kết quả từ 1 tới 7 trên 7

Ðề tài: Giới luật Patimokkha - Thọ mạng của đạo Phật

  1. #1
    Đai Đen Avatar của spirit82
    Gia nhập
    Oct 2012
    Nơi cư ngụ
    Linh thứu cung
    Bài gởi
    693

    Mặc định Giới luật Patimokkha - Thọ mạng của đạo Phật

    Khi ấy, đại đức Sāriputta trong lúc thiền tịnh ở nơi thanh vắng có ý nghĩ suy tầm như vầy đã khởi lên: “Phạm hạnh thời chư Phật Thế Tôn nào đã không tồn tại lâu dài? Phạm hạnh thời chư Phật Thế Tôn nào đã tồn tại lâu dài?”

    Sau đó vào lúc chiều tối, đại đức Sāriputta khi xuất khỏi thiền tịnh đã đi đến gặp đức Thế Tôn, sau khi đến đã đảnh lễ đức Thế Tôn rồi ngồi xuống ở một bên. Khi đã ngồi xuống một bên, đại đức Sāriputta đã nói với đức Thế Tôn điều này: - “Bạch Ngài, trường hợp con trong lúc thiền tịnh ở nơi thanh vắng có ý nghĩ suy tầm như vầy đã khởi lên: ‘Phạm hạnh thời chư Phật Thế Tôn nào đã không tồn tại lâu dài? Phạm hạnh thời chư Phật Thế Tôn nào đã tồn tại lâu dài?’

    Bạch Ngài, vậy thì Phạm hạnh thời chư Phật Thế Tôn nào đã không tồn tại lâu dài? Phạm hạnh thời chư Phật Thế Tôn nào đã tồn tại lâu dài?”

    - “Này Sāriputta, Phạm hạnh thời đức Thế Tôn Vipassī, thời đức Thế Tôn
    Sikhī, và thời đức Thế Tôn Vessabhū đã không tồn tại lâu dài. Này Sāriputta,
    Phạm hạnh thời đức Thế Tôn Kakusandha, thời đức Thế Tôn Konāgamana,
    và thời đức Thế Tôn Kassapa đã tồn tại lâu dài.”

    “Bạch Ngài, vậy do nhân gì, do duyên gì khiến Phạm hạnh thời đức
    Thế Tôn Vipassī, thời đức Thế Tôn Sikhī, và thời đức Thế Tôn Vessabhū đã
    không tồn tại lâu dài?”


    - “Này Sāriputta, đức Thế Tôn Vipassī, đức Thế Tôn Sikhī, và đức Thế
    Tôn Vessabhū đã không ra sức để thuyết giảng Giáo Pháp một cách chi tiết
    đến các đệ tử Điều học cho các đệ tử đã không được quy định và giới bổn Pātimokkha đã không được công bố.


    Với sự tịch diệt của chư Phật Thế Tôn ấy, với sự tịch diệt của các Thinh Văn đã được giác ngộ theo chư Phật (ấy), các vị đệ tử về sau này có tên
    khác nhau, có dòng họ khác nhau, có giai cấp khác nhau, từ gia tộc khác nhau đã xuất gia, các vị ấy đã khiến cho Phạm hạnh ấy biến mất thật nhanh chóng.

    Này Sāriputta, cũng giống như nhiều bông hoa khác nhau được đặt xuống ở
    trên tấm ván sàn và không được kết lại với nhau bằng sợi chỉ, cơn gió (sẽ)
    làm phân tán, làm tung toé, và hủy hoại chúng. Điều ấy có nguyên nhân thế
    nào? Này Sāriputta, giống như việc (các bông hoa) không được kết lại với
    nhau bằng sợi chỉ, này Sāriputta tương tợ y như thế với sự tịch diệt của chư
    Phật Thế Tôn ấy, với sự tịch diệt của các Thinh Văn đã được giác ngộ theo
    chư Phật (ấy), các vị đệ tử về sau này có tên khác nhau, có dòng họ khác
    nhau, có giai cấp khác nhau, từ gia tộc khác nhau đã xuất gia, các vị ấy đã
    khiến cho Phạm hạnh ấy biến mất thật nhanh chóng.

    Và chư Phật Thế Tôn ấy (chỉ) ra sức dùng tâm biết được tâm để giáo huấn các đệ tử. Này Sāriputta, trong thời quá khứ đức Thế Tôn, bậc A-la-hán,Chánh Đẳng Giác Vessabhū, ở trong khu rừng ghê rợn nọ, dùng tâm biết được tâm rồi giáo huấn và chỉ dạy hội chúng tỳ khưu một ngàn vị rằng: ‘Hãy suy tầm như vầy.1 Chớ suy tầm như thế.2 Hãy tác ý như vầy.3
    Chớ tác ý như thế.4 Hãy từ bỏ điều này.5 Hãy thành tựu rồi an trú điều này.’
    6 Này Sāriputta, khi ấy trong lúc được đức Thế Tôn, bậc A-la-hán, Chánh Đẳng Giác Vessabhū giáo huấn như thế chỉ dạy như thế, các tâm của một ngàn vị tỳ khưu ấy đã không còn chấp thủ và đã được giải thoát khỏi các lậu hoặc. Này Sāriputta, vào trường hợp ấy trong khi đã bị kinh sợ đối với khu rừng ghê rợn, người nào chưa dứt bỏ ái dục đi vào khu rừng ấy thì hầu hết các sợi lông sẽ dựng đứng lên.

    Này Sāriputta, đây là nhân đây là duyên khiến Phạm hạnh thời đức Thế Tôn Vipassī, thời đức Thế Tôn Sikhī, và thời đức Thế Tôn Vessabhū đã không tồn tại lâu dài.”

    “Bạch Ngài, vậy do nhân gì, do duyên gì khiến Phạm hạnh thời đức Thế Tôn Kakusandha, thời đức Thế Tôn Konāgamana, và thời đức Thế Tôn Kassapa đã tồn tại lâu dài?”

    - “Này Sāriputta, đức Thế Tôn Kakusandha, đức Thế Tôn Konāgamana, và đức Thế Tôn Kassapa đã ra sức để thuyết giảng Giáo Pháp một cách chi tiết đến các đệ tử . Điều học cho các Thinh Văn đã được quy định và giới bổn Pātimokkha đã được công bố.


    Với sự tịch diệt của chư Phật Thế Tôn ấy, với sự tịch diệt của các Thinh Văn đã được giác ngộ theo chư Phật (ấy), các vị đệ tử về sau này có tên
    khác nhau, có dòng họ khác nhau, có giai cấp khác nhau, từ gia tộc khác nhau đã xuất gia, các vị ấy đã duy trì Phạm hạnh ấy lâu dài và trường cửu. Này Sāriputta, cũng giống như nhiều bông hoa khác nhau được đặt xuống ở trên tấm ván sàn và được kết lại với nhau bằng sợi chỉ, cơn gió (sẽ) không làm tản mác, không làm tung toé, và không hủy hoại chúng. Điều ấy có nguyên nhân thế nào? Này Sāriputta, giống như việc (các bông hoa) được kết lại với nhau bằng sợi chỉ; này Sāriputta tương tợ như thế với sự tịch diệt của chư Phật Thế Tôn ấy, với sự tịch diệt của các Thinh Văn đã được giác ngộ theo chư Phật (ấy), các vị đệ tử về sau này có tên khác nhau, có dòng họ khác nhau, có giai cấp khác nhau, từ gia tộc khác nhau đã xuất gia, các vị ấy đã duy trì Phạm hạnh ấy lâu dài và trường cửu.


    Này Sāriputta, đây là nhân, đây là duyên khiến Phạm hạnh thời đức Thế Tôn Kakusandha, thời đức Thế Tôn Konāgamana, và thời đức Thế Tôn Kassapa đã tồn tại lâu dài.”


    Thông thường, đức Phật triệu tập các tỳ khưu lại, xác định vấn đề, khiển trách và giáo huấn, rồi mới quy định điều học. Mỗi lần như vậy, đức Phật luôn khẳng định về mười điều lợi ích của việc làm ấy như sau: “Nhằm sự tốt đẹp cho hội chúng, nhằm sự an lạc cho hội chúng, nhằm việc trấn áp những nhân vật ác xấu, nhằm sự lạc trú của các tỳ khưu hiền thiện, nhằm ngăn ngừa các lậu hoặc trong hiện tại, nhằm sự trừ diệt các lậu hoặc trong tương lai, nhằm đem lại niềm tin cho những kẻ chưa có đức tin, nhằm tăng thêm niềm tin của những người đã có đức tin, nhằm sự tồn tại của Chánh Pháp, và nhằm sự hỗ trợ Luật


    Trích tạng luật - tam tạng Paly-Việt : Sri Lanka


    Giới luật Patimokkha có dung lượng rất lớn khoảng 3 lần quyển bộ luật dân sự Việt nam, với 227 điều học cho tỳ kheo và 311 điều học cho tỳ kheo ni.

    Như vậy không phải lăng nghiêm, pháp hoa, vô lượng thọ, hay bát nhã.....mà chính là giới luật Patimokkha, khi giới luật bị quên lãng ném xó chính là lúc đó chánh pháp không còn tồn tại trên thế gian.

    Như chính đức Phật đã nói, ngay cả khi luận và kinh tạng bị quên lãng, nhưng nếu giới luật vẫn còn thì chánh pháp vẫn còn tồn tại trên thế gian.

    Ngoại đạo sợ nhất là giới luật, ngoại đạo không thể hành theo giới luật patimokkha nên luôn tìm cách lý luận, ngụy biện, cùng âm mưu và thủ đoạn khác nhau nhằm bẻ cong, sửa đổi, nhằm làm tiêu hoại giới luật của đức Phật.

    Việc tìm hiểu giới luật rất căn bản trong việc tìm hiểu đạo Phật, qua việc tìm hiểu Patimokkha đầy đủ, chúng ta sẽ có 1 "lăng kinh chiếu yêu" rất rõ rệt, và điều quan trọng nhất là thông qua những câu chuyện, cùng sự phân tích hành xử và quy định ra giới luật, chúng ta sẽ hiểu đúng đạo Phật chân chính và đầy đủ.

    rose4

  2. #2

    Mặc định

    Tại sao các vị thế tôn có trí tuệ của Phật lại không làm cho chánh pháp được lâu dài?
    Trích dẫn Nguyên văn bởi spirit82 Xem Bài Gởi

    - “Này Sāriputta, đức Thế Tôn Vipassī, đức Thế Tôn Sikhī, và đức Thế
    Tôn Vessabhū đã không ra sức để thuyết giảng Giáo Pháp một cách chi tiết
    đến các đệ tử Điều học cho các đệ tử đã không được quy định và giới bổn Pātimokkha đã không được công bố.
    Last edited by rosy_spirit; 07-10-2013 at 06:29 PM.

  3. #3
    Đai Đen Avatar của spirit82
    Gia nhập
    Oct 2012
    Nơi cư ngụ
    Linh thứu cung
    Bài gởi
    693

    Mặc định

    Ý là hình thức truyền pháp, các vị đó chỉ giảng pháp chung đại cương như hãy tác ý đến vô thường, vô ngã, bất tịnh, khổ chớ tác ý đến ngược lại với chúng, hãy từ bỏ ác pháp, thành tựu và an trú trong thiện pháp và hội chúng hãy thực hành như thế.....Còn lại, tùy thời tùy lúc các vị ấy dùng tha tâm thông để lúc này chỉ điểm cho 1 vị, lúc khác đốn ngộ cho 1 vị, làm như thế thì tùy duyên, tùy căn số mỗi người, có vị chứng được thinh văn, còn lại 1 số vị chưa giác ngộ được. Các điều học không giảng chi tiết và công bố rộng rãi như Phật, không quy định điều học cụ thể để họ sau này có căn cứ xác định để hành như giới bổn Patimokkha, hơn nữa khi chỉ điểm hay đốn ngộ thì cũng không giống như Phật là nhân cơ hội ấy, sự việc ấy triệu tập đầy đủ hội chúng rồi giảng giải, công bố được. Do đó vị đã chứng ngộ được thì tịch diệt tức không còn tái sinh tương đương với thất truyền, và những vị chưa chứng được thì tiếp tục luân hồi và sau này muốn giác ngộ cũng không có cơ sở gì, căn cứ vào đâu làm thế nào để thực hiện được.

    Phương pháp của Đức phật là công bố rộng rãi, thậm chí cả với người tại gia, cư sỹ và quy định cụ thể thành như giáo án giáo trình ngày nay vậy, và các tỳ kheo phải tụng niệm tức là đọc và học thuộc lòng dù chưa hiểu hay hiểu rồi cũng đều phải như vậy, việc tụng niệm cứ truyền đi như vậy cho nên dù Phật có tịch diệt nhưng những người đến sau cứ căn cứ vào đó mà y theo.

  4. #4

    Mặc định

    Mình hểu nhưng không phải chư Phật đều mong muốn chánh pháp kéo dài sao? Như vậy tại sao có vị truyền Patimokkha, có vị không? Mình tin là với trí tuệ Phật đó không phải là sai lầm? Vậy những cách truyền thụ như vậy nhằm mục đích gì?

  5. #5

    Mặc định

    Đức Phật Gotama đã dạy 4 điều không nên nghĩ bàn, trong đó đầu tiên là trí tuệ của 1 vị Phật. Do đó, mọi câu trả lời lúc này chỉ là phỏng đoán.

    Trong BUDDHAVAṂSO - PHẬT SỬ, có 1 chi tiết đáng chú ý là thọ mạng của các vị Phật không truyền lại Patimokkha thường rất lâu dài. Đức Thế Tôn Vipassī, đức Thế Tôn Sikhī và đức Thế Tôn Vessabhū có tuổi thọ lần lượt là 80.000, 70.000 và 60.000 năm.
    Trong khi đó tuổi thọ của đức Thế Tôn Kakusandha, đức Thế Tôn Konāgamana và đức Thế Tôn Kassapa lần lượt là 40.000, 30.000 và 20.000 năm.
    Đặc biệt là Đức Phật Gotama tại thế chỉ 80 năm và thọ mạng của Giáo Pháp theo tiên đoán chỉ là 5.000 năm. Nhưng hiện nay mới chỉ 2.600 năm mà "các vị đệ tử về sau này có tên khác nhau, có dòng họ khác nhau, có giai cấp khác nhau, từ gia tộc khác nhau đã xuất gia, các vị ấy đã khiến cho Phạm hạnh ấy biến mất thật nhanh chóng".

  6. #6
    Nhị Đẳng Avatar của Ma ba tuần
    Gia nhập
    Sep 2011
    Nơi cư ngụ
    Nhà của Ta
    Bài gởi
    2,145

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi rosy_spirit Xem Bài Gởi
    Mình hểu nhưng không phải chư Phật đều mong muốn chánh pháp kéo dài sao? Như vậy tại sao có vị truyền Patimokkha, có vị không? Mình tin là với trí tuệ Phật đó không phải là sai lầm? Vậy những cách truyền thụ như vậy nhằm mục đích gì?
    nếu nói chánh pháp,thì là pháp hữu vi....mà pháp hữu vi có sanh có diệt mà...
    Người đi trong mộng....

  7. #7
    Đai Đen Avatar của spirit82
    Gia nhập
    Oct 2012
    Nơi cư ngụ
    Linh thứu cung
    Bài gởi
    693

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi rosy_spirit Xem Bài Gởi
    Mình hểu nhưng không phải chư Phật đều mong muốn chánh pháp kéo dài sao? Như vậy tại sao có vị truyền Patimokkha, có vị không? Mình tin là với trí tuệ Phật đó không phải là sai lầm? Vậy những cách truyền thụ như vậy nhằm mục đích gì?
    Đúng như Workerbee nói, tôi chỉ đưa 1 số ý kiến phân tích của mình để bạn tham khảo.

    Chính đức Phật khi thành đạo cũng nghĩ giống như những đức phật quá khứ đó :

    Sau đó, trong khi đức Thế Tôn đang thiền tịnh ở nơi thanh vắng, có ý nghĩ suy tầm như vầy đã sanh khởi: “Pháp này đã được ta chứng ngộ là
    (Pháp) thâm sâu, khó lĩnh hội, khó nhận thức, thanh tịnh, cao quý, vượt trên
    lý luận, tinh tế, sẽ được hiểu biết bởi các bậc trí. Tuy nhiên, chúng sanh này
    có sự thỏa thích trong ngũ dục, được thỏa thích trong ngũ dục, được vui
    sướng trong ngũ dục. Quả vậy, đối với chúng sanh có sự thỏa thích trong ngũ dục, được thỏa thích trong ngũ dục, được vui sướng trong ngũ dục thì vấn đề này khó lĩnh hội tức là tính chất của duyên và sự sanh khởi tùy thuận theo điều kiện. Còn có vấn đề này còn khó lĩnh hội hơn nữa tức là sự yên lặng của tất cả các Hành, sự dứt bỏ tất cả mầm mống của sự tái sanh, sự diệt tận ái, sự không còn dục tình, sự tịch diệt, Niết Bàn. Hơn nữa, nếu ta thuyết giảng Giáo Pháp và những người khác không thể hiểu được ta, điều ấy sẽ đem lại sự mệt mỏi cho ta, điều ấy sẽ đem lại sự phiền toái cho ta.
    Trong khi đắn đo cân nhắc như thế ấy, tâm của đức Thế Tôn thiên về (khuynh hướng) không ra sức nỗ lực và không thuyết giảng Giáo Pháp
    Và sự thật đúng như những suy nghĩ đó, quá trình Hội chúng tăng đoàn với nhiều sự cãi cọ, tranh biện, thậm chí có lúc chia bè kết đảng, đánh nhau....đức Phật có lúc đã phải bỏ vào rừng với 1 chú voi đi theo hộ vệ, cùng với rất nhiều lần nhập đại định trong nửa tháng, 1 tháng không tiếp bất cứ ai.

    Và tất nhiên với bản lĩnh của người đã hiểu bản chất của khổ phiền toái người ta sẽ đều vượt thoát được, tuy nhiên ở đây cũng nên nhìn nhận rằng với người đã hiểu bản chất của khổ và phiền toái người ta ngay từ đầu cũng có những suy nghĩ như các vị phật quá khứ là có hợp lý, và việc 1 số vị Phật làm như thế cũng không có gì khó hiểu.

    Bởi vì thế, việc truyền pháp như bạn thấy, đức Phật luôn nương theo duyên, theo sự tùy thuận vào hoàn cảnh tình huống, như thế chúng ta hiểu rằng đó là 1 cách để ngài vẫn thực hiện mà không bị bó buộc bám chấp vào chính những giáo Pháp của mình, tránh được những phiền toái trong việc truyền pháp để mình vẫn có thể tự tại.


    Sau đó, đại đức Sāriputta đã từ chỗ ngồi đứng dậy, đắp thượng y một bên vai, chắp tay hướng về đức Thế Tôn, và đã nói với đức Thế Tôn điều này: - “Bạch đức Thế Tôn, nay là thời điểm của việc ấy. Bạch đấng Thiện Thệ, nay là thời điểm của việc ấy, (tức là thời điểm) đức Thế Tôn nên quy định điều học cho các đệ tử, nên công bố giới bổn Pātimokkha; như thế Phạm hạnh này có thể được tiếp tục và tồn tại lâu dài.”
    “Này Sāriputta, ngươi hãy chờ đợi! Này Sāriputta, ngươi hãy chờ
    đợi! Trong trường hợp ấy, chỉ có Như Lai mới biết thời điểm. Này Sāriputta,
    cho đến khi nào ở đây một số pháp đưa đến lậu hoặc chưa xuất hiện ở hội
    chúng thì cho đến khi ấy bậc Đạo Sư chưa quy định điều học cho các đệ tử và chưa công bố giới bổn Pātimokkha. Này Sāriputta, chính bởi vì ở đây một số pháp đưa đến lậu hoặc xuất hiện ở hội chúng nên bậc Đạo Sư quy định điều học cho các đệ tử và công bố giới bổn Pātimokkha nhằm diệt trừ chính các pháp đưa đến lậu hoặc ấy


    Và thực tế là vậy, Patimokkha không được xây dựng như việc ngồi nghĩ ra các tình huống rồi soạn thảo, ban hành mà, theo sự nhận xét và đánh giá của tôi, nó giống như việc người ta đắp 1 cái hồ nước, rồi xem nước rò ra ở đâu thì lại lấy đất bịt vào ở đó, cứ như thế, cứ như thế...

    Giới thì không phải là Luật, mà nó là sự hỗ trợ bảo vệ cho Luật nếu nhìn về mặt tác dụng, nó là nền tảng của Luật và nó là Luật nếu nhìn về mặt nội dung.

    Patimokkha giống như việc đấu tranh của đức Phật với Ma vương trong sự phá hoại tăng đoàn, phá hoại Phạm hạnh.

    Như vậy nó phải có tính mở, 227 điều là tương đối, nhưng Luật vốn là tinh thần chất chứa của nó thì không bao giờ thay đổi cả.

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. Trả lời: 48
    Bài mới gởi: 14-04-2013, 11:00 AM
  2. Bổn Thiện
    By mynhan in forum Đạo Cao Đài
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 17-02-2013, 09:41 AM
  3. Vãng Sinh Lễ Tán Kệ
    By tên thành viên in forum Tịnh Độ Tông
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 16-02-2013, 07:05 PM
  4. HIỆN TƯỢNG THÍCH THÔNG LẠC
    By phanquanbt in forum Đạo Phật
    Trả lời: 124
    Bài mới gởi: 13-02-2013, 01:12 AM
  5. Trả lời: 22
    Bài mới gởi: 01-06-2012, 11:51 AM

Bookmarks

Quyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •