra đi của Người là mất mát lớn của cả dân tộc, để lại nhiều nỗi thương tiếc nhưng tuyệt đối không phải là sự đau đớn. Bởi Người đã hoàn thành xuất sắc sứ mệnh dân tộc và lịch sử giao phó".
    Trận chiến sinh tử

    Về trận Đông Khê - trận then chốt mở màn Chiến dịch Biên giới 1950 do Bác Hồ và Đại tướng Võ Nguyên Giáp trực tiếp chỉ huy, ông Cầu nhớ lại:

    Trong trận Đông Khê, tôi thuộc trung đội bộc phá gồm 25 người. Mỗi người vào trung đội này đều là những quyết tử quân, ra chiến trường coi như đã làm lễ truy điệu sống.

    Nhưng đó là nguyện vọng của chúng tôi, chúng tôi muốn được làm nhiệm vụ đó. Tôi tuy là con 1 nhưng sẵn sàng hi sinh, vì người dân mất nước, phải chịu ách nô lệ áp bức thì đau lắm.

    Trước khi ra trận, tôi đã làm quyết tâm thư với 3 điều. Thứ nhất, chiến đấu đến giọt máu cuối cùng. Thứ hai, đoàn kết, bảo vệ nhau, cùng nhau hoàn thành nhiệm vụ. Thứ ba là “nghiêm chỉnh chấp hành kỷ luật chiến trường, chính sách đối với tù hàng binh” (giặc đã giơ tay hàng thì không được bắn).

    Tôi được đại đội phân công phá lô cốt lớn nhất. Quả bộc phá của tôi nặng 12kg, có thể san bằng một cái lô cốt kiên cố. Đúng 6h sáng 16/9/1950 bắt đầu nổ súng mở màn trận chiến nhưng chỉ phá được 1/3. Đến ngày 17/9 thì tôi làm nhiệm vụ.

    La Văn Cầu, Võ Nguyên Giáp
    Anh hùng La Văn Cầu tại nhà riêng. Trong số 7 người được phong tặng Anh hùng lao động, Anh hùng quân đội lần đầu tiên năm 1952 hiện chỉ có 2 người còn sống là Anh hùng, Đại tá La Văn Cầu và Anh hùng, Trung tá Nguyễn Thị Chiên. Ảnh: Cẩm Quyên

    Khi đang ôm quả bộc phá chạy, tôi bị hỏa lực địch bắn chéo, sượt vào bên phải và ngất đi. Lúc tỉnh dậy thấy trời tối đen, tôi thấy má phải sưng to, sờ tay phải thì thấy bàn tay (đoạn cổ tay) bị dập nát, lủng lẳng.

    Lúc đó, quả bộc phá lăn ra cách đó mấy mét, nhiều đồng đội bị thương nặng lắm, họ hét lên vang rền cả trận địa: “Giết hết chúng nó đi, trả thù cho chúng tôi với”.

    Tôi cố đứng dậy, tranh thủ sức còn lại ôm tiếp quả bộc phá tiến về lô cốt. Nhưng bàn tay phải lúc đó vướng vào mấy cột dây thép, đau lắm, đau hơn cả lúc bị thương. Dừng lại kiểm tra xong thì tôi thấy chỉ còn cách phải chặt bỏ đi. Đằng nào cũng xác định hi sinh rồi, tôi đã chuẩn bị và sẵn sàng rồi chứ không nghĩ còn có ngày hôm nay ngồi đây nói chuyện với phóng viên đâu. Cho nên tôi nhờ đồng chí Nông Văn Thêu chặt hộ.

    Đồng chí biết tôi là con một nên bảo: “Thôi em về đi cho anh em khác làm”. Tôi nói: “Chí em đã quyết rồi, không thay đổi”. Với lại lúc đó thế trận cần khẩn trương, không thể tranh luận cù nhầy được.

    Đồng chí Thêu biết tính tôi rồi nên bảo: “Chuẩn bị nhé”. Đồng chí đã dùng lưỡi lê của Nhật để chặt cổ tay tôi (sau này vết thương hoại tử nên phải cưa lên tận cánh tay). Chặt xong đồng chí lấy băng của anh em buộc kín lại, làm caro cẩn thận.

    Băng bó xong, tôi ôm quả bộc phá tiến đến lô cốt, đặt quả bộc phá vào lỗ châu mai. Quả bộc phá có 2 kíp, nguyên lý giật kíp 1 không nổ thì giật kíp 2 nhưng lúc đó sắp phá được lô cốt địch tôi sướng quá giật luôn cả 2 kíp rồi quay lại lăn xuống dốc thì quả bộc phá nổ, đẩy tôi bắn ra xa, rơi từ trên cao úp mặt xuống đất và ngất đi.

    Lúc tỉnh dậy tôi không biết mình ở mặt trận hay ở nhà, mê man ngoái đầu nhìn về phía lô cốt thì thấy nó cháy rừng rực, thấy anh em cắm cờ trên đó thì biết mình đã hoàn thành nhiệm vụ.

    Lúc đó, tôi tranh thủ còn sức, định ôm nốt quả bộc phá thứ hai phá tiếp chiếc lô cốt bên cạnh. Nhưng không làm nổi, sức đuối rồi. Anh Lý Viết Mưu (sau cũng được truy tặng Anh hùng) ôm tiếp quả bộc phá thứ hai.

    Anh Mưu xác định đằng nào cũng hi sinh nên giật kíp quả bộc phá ở ngay chỗ mình đang đứng để sao cho khi vừa đến lô cốt thì bộc phá sẽ nổ. Anh hi sinh khi mới 18 tuổi … (nói đến đây, giọng ông Cầu trùng xuống).

    Nhưng căn cứ của Pháp có hầm ngầm chứa được hàng trăm quân bên dưới. Ta dùng hết bao nhiêu hỏa lực mà nó vẫn cứ đánh ra từ bên trong. Lúc này Đại đội trưởng Trần Cừ (sau cũng được truy tặng Anh hùng) nói lời vĩnh biệt các đồng đội rồi lao vào lô cốt địch, lấy thân mình bịt lỗ châu mai.

    Lúc bấy giờ đồng đội tranh thủ nhảy lên nóc dùng thủ pháo 6 cân đánh bật cửa hầm ra, rồi lại dùng tiếp một quả bộc phá 24kg để giật tung hầm đó thì mới kết thúc chiến dịch Đông Khê được.

    Tiếc nhất là bị thương quá sớm

    Sau chiến dịch Biên giới, người chiến sĩ La Văn Cầu có vinh dự được gặp Bác Hồ ở chiến khu Việt Bắc. Đến 19/5/1952, ông được phong tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân.

    Kể từ sau khi bị thương, ông chuyển sang làm công tác tuyên truyền ở Tổng cục Chính trị. Trong quãng thời gian đó, ông đi học và lập gia đình (năm 1958), sau đó trở lại quân khu Việt Bắc phụ trách công tác thanh niên, quần chúng.

    Năm 1983, ông được chuyển về Hà Nội do điều kiện gia đình (con nhỏ) và trở lại công tác ở Tổng cục Chính trị, sau đó chuyển về Bảo tàng Quân đội làm công tác cán bộ, đến 1/8/1996 thì nghỉ hưu.

    Anh hùng La Văn Cầu có 4 người con (2 trai, 2 gái) và hiện có 6 cháu nội, ngoại. Khi được hỏi về cuộc sống riêng của một vị Anh hùng đã đi vào sử sách, ông cho biết mọi thứ với ông vẫn bình thường, “không có gì đặc biệt so với những gì đã diễn ra trong quá khứ để có thể chia sẻ”.

    Khi được hỏi có điều gì khiến ông còn tiếc nuối (kể cả trong chiến tranh lẫn hòa bình), ông cho biết điều khiến ông tiếc nhất là bị thương quá sớm, mất nhiều sức khỏe, không thể tham gia chiến đấu ở những chiến dịch lớn về sau.

    Ngày 12/10 vừa qua, ông đã xếp hàng vào viếng Tướng Giáp, từ 2h chiều, và đến hơn 5 rưỡi chiều mới viếng xong. Khi được hỏi vì sao không thông báo để được ưu tiên vào viếng trước, ông cho biết: “Nếu nói ưu tiên thì có nhiều người lắm, mình không làm vậy được”.
    1000 người yêu em trong đó có tôi !
    còn 10 người yêu em trong đó còn tôi
    còn 2 người yêu em ,người kia rồi sẽ ra đi ,tôi cũng đi luôn ngu gì ở lại !!!

  16. #16

    Mặc định

    mình đoán là đại tướng thiên về đạo phật đến khi đọc được bài này thì thấy đúng
    http://news.zing.vn/Tam-vai-vang-dac...atured.tinnong

    Tấm vải vàng đặc biệt trong lễ tang Đại tướng
    "Nghe tin dữ về Đại tướng, tôi đã biếu lại mảnh vải cho gia đình, coi như là kỷ niệm cũng như lời cầu chúc cho Ngài luôn được cát lành và được gia hộ bởi ánh hào quang của Đức Phật".
    Đã dứt lòng trần, vẫn không ngăn nổi lệ tuôn

    Là người có nhân duyên lớn với Đại tướng Võ Nguyên Giáp và gia đình cụ từ khi Đại tướng còn khỏe cho đến lúc Người vĩnh viễn nằm lại trên đất mẹ Quảng Bình, Đại đức Thích Thanh Phương - trụ trì chùa Sủi (Phú Thị, Gia Lâm, Hà Nội) không giấu nổi sự xúc động khi nhắc đến Người.

    “Khoảng 18h30 tối 4/10, tôi nhận được thông báo từ người nhà Đại tướng. Khi nghe tin cụ đã rời bỏ trần gian, tôi có cảm giác như một người ruột thịt của mình vừa "đi", vừa bàng hoàng vừa xúc động. Trước nay, Đại tướng và gia đình với nhà chùa cũng là chỗ gần gũi, cá nhân tôi cũng được gặp ông vài lần”, Đại đức rưng rưng nói.


    Thượng tọa Thích Thanh Phong, chùa Sủi, Gia Lâm, Hà Nội cùng nhiều hòa thượng khác có mặt sớm ở Quảng Bình.
    Khi Đại tướng khuất, thể theo tâm nguyện của gia đình, Đại đức Thích Thanh Phương cùng 3 vị chư tăng khác đã thực hiện các nghi lễ tâm linh cho anh linh Đại tướng như cầu an, lễ Triệu Tổ, trì chú khi an táng… trong suốt 10 ngày diễn ra lễ tang. Đại đức gọi đó là “đại nhân duyên kết hợp bởi phước đức cao dày của Đại tướng và nhân duyên của các Thầy - một nhân duyên khó có lần thứ hai”.

    Đại đức chậm rãi kể: “Nhân duyên giữa nhà chùa và Đại tướng, hay nói rộng ra là nhân duyên giữa Đạo Phật và Đại tướng không chỉ lúc cụ còn tại thế, mà còn nối dài đến tận khi cụ ra đi. Trùng hợp thay, hai ngày trước khi Đại tướng từ trần, tôi được một người quý mến tặng cho một mảnh vải vàng mà người đó khi hành hương sang Ấn Độ - đất phát khởi của Đạo Phật đã cung kính khoác lên kim thân Đức Phật.

    Khi nghe tin Đại tướng, tôi đã biếu lại mảnh vải ấy cho gia đình, coi như là kỷ niệm cũng như lời cầu chúc cho Ngài luôn được cát lành và được gia hộ bởi ánh hào quang của Đức Phật. Đến lễ 3 ngày của cụ, tôi và các cao tăng khác cũng có nhân duyên được đến cúng cầu an tại bệnh viện 108 - nơi cụ trút hơi thở cuối cùng. Chúng tôi làm lễ vân hồi tụng kinh cầu an cho anh linh cụ và cả những vị tướng, chiến sĩ đã hy sinh cho hòa bình của đất nước nữa”.


    Các hòa thượng đang làm lễ.
    Đại đức tiếp lời: “Có lẽ, hai khoảnh khắc xúc động nhất trong lễ tang Đại tướng đối với chúng tôi là khi nhập niệm tại Hà Nội và khi làm lễ trì chú để an táng Người trong lòng Đảo Yến, Quảng Bình”. Thông thường, tại lễ nhập niệm cho người đã khuất, các sư thầy được thỉnh đến chỉ hộ niệm làm lễ, nhưng trong nghi thức nhập quan Đại tướng, cả bốn vị cao tăng trực tiếp khâm liệm cho Người. Sự “phá lệ” này xuất phát từ chính cái tâm, tình cảm và lòng kính trọng của các thầy với vị Đại tướng vĩ đại của nhân dân. Với những người tu, lòng trần đã dứt, thất tình (hỷ, nộ, ái, ố, ai, lạc, cụ) ở đời chẳng khác gì áng mây trôi qua núi, chuyện sinh tử cũng rất đỗi bình thường trong cõi vô thường, vậy mà, như Đại đức Thích Thanh Phương kể lại, trong lúc ấy, nước mắt của các thầy cứ tuôn tràn.

    “Khi đứng trên tháp chuông Vũng Chùa làm lễ trì chú để an táng Đại tướng, thỉnh lên tiếng chuông vang lên từ đại hồng chung, chứng kiến cảnh hàng nghìn đồng bào, đa phần trong số đó không có huyết thống, cũng chưa có dịp được gặp Đại tướng, tất thảy đều chắp tay hộ niệm, một lòng cung rước Đại tướng về nơi an nghỉ, chúng tôi không khỏi có những cảm xúc lẫn lộn, vừa thấy xót xa cho một kiếp người đã tận, vừa tự hào vì đất nước mình, dân tộc mình đã sản sinh ra một con người vĩ đại, vừa xúc động trước tấm lòng cung kính của nhân dân, vừa thanh thản khi tin rằng, Người sẽ bình an nằm nghỉ nơi mảnh đất thiêng này”, Đại đức bồi hồi chia sẻ.

    “Những năm cuối đời, Đại tướng chịu ảnh hưởng của giáo lý nhà Phật”

    Đại đức Thích Thanh Phương cho biết, cá nhân ông và chùa Sủi có nhân duyên hội ngộ với gia đình Đại tướng từ đầu những năm 2000. Vào các dịp lễ, Tết, gia đình Đại tướng thường đến chùa làm lễ, cầu an. Cũng trong những năm này, Đại đức Thích Thanh Phương được gặp mặt Đại tướng lần đầu trong dịp sinh nhật cụ. Cho đến đầu xuân 2005, Đại đức lại có duyên lành gặp Đại tướng tại bản tự, khi Đại tướng đến vãn cảnh chùa. Đại đức Thích Thanh Phương kể: “Cụ đến rất lặng lẽ, giản dị, hòa cùng những vị khách khác. Lúc này, nhà chùa đang tôn tạo lại một số hạng mục đã xuống cấp, đích thân Đại tướng đã cung tiến 2 triệu đồng và dặn “Đây là tiền được trích từ lương của tôi, mong nhà chùa nhận lấy”.

    Lúc đó, tôi và các Thầy khác đều rất xúc động. Những năm sau này, có lẽ vì sức khỏe không cho phép, Đại tướng ít khi đích thân tới, nhưng gia đình cụ vẫn qua lại chùa luôn. Những dịp lễ, Đại tướng còn gửi hoa, gửi thiếp chúc mừng đến chùa nữa. Đó quả thực là một duyên lành hiếm gặp.”

    Để tưởng niệm Đại tướng, một người con xuất sắc của dân tộc, sắp tới, chùa Sủi sẽ làm lễ tưởng niệm Đại tướng cũng như lập bàn thờ Người trong bản tự.


    Đại đức Thích Thanh Phương cho rằng, nhân duyên đặc biệt giữa chùa Sủi và gia đình Đại tướng có lẽ khởi nguyên từ một nhân duyên lớn hơn, đó là sự quan tâm của Đại tướng với giáo lý nhà Phật. Đại đức cho hay, ông được biết Đại tướng lúc sinh thời có đam mê nghiên cứu về Phật giáo, từ các giáo lý nhà Phật (triết học) cho đến các phương pháp hành thiền, yoga (ứng dụng). “Bước qua tuổi tám mươi, Đại tướng đã chọn cho mình cuộc sống gần như ẩn cư. Ông gần gũi với các nhà thiền học, gần gũi với thiên nhiên thanh đạm. Ông dành nhiều thời gian để nghiên cứu Phật giáo cũng như hành thiền. Những năm cuối đời, có thể thấy tinh thần Phật giáo trong Đại tướng thăng hoa. Qua tiếp xúc, tôi nhận thấy ở Cụ một sự thanh thản, an nhiên của những bậc cư sĩ đã chứng ngộ Phật giáo”.

    Đại đức tiếp lời: “Tôi cũng được biết, năm 2007, trong một lần thiền sư sống nhiều năm nước ngoài, Thiền sư Thích Nhất Hạnh về nước đã đến thăm cụ tại tư gia. Đại tướng đã cho người nhà ra vườn, hái một chùm hoa cau tặng khách. Chùm hoa cau không lời, chỉ có hương thơm đượm dấu quê hương và cái tâm của hai con người là chạm đến nhau. Thiền sư Thích Nhất Hạnh cũng tặng lại Đại tướng một bức thư pháp “Bản môn xuân ấy vẫn còn nguyên sơ”, ý muốn nói, gốc rễ nguyên sơ của vạn vật là giống nhau, đích đến của sự giác ngộ là trở về với cái nguyên sơ ấy, và Thiền sư nhìn thấy điều đó trong cửa nhà (bản môn) của Đại tướng. Cái hay nữa là chữ “nguyên” với nghĩa đứng đầu, khởi nguồn, hàng đầu lại là tên đệm của Đại tướng, nó như báo hiệu một sự thành công, đỗ đạt, lẫy lừng tiếng tăm trong thiên hạ. Tôi cho rằng, tinh hoa, linh khí trời đất bao nhiêu năm tụ hội mới tạc thành bậc vĩ nhân, và Đại tướng là một con người như thế”.

    “Có thể nói, không chỉ những năm cuối đời, Đại tướng mới là một cư sĩ. Ông đã là cư sĩ, đã giác ngộ từ sau chiến tranh rồi. Nhà Phật dạy chúng ta phải buông xả những hằn thù, những uất ức quá khứ, phải buông bỏ để lòng thanh thản, có vậy mới trở nên cao thượng, trở thành bậc trí tuệ siêu việt. Hãy nhìn vào cuộc đời Đại tướng xem, buông súng, cụ đâu còn hằn học, đâu còn vương vấn những chuyện cũ của chiến tranh!”.


    “Và hãy nhìn vào những lời kệ khắc trên chiếc đại hồng chung Vũng Chùa, nơi những năm trước cụ đã lựa chọn làm chỗ dừng chân cho mình. Trên chiếc đại hồng chung ghi tên bà Đặng Bích Hà (phu nhân Đại tướng) cung tiến, ba mặt được khắc bài kệ “Cư trần lạc đạo” của Phật hoàng Trần Nhân Tông:

    Cư trần lạc đạo thả tùy duyên
    ​Cơ tắc xan hề, khốn tắc miên
    Gia trung hữu bảo, hưu tầm mịch
    Đối cảnh vô tâm, mạc vấn thiền

    ​Tức:

    Sống đời vui đạo cứ tùy duyên,
    Đói đến thì ăn, mệt ngủ liền.
    Của báu trong nhà, đừng tìm nữa
    Thấy cảnh vô tâm, chẳng hỏi thiền.

    Và mặt còn lại, chỉ với hai dòng thơ của Đại tướng:

    Cái tôi hoàn lại đất trời
    Trả tôi mặt mũi muôn đời chưa sanh

    Chỉ hai câu ấy thôi, ta đủ thấy tầm nhìn của vĩ nhân này sâu sắc lắm. Một quyết định của Đại tướng, mấy vần thơ của Cụ tưởng như đã được suy nghĩ cả trăm năm. Đại tướng dường như nói về cái chết, nhưng trong một tư thế trở về với nguyên sơ. Thân thể con người, theo giáo lý nhà Phật là do bốn yếu tố nước, gió, lửa, khí của thế giới, mượn hai khí âm - dương (mặt trăng và mặt trời) mà thành. Cái chết chỉ là sự “hoàn” (trả lại, trở về) với thế giới, là sự trở về với bản nguyên. Con người đến thế nào thì trở về thế đó. Hai câu thơ nhỏ nhắn vậy thôi mà chứa đựng cả một triết lý thâm sâu – thứ triết lý mà nếu không thấu hiểu tất thảy thất tình (hỷ, nộ, ái, ố, ai, lạc, cụ) của đời, khó có thể thấm thía”, Đại đức Thích Thanh Phương phân tích.

    Đại tướng Võ Nguyên Giáp, Người đã về trời, đã “trở thành Tướng Trời” như lời sư Thầy làm lễ cho Người nhận định, đã trở về với bao đồng đội đã đi vào hư vô để đất đai sông núi này có ngày nay. Nhưng, bây giờ và ngàn sau, anh linh Người sẽ sống mãi để cùng ưu tư, trăn trở với muôn dân, với vận nước.
    1000 người yêu em trong đó có tôi !
    còn 10 người yêu em trong đó còn tôi
    còn 2 người yêu em ,người kia rồi sẽ ra đi ,tôi cũng đi luôn ngu gì ở lại !!!

  17. #17

    Mặc định

    tại sao mọi người khóc đại tướng nhiều thế !
    còn một lý do là sẽ không còn ai mất mà làm họ phải khóc thương như thế nữa ! người cách
    mạng thế hệ đầu tiên ,người cách mạng chân chính cuối cùng đã ra đi !
    1000 người yêu em trong đó có tôi !
    còn 10 người yêu em trong đó còn tôi
    còn 2 người yêu em ,người kia rồi sẽ ra đi ,tôi cũng đi luôn ngu gì ở lại !!!

  18. #18

    Mặc định

    http://laodong.com.vn/Van-hoa/Tac-gi...cuc/143570.bld

    Tác giả của Poster "Chào đồng bào, tôi đi": “Tôi chỉ muốn gợi những quan điểm sống tích cực”

    (LĐ) - Thứ bảy 19/10/2013 14:30
    Trang chủ | Văn hóa
    “Chào đồng bào, tôi đi” - Poster của họa sĩ trẻ Hoàng Anh (Hà Nội) được sáng tác và đưa lên Facebook ngay sau khi anh được tin Đại tướng Võ Nguyên Giáp qua đời đã tạo xúc cảm mạnh mẽ đối với cộng đồng mạng và khiến Ban Biên tập báo Lao Động đưa ra một quyết định chưa có tiền lệ: Chọn poster này làm ảnh trang nhất cho một số báo về Đại tướng.

    Hết tuần Quốc tang, tôi tìm gặp hoạ sĩ Hoàng Anh để cùng ngẫm lại nguồn cơn của những cảm hứng rất đặc biệt đó.

    Hoàng Anh sinh năm 1976 - thế hệ của thời bình và chưa một lần được trực tiếp gặp Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Nhưng câu chuyện lại cho thấy anh có sự hiểu biết và kiến văn sâu sắc về cuộc đời Đại tướng, về lịch sử đất nước cùng nhiều nhân vật khác... Anh nói:

    “Từ nhỏ tôi đã mê tìm hiểu các loại vũ khí, yêu thích lịch sử quân sự. Tôi làm rất nhiều mô hình quân sự để thoả mãn đam mê của mình. Nhưng muốn làm được mô hình thì phải có hiểu biết về lịch sử, về quân sự thì mới làm được chính xác, vậy nên tôi ép mình đọc rất nhiều sách. Tôi cũng rất sùng bái các vị anh hùng dân tộc. Bởi vậy, tin Đại tướng Võ Nguyên Giáp qua đời đối với tôi có thể nói là “sét đánh ngang tai”.

    Chiều tối hôm đó, tôi biết tin Đại tướng qua đời khá sớm. Cũng như hàng triệu người dân Việt Nam khác, tôi dự liệu sớm muộn rồi cũng có ngày này, nhưng tôi vẫn không kìm nén được cảm xúc tiếc thương của mình...”.

    Và poster “Chào đồng bào, tôi đi” ra đời ngay lúc đó?

    - Đúng vậy! Sau khi biết tin Đại tướng qua đời là chính xác, tôi mở máy tính sáng tác ngay poster “Chào đồng bào, tôi đi”. Và chỉ 45 phút sau, poster được đưa lên Facebook. Lập tức nó lan truyền rất nhanh và tôi nhận được rất nhiều phản hồi tích cực.

    Lúc đó tôi cảm thấy rất ấm áp vì có những phản hồi “đọc” đúng điều tôi muốn gửi gắm. Chẳng hạn: “Poster của hoạ sĩ Hoàng Anh đã gây cho tôi sự xúc động mạnh mẽ. Nó cho thấy sự cống hiến và thanh thản của Đại tướng lúc còn sống và khi về trời”.

    Hoặc: “Ai đã viết dòng chữ “Chào đồng bào, tôi đi” thế này? Mà sao tôi càng cố nhìn thì nó càng nhoà đi…”.



    Hoạ sĩ Hoàng Anh, tên đầy đủ là Lê Hoàng Anh, sinh năm 1976 tại Hải Phòng. Tốt nghiệp Đại học Mỹ thuật Công nghiệp năm 2003 và đã kinh qua nhiều vị trí, công việc ở nhiều công ty truyền thông và quảng cáo. Hiện Hoàng Anh sống ở Hà Nội và hoạt động tự do trong lĩnh vực thiết kế đồ hoạ, quảng cáo thương mại, nhiếp ảnh…
    Tôi nghĩ, ngoài yếu tố thông tin nhanh ở thời điểm đó, poster của anh còn lay động lòng người bởi hình ảnh của Đại tướng mà anh chọn. Vì sao lại là bức ảnh ấy và câu nói ấy?

    - Đại tướng Võ Nguyên Giáp có rất nhiều ảnh đẹp, nhưng trong trường hợp này, tôi muốn gửi đến mọi người một hình ảnh Đại tướng giản dị với nụ cười thanh thản; chung quanh không quốc kỳ, không hàm tướng, không khói lửa, binh đao...

    Sau rất nhiều cân nhắc, tôi quyết định chọn một lời chào với hai chữ “đồng bào” mà ngày trước Bác Hồ vẫn thường dùng, có ý nghĩa khơi gợi, gắn kết cội nguồn thân thương, ruột thịt… Tôi muốn chuyển tải đến mọi người một tình cảm không bi lụy. Sự qua đời của Đại tướng là mất mát vô cùng
    lớn lao của cả dân tộc, nhưng mặt khác, đó cũng là những ngày gắn kết mọi người dân Việt.

    Tại sao anh quan tâm đến việc thiết kế các poster về lịch sử, văn hóa, xã hội Việt Nam như vậy?

    - Tấm poster đầu tiên của tôi là vào năm 2012, nhân sự kiện 30.4. Ngày đó, thấy cộng đồng mạng đang có những tranh cãi đa chiều về sự kiện này, tôi đã sáng tác một poster nhằm tạo ra một không khí, chính xác hơn là kêu gọi mọi người hãy có niềm tin và cách nhìn đúng đắn về một sự kiện lịch sử.

    Sau khi poster đầu tiên được cộng đồng mạng hưởng ứng và chia sẻ rất tích cực, tôi thấy vui và tiếp tục sáng tác nhiều poster với nhiều chủ đề khác nhau.

    Ngoài các chủ đề, sự kiện có tính phổ thông như ngày Thương binh - Liệt sĩ (27.7); 12 ngày đêm “Điện Biên Phủ trên không”; Sinh nhật Bác Hồ (19.5)…, một lượng lớn poster của tôi liên quan đến các chủ đề, sự kiện không mấy khi được nhiều người nhắc tới, thậm chí là quên lãng như: Ngày “phục sinh” chùa Một Cột (29.5.1995); Ngày giải phóng Hải Phòng quê hương tôi (13.5)...

    Ban đầu, đó chỉ là những poster đơn giản có tính gợi nhớ về sự kiện. Sau này, qua những bình luận và phản hồi của người xem, tôi thấy chỉ gợi nhớ không thôi thì vẫn chưa đủ nên mới quyết định lồng thêm ý tưởng vào, kiểu như: “Bạn không thể điều khiển được những gì đã xảy ra. Nhưng bạn có thể điều khiển được thái độ và suy nghĩ của mình”.

    Trên FB của anh tôi tìm thấy một poster rất ấn tượng: “Ở Việt Nam bây giờ ít có người còn niềm tin vào những điều tử tế”…

    - Đó là nguyên văn nhận xét của ông Nguyễn Hữu Thái Hoà - Giám đốc Tiếp thị của Tập đoàn FPT. Poster đó một dạo cũng gây xôn xao dư luận. Tuy nhiên, lúc này, nhân sự kiện Đại tướng Võ Nguyên Giáp qua đời, chúng ta thấy những đoàn người xếp hàng dài để chờ đến lượt được vào viếng Đại tướng; lại có những tình nguyện viên, những người dân hăng hái mang nước, bánh mì đến phát miễn phí cho dòng người tưởng niệm… Đó là một trong nhiều ví dụ cho thấy, mọi người vẫn tin rằng trên đời vẫn còn rất nhiều điều tử tế, rằng điều tốt không phải là sự hoang đường…

    Một phóng viên nước ngoài, khi tường thuật về đám tang Đại tướng đã viết đại ý, các giá trị sống của giới trẻ Việt Nam khác với Đại tướng và họ cũng sẽ sống cuộc sống khác với Đại tướng, “nhưng trong một khoảnh khắc, vị anh hùng thời chiến đã chiếm trọn trái tim của cả dân tộc”. Nhưng cũng có ý kiến cho rằng, giới trẻ xếp hàng để vào nhà 30 Hoàng Diệu tưởng niệm Đại tướng số đông là theo phong trào và chính poster của anh là một trong những tác nhân gây nên phong trào đó?

    - Tôi rất thích nhận xét của nhà văn Nguyễn Đình Tú trên một tờ báo, nói rằng trong đời sống luôn xuất hiện những “đám đông”. Có những đám đông có ý nghĩa, nhưng có những đám đông vô nghĩa. Nhưng dù ý nghĩa hay vô nghĩa thì nó cũng nói lên một điều gì đó.

    Dòng người trẻ tuổi khắp nơi tìm đến viếng Đại tướng trước và trong ngày Quốc tang trên khắp cả nước cho thấy có những đám đông được kích hoạt từ mạch nguồn sâu thẳm của tinh thần dân tộc. Tôi cũng thích một phản hồi trên Facebook của mình từ một bạn trẻ: “Có người nói đi tưởng niệm Đại tướng là phong trào. Tôi cũng đi theo phong trào và đó là phong trào lớn nhất cuộc đời mà tôi được tham gia”.

    Nói theo ngôn ngữ mạng, thì có vẻ như anh là một “thanh niên nghiêm túc”, với đúng nghĩa đen của từ này, trên FB thời nay nhỉ!

    - Qua những poster của mình, tôi chỉ muốn truyền đến mọi người cảm hứng yêu nước và gợi những quan điểm sống tích cực…

    - Xin cảm ơn anh!
    1000 người yêu em trong đó có tôi !
    còn 10 người yêu em trong đó còn tôi
    còn 2 người yêu em ,người kia rồi sẽ ra đi ,tôi cũng đi luôn ngu gì ở lại !!!

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. NIỆM PHẬT THẬP YẾU
    By vietnamese in forum Đạo Phật
    Trả lời: 15
    Bài mới gởi: 02-08-2016, 04:12 PM
  2. Niệm phật tam muội !
    By colenao123 in forum Tịnh Độ Tông
    Trả lời: 3
    Bài mới gởi: 27-07-2013, 09:35 AM
  3. 12 Đại nguyện Quán Thế Âm Bồ Tát và Ngũ Bách Danh
    By Tự_Phúc_Tín in forum Đạo Phật
    Trả lời: 5
    Bài mới gởi: 28-10-2012, 09:27 AM
  4. Xin hỏi về phương thức trợ niệm
    By ngocbich.ploy in forum Tịnh Độ Tông
    Trả lời: 9
    Bài mới gởi: 30-10-2011, 11:46 PM
  5. Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 09-09-2011, 11:38 AM

Bookmarks

Quyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •