Khi ấy, đại đức Sāriputta trong lúc thiền tịnh ở nơi thanh vắng có ý nghĩ suy tầm như vầy đã khởi lên: “Phạm hạnh thời chư Phật Thế Tôn nào đã không tồn tại lâu dài? Phạm hạnh thời chư Phật Thế Tôn nào đã tồn tại lâu dài?”
Sau đó vào lúc chiều tối, đại đức Sāriputta khi xuất khỏi thiền tịnh đã đi đến gặp đức Thế Tôn, sau khi đến đã đảnh lễ đức Thế Tôn rồi ngồi xuống ở một bên. Khi đã ngồi xuống một bên, đại đức Sāriputta đã nói với đức Thế Tôn điều này: - “Bạch Ngài, trường hợp con trong lúc thiền tịnh ở nơi thanh vắng có ý nghĩ suy tầm như vầy đã khởi lên: ‘Phạm hạnh thời chư Phật Thế Tôn nào đã không tồn tại lâu dài? Phạm hạnh thời chư Phật Thế Tôn nào đã tồn tại lâu dài?’
Bạch Ngài, vậy thì Phạm hạnh thời chư Phật Thế Tôn nào đã không tồn tại lâu dài? Phạm hạnh thời chư Phật Thế Tôn nào đã tồn tại lâu dài?”
- “Này Sāriputta, Phạm hạnh thời đức Thế Tôn Vipassī, thời đức Thế Tôn
Sikhī, và thời đức Thế Tôn Vessabhū đã không tồn tại lâu dài. Này Sāriputta,
Phạm hạnh thời đức Thế Tôn Kakusandha, thời đức Thế Tôn Konāgamana,
và thời đức Thế Tôn Kassapa đã tồn tại lâu dài.”
“Bạch Ngài, vậy do nhân gì, do duyên gì khiến Phạm hạnh thời đức
Thế Tôn Vipassī, thời đức Thế Tôn Sikhī, và thời đức Thế Tôn Vessabhū đã
không tồn tại lâu dài?”
- “Này Sāriputta, đức Thế Tôn Vipassī, đức Thế Tôn Sikhī, và đức Thế
Tôn Vessabhū đã không ra sức để thuyết giảng Giáo Pháp một cách chi tiết
đến các đệ tử Điều học cho các đệ tử đã không được quy định và giới bổn Pātimokkha đã không được công bố.
Với sự tịch diệt của chư Phật Thế Tôn ấy, với sự tịch diệt của các Thinh Văn đã được giác ngộ theo chư Phật (ấy), các vị đệ tử về sau này có tên
khác nhau, có dòng họ khác nhau, có giai cấp khác nhau, từ gia tộc khác nhau đã xuất gia, các vị ấy đã khiến cho Phạm hạnh ấy biến mất thật nhanh chóng.
Này Sāriputta, cũng giống như nhiều bông hoa khác nhau được đặt xuống ở
trên tấm ván sàn và không được kết lại với nhau bằng sợi chỉ, cơn gió (sẽ)
làm phân tán, làm tung toé, và hủy hoại chúng. Điều ấy có nguyên nhân thế
nào? Này Sāriputta, giống như việc (các bông hoa) không được kết lại với
nhau bằng sợi chỉ, này Sāriputta tương tợ y như thế với sự tịch diệt của chư
Phật Thế Tôn ấy, với sự tịch diệt của các Thinh Văn đã được giác ngộ theo
chư Phật (ấy), các vị đệ tử về sau này có tên khác nhau, có dòng họ khác
nhau, có giai cấp khác nhau, từ gia tộc khác nhau đã xuất gia, các vị ấy đã
khiến cho Phạm hạnh ấy biến mất thật nhanh chóng.
Và chư Phật Thế Tôn ấy (chỉ) ra sức dùng tâm biết được tâm để giáo huấn các đệ tử. Này Sāriputta, trong thời quá khứ đức Thế Tôn, bậc A-la-hán,Chánh Đẳng Giác Vessabhū, ở trong khu rừng ghê rợn nọ, dùng tâm biết được tâm rồi giáo huấn và chỉ dạy hội chúng tỳ khưu một ngàn vị rằng: ‘Hãy suy tầm như vầy.1 Chớ suy tầm như thế.2 Hãy tác ý như vầy.3
Chớ tác ý như thế.4 Hãy từ bỏ điều này.5 Hãy thành tựu rồi an trú điều này.’
6 Này Sāriputta, khi ấy trong lúc được đức Thế Tôn, bậc A-la-hán, Chánh Đẳng Giác Vessabhū giáo huấn như thế chỉ dạy như thế, các tâm của một ngàn vị tỳ khưu ấy đã không còn chấp thủ và đã được giải thoát khỏi các lậu hoặc. Này Sāriputta, vào trường hợp ấy trong khi đã bị kinh sợ đối với khu rừng ghê rợn, người nào chưa dứt bỏ ái dục đi vào khu rừng ấy thì hầu hết các sợi lông sẽ dựng đứng lên.
Này Sāriputta, đây là nhân đây là duyên khiến Phạm hạnh thời đức Thế Tôn Vipassī, thời đức Thế Tôn Sikhī, và thời đức Thế Tôn Vessabhū đã không tồn tại lâu dài.”
“Bạch Ngài, vậy do nhân gì, do duyên gì khiến Phạm hạnh thời đức Thế Tôn Kakusandha, thời đức Thế Tôn Konāgamana, và thời đức Thế Tôn Kassapa đã tồn tại lâu dài?”
- “Này Sāriputta, đức Thế Tôn Kakusandha, đức Thế Tôn Konāgamana, và đức Thế Tôn Kassapa đã ra sức để thuyết giảng Giáo Pháp một cách chi tiết đến các đệ tử . Điều học cho các Thinh Văn đã được quy định và giới bổn Pātimokkha đã được công bố.
Với sự tịch diệt của chư Phật Thế Tôn ấy, với sự tịch diệt của các Thinh Văn đã được giác ngộ theo chư Phật (ấy), các vị đệ tử về sau này có tên
khác nhau, có dòng họ khác nhau, có giai cấp khác nhau, từ gia tộc khác nhau đã xuất gia, các vị ấy đã duy trì Phạm hạnh ấy lâu dài và trường cửu. Này Sāriputta, cũng giống như nhiều bông hoa khác nhau được đặt xuống ở trên tấm ván sàn và được kết lại với nhau bằng sợi chỉ, cơn gió (sẽ) không làm tản mác, không làm tung toé, và không hủy hoại chúng. Điều ấy có nguyên nhân thế nào? Này Sāriputta, giống như việc (các bông hoa) được kết lại với nhau bằng sợi chỉ; này Sāriputta tương tợ như thế với sự tịch diệt của chư Phật Thế Tôn ấy, với sự tịch diệt của các Thinh Văn đã được giác ngộ theo chư Phật (ấy), các vị đệ tử về sau này có tên khác nhau, có dòng họ khác nhau, có giai cấp khác nhau, từ gia tộc khác nhau đã xuất gia, các vị ấy đã duy trì Phạm hạnh ấy lâu dài và trường cửu.
Này Sāriputta, đây là nhân, đây là duyên khiến Phạm hạnh thời đức Thế Tôn Kakusandha, thời đức Thế Tôn Konāgamana, và thời đức Thế Tôn Kassapa đã tồn tại lâu dài.”
Thông thường, đức Phật triệu tập các tỳ khưu lại, xác định vấn đề, khiển trách và giáo huấn, rồi mới quy định điều học. Mỗi lần như vậy, đức Phật luôn khẳng định về mười điều lợi ích của việc làm ấy như sau: “Nhằm sự tốt đẹp cho hội chúng, nhằm sự an lạc cho hội chúng, nhằm việc trấn áp những nhân vật ác xấu, nhằm sự lạc trú của các tỳ khưu hiền thiện, nhằm ngăn ngừa các lậu hoặc trong hiện tại, nhằm sự trừ diệt các lậu hoặc trong tương lai, nhằm đem lại niềm tin cho những kẻ chưa có đức tin, nhằm tăng thêm niềm tin của những người đã có đức tin, nhằm sự tồn tại của Chánh Pháp, và nhằm sự hỗ trợ Luật
Trích tạng luật - tam tạng Paly-Việt : Sri Lanka
Giới luật Patimokkha có dung lượng rất lớn khoảng 3 lần quyển bộ luật dân sự Việt nam, với 227 điều học cho tỳ kheo và 311 điều học cho tỳ kheo ni.
Như vậy không phải lăng nghiêm, pháp hoa, vô lượng thọ, hay bát nhã.....mà chính là giới luật Patimokkha, khi giới luật bị quên lãng ném xó chính là lúc đó chánh pháp không còn tồn tại trên thế gian.
Như chính đức Phật đã nói, ngay cả khi luận và kinh tạng bị quên lãng, nhưng nếu giới luật vẫn còn thì chánh pháp vẫn còn tồn tại trên thế gian.
Ngoại đạo sợ nhất là giới luật, ngoại đạo không thể hành theo giới luật patimokkha nên luôn tìm cách lý luận, ngụy biện, cùng âm mưu và thủ đoạn khác nhau nhằm bẻ cong, sửa đổi, nhằm làm tiêu hoại giới luật của đức Phật.
Việc tìm hiểu giới luật rất căn bản trong việc tìm hiểu đạo Phật, qua việc tìm hiểu Patimokkha đầy đủ, chúng ta sẽ có 1 "lăng kinh chiếu yêu" rất rõ rệt, và điều quan trọng nhất là thông qua những câu chuyện, cùng sự phân tích hành xử và quy định ra giới luật, chúng ta sẽ hiểu đúng đạo Phật chân chính và đầy đủ.
rose4
![[THẾ GIỚI VÔ HÌNH] - Mã nguồn vBulletin](images/misc/vbulletin4_logo.png)

Trả lời ngay kèm theo trích dẫn này

Bookmarks