kết quả từ 1 tới 19 trên 19

Ðề tài: Đại bi

  1. #1
    Nhị Đẳng Avatar của Ma ba tuần
    Gia nhập
    Sep 2011
    Nơi cư ngụ
    Nhà của Ta
    Bài gởi
    2,145

    Mặc định Đại bi

    Đoc đến đoạn " tôi sẽ mãi vui thích bố thí như vậy..." xong đúng muốn khóc luôn....mời các anh chi em đạo hữu hãy đọc và chiêm nghiệm....



    PHẨM ÐẠI BI
    THỨ SÁU
    Bấy giờ Ngài Ðại Mục Kiền Liên suy nghĩ rằng: Ðức Thế Tôn hi hữu. Ðức Thế Tôn thành tựu đại bi như vậy hay khéo giải thuyết sự việc của chư Bồ Tát. Tại sao ? Bởi Chư Bồ Tát đầy đủ tu tập Phật pháp vì vô sanh diệt mà khai thị giác ngộ các chúng sanh.

    Ðức Phật biết chỗ suy nghĩ của Ðại Mục Kiền Liên nên bảo Ngài rằng: "Ðúng như vậy, này Ðại Mục Kiền Liên! Chư Phật thành tựu tâm đại bi, nếu hàng đệ tử của ta nghe nói đầy đủ nghĩa đại bi ấy thì chắc chắn tâm sẽ mê loạn không còn vui thích gì nữa. Này Ðại Mục Kiền Liên! Ðừng nói đại bi của Như Lai, nếu Phật tự thuật đại bi được có lúc Phật làm Bồ Tát, ông nghe cũng sẽ mê muộn không còn vui thích gì nữa".

    Ngài Ðại Mục Kiền Liên bạch rằng: "Lành thay Ðức Thế Tôn! Xin nói chút ít phần đại bi thuở đức Phật làm đạo Bồ Tát".

    Ðức Phật bảo Ngài Ðại Mục Kiền Liên: "Nay ông lắng nghe, khéo nhớ và thọ trì sẽ vì ông mà nói chút ít phần đại bi lúc làm đạo Bồ Tát. Sẽ dùng thí dụ để giải thuyết nghĩa ấy. Thuở trước lúc tu Bồ Tát đạo thật hành đại bi nói chẳng hết được. Mà đại bi ấy y chỉ nơi bốn sự. Những gì là bốn ?

    Ðại bi ấy của Bồ Tát, theo chỗ an trụ nơi đại bi Bồ Tát hay tu tập Phật pháp, gọi là đại bi.

    Trước kia Phật có đại bi như vậy, có đại nguyện như vầy: Bao nhiêu chúng sanh bị khổ não nơi a tì địa ngục, nơi hỏa nhiệt đại địa ngục, nơi hàn băng đại địa ngục, tôi thường thay thế các chúng sanh ấy mà chịu khổ trong các đại địa ngục, cho đến lúc tội xong hết chịu các sự khổ, lòng tôi không hề hối hận.

    Này Ðại Mục Kiền Liên! Nếu có các chúng sanh do nhơn duyên ấy mà đắc độ, ta có thể thay thế tất cả khiến các chúng sanh ra khỏi đại địa ngục, ta thay thế họ chịu khổ, một lần vào địa ngục làm mãn hết tội nghiệp của các chúng sanh trong ấy, lúc bấy giờ lòng ta không hề lo buồn ăn năn.

    Thuở ấy, ta phát đại nguyện tinh tấn như vậy rồi tìm hỏi các bực trí huệ, đó là chư Phật và hàng đệ tử Phật có được đạo lý nhơn duyên thay thế chúng sanh chịu khổ như vậy mà làm cho các chúng sanh ra khỏi địa ngục chăng ?

    Các bực trí huệ nghe ta hỏi, đều vì ta mà tán thán nói về đa văn sâu phát tâm Bồ đề Bố thí, Trì giới, Nhẫn nhục, Tinh tấn, khen nói sự gần gũi thiện tri thức.

    Ðược nghe lời khen dạy ấy, ta phát đại tinh tấn. Vì cầu Phật pháp nên ta phát đại nguyện cầu được thành tựu pháp lớn của chư Phật, siêng tu tinh tấn đầy đủ các Ba la mật, thật hành sâu về hạnh nhẫn nhục.

    Này Ðại Mục Kiền Liên! Thuở trước ta thật hành sâu về hạnh nhẫn nhục thế nào ? Lúc làm Bồ Tát ta phát tâm như vầy: Bao nhiêu chúng sanh ở mười phương, hoặc có sắc hay không sắc, hoặc có tưởng hay không tưởng, hoặc phi hữu tưởng phi vô tưởng, giả sử các chúng sanh ấy đều được thân người đều đến chỗ ta mà nói rằng: Ông phát tâm Vô thượng Bồ đề, chúng ta phần đông thiếu thốn ngũ dục lạc, thiếu những đồ cần để sống, nếu ông chẳng cung cấp đủ cả cho tất cả chúng tôi thì ông chẳng được Vô thượng Bồ đề.

    Vì chẳng được vừa ý nên các chúng sanh ấy đều ác khẩu mắng nhiếc chửi rủa và dùng dao gậy ngói đá gia hại thân ta, lúc ấy ta chẳng nên giận hờn, chẳng nên hối hận. Ta phải tự điều phục tâm mình như vầy: Các chúng sanh ấy ngu si chẳng biết sanh khởi nghiệp ngu si. Nếu đối với các chúng sanh ngu si ấy mà ta khởi giận hờn thì có khác gì họ là chẳng nhập đạo.

    Nay ta nhập đạo lành nơi các chúng sanh ấy lãnh nhận sự khổ chẳng khởi sân nghiệp, lòng ta phải như mặt đất bình đẳng hứng chịu các thứ tốt xấu.

    Thuở trước ta sâu thật hành nhẫn nhục như vậy.

    Lại này Ðại Mục Kiền Liên! Từ lâu ta thường xem tất cả chúng sanh như con một.

    Như trưởng giả giàu lớn tu trăm hạnh trai giới cầu sanh được một con trai rất cưng yêu không biết chán đủ. Trưởng giả ấy đối với con trai thường cầu sự tốt, thường cho sự tốt, thường ban lợi ích, chẳng để suy não.

    Cũng vậy, này Ðại Mục Kiền Liên! Từ lâu ta đối với các chúng sanh thường xem như con một, thường vì các chúng sanh mà cầu sự tốt để lợi ích cho họ chẳng để suy não.

    Với các chúng sanh thất đạo, các chúng sanh tà đạo, ta chỉ dạy họ chánh đạo khiến họ an trụ trong chánh đạo.

    Do cớ ấy nên biết rằng đức Như Lai từ lâu đối với các chúng sanh rất thương nhớ họ xem họ như con một.

    Này Ðại Mục Kiền Liên! Thuở quá khứ có đoàn người đi buôn ban đêm lạc đường, vì đêm tối nên chẳng biết phải đi hướng nào đều nói rằng: Chúng ta lạc đường không ai cứu không chỗ về không nơi y chỉ, có ai hoặc Trời hoặc Rồng hoặc Thần hoặc Nhơn, Phi Nhơn dẫn dắt chúng tôi giữa đêm tối đến đường chánh, ai có thể thương xót làm lợi ích chúng tôi, làm ánh sáng cho chúng tôi giữa đêm tối tăm nơi đường hiểm này.

    Này Ðại Mục Kiền Liên! Bấy giờ trong rừng vắng có tiên nhơn ở thảo am giữa đêm nghe đoàn người buôn kêu than ai oán tự nghĩ rằng: Giữa đêm tối nới rừng vắng này đoàn người bị lạc đường nếu ta chẳng cứu họ thì chẳng phải. Hoặc họ sẽ bị các ác thú giết hại. Nghĩ xong tiên nhơn kêu to bảo các người buôn rằng: Các người chớ sợ, tôi sẽ cứu các người, tôi sẽ làm ánh sáng chỉ con đường chánh.

    Kêu gọi an ủi đoàn người buôn xong, tiên nhơn ấy lấy áo lông bó quấn hai tay nhúng đầy dầu rồi châm lửa đốt làm đuốc sáng chỉ đường cho đoàn người buôn. Mọi người thấy vậy đều nghĩ rằng: Nay tiên nhơn này thật hi hữu vì cứu chúng ta mà chẳng tiếc thân mạng.

    Lúc tiên nhơn dùng ánh sáng nơi hai cánh tay chỉ đường cho đoàn người buôn xong, đối với các chúng sanh lòng từ bi càng tăng thêm nguyện rằng: Lúc tôi được Vô thượng Bồ đề, với chúng sanh tà đạo, tôi sẽ làm ánh sáng pháp dạy họ chánh đạo.

    Này Ðại Mục Kiền Liên! Thuở quá khứ ấy dầu đốt hai tay mà thân tâm ta chẳng biến đổi. Tại sao ? Vì thâm tâm của Bồ Tát ở nơi sự lợi ích cho người chẳng tham tiếc thân mạng, do nhơn duyên dùng tâm thanh tịnh bố thí nên hai cánh tay bình phục như cũ chẳng có thương tích. Ðoàn người buôn được đường chánh đến sáng thấy hai cánh tay tiên nhơn không bị thương tích liền sanh ý tưởng hi hữu: Nay tiên nhơn này có đại thần lực, suốt đêm đốt hai cánh tay soi sáng cho chúng ta được con đường chánh mà cả hai tay đều không bị thương tích, chắc chắn đã nên hạnh lớn, chắc chắn có đức lớn. Họ thưa tiên nhơn rằng: Lành thay đại tiên, có thể làm khổ hạnh khó làm đệ nhứt, nay dùng công hạnh này Ngài muốn nguyện điều chi ?

    Tiên nhơn nói với đoàn người buôn: Do sự việc này ta nguyện khi được Vô thượng Bồ đề rồi sẽ độ các người ra khỏi khổ s? sanh tử, với chúng sanh tà đạo sẽ vì họ mà nói chánh đạo.

    Ðoàn người buôn đều rất vui mừng thưa rằng: Chúng tôi nên dùng gì để báo đáp ơn đức của Ngài ?

    Tiên nhơn bảo: Các người nên chuyên làm điều lành chớ có phóng dật.

    Ðoàn người buôn đồng thưa: Kính nghe lời dạy. Họ đều vui mừng cung kính từ biệt mà đi.

    Này Ðại Mục Kiền Liên! Thuở quá khứ ấy, tiên nhơn đốt hai cánh tay làm đuốc sáng soi đường chính là thân ta, còn đoàn người buôn này là ngàn hai trăm năm mươi đại Tỳ Kheo vậy.

    Từ lâu đức Như Lai đối với chúng sanh sợ hãi thì bố thí vô uý cho họ. Ðối với chúng sanh tà đạo thì chỉ con đường chánh. Với chúng sanh không mắt sáng thì khiến họ được mắt thanh tịnh. Với chúng sanh bệnh nặng thì chữa trị cho lành. Do duyên cớ ấy nên phải biết rằng Như Lai từ lâu thường đối với các chúng sanh rất có lòng đại bi.

    Lại này Ðại Mục Kiền Liên! Quá khứ xa xưa, trong Diêm Phù Ðề này đến kiếp bịnh tật lớn, khắp nơi chúng sanh bị bịnh lớn làm khổ. Bấy giờ vua Diêm Phù Ðề tên Ma Ha Tu Na có tám vạn bốn ngàn đại thành, vua có oai thế tự tại. Phu nhân lớn nhất mang thai, nếu lấy tay chạm đến ai thì người ấy liền lành bệnh. Ðầy tháng sanh con trai. Vừa sanh xong hoàng nam ấy liền cất tiếng nói: Tôi có thể chữa trị các người bịnh. Lại lúc sanh, trong Diêm Phù Ðề chư Thiên quỉ thần đều xướng lời rằng: Hoàng nam được sanh đây là nhơn dược. Vì âm thanh ấy vang khắp nơi, mọi người đều nghe nên đặt tên là Nhơn Dược.

    Người thời ấy đều tuần tự mang bịnh nhơn đến cho Vương Tử điều trị. Khi bịnh nhơn đến, Vương Tử hoặc tay chạm thân đụng thì bịnh liền lành an ổn khoái lạc.

    Trong ngàn năm Vương Tử Nhơn Dược trị bịnh cho mọi người, sau đó mạng chung. Các người bịnh đến hay tin Vương Tử đã chết đều buồn rầu khóc than: Ai là người cứu khổ chúng tôi. Họ tìm đến chỗ thiêu thi hài lấy tro xương tán mịn thoa lên thân tất cả bịnh liền lành. Họ đồng xướng to rằng tro tàn của thi hài Vương Tử Nhơn Dược còn có thể trị lành bệnh. Khi đã dùng hết tro xương, mọi người lấy đất chỗ thiêu thi hài thoa lên thân bịnh cũng được lành.

    Này Ðại Mục Kiền Liên! Vương Tử Nhơn Dược thuở xưa dùng phương tiện trị bịnh cho người ở kiếp đại bịnh ấy chính là thân ta vậy.

    Ðối với các chúng sanh bịnh tật không ai cứu không chỗ y tựa, ta cứu trị cho họ. Nay ta được Vô thượng Bồ đề cũng dùng thuốc đại trí huệ chữa trị cho các chúng sanh cứu cánh hết khổ. Ta vì chúng sanh mà thọ thân, tùy theo sự gì có thể lợi ích cho họ thì làm lợi ích.

    Lại này Ðại Mục Kiền Liên! Quá khứ xa xưa ta từng di một mình, có ác thú đến muốn ăn thịt. Lúc sắp chết lòng ta phát nguyện rằng: Sau khi chết tôi sẽ sanh trong rừng vắng này làm thân thú lớn, sẽ làm cho các ác thú sát hại tôi đều được no đủ. Tại sao, vì các ác thú thường bắt giết các thú nhỏ ăn mà chẳng được no đủ.

    Sau khi chết ta liền sanh làm thân thú to lớn ở tại rừng hoang vắng ấy cho các ác thú uống máu ăn thịt, tất cả đều được no đủ. Như vậy lần lượt đến trăm ngàn vạn ức na do tha đời ấy ta cố ý thọ thân để làm lợi ích các chúng sanh.

    Này Ðại Mục Kiền Liên! Nếu ta tự nói lúc hành đạo Bồ Tát đem thịt máu nơi thân mà bố thí cho chúng sanh được no đủ, dầu nói đến cả một kiếp hay dưới một kiếp cũng chẳng hết.

    Với các chúng sanh khổ não ta sanh lòng đại bi làm lợi ích cho họ như vậy.

    Lại này Ðại Mục Kiền Liên! Quá khứ xa xưa ta nhớ thân trước của ta thấy các chúng sanh khổ não nên nghĩ rằng: Nay tôi chẳng nên bỏ họ mà chẳng cứu. Liền đến chỗ họ mà hỏi họ có sự khổ gì có cần muốn gì ? Họ đáp: Chúng tôi rất đói khát. Hỏi: cần thứ gì để ăn uống ? Họ đáp: Nay chúng tôi chỉ muốn uống máu ăn thịt. Nếu có thể đem thân máu thịt cho chúng tôi ăn uống thì chúng tôi rất sung sướng không còn đau khổ nữa. Lúc ấy ta hứa cho và liền cắt thịt hứng máu cho họ ăn uống. Lòng ta chẳng hề hối hận chẳng sầu chẳng mê, chỉ suy nghĩ rằng: Nay tôi cắt thịt cũng sứt được phần khổ sanh tử cho họ. Tôi sẽ mãi mãi vui thích bố thí như vậy. Bố thí như vậy rồi ta rất vui sướng.

    Do duyên cớ ấy mà biết rằng Như Lai đối với các chúng sanh có lòng đại bi rất sâu vậy.

    Lại này Ðại Mục Kiền Liên! Ta nhớ thuở quá khứ có Quốc Vương tên Ðại Lực có đức lớn thiện căn dầy. Nhà vua ấy nghĩ rằng: Nay ta sao chẳng lập hội đại thí tha hồ kẻ đến cầu xin: cần ăn cho thức ăn, cần uống cho thức uống, cần y phục cho y phục, cần ngọa cụ cho ngọa cụ, cần thuốc men cho thuốc men, cần vàng bạc thất bửu của cải đều cấp cho cả, đến tôi trai tớ gái xe cộ voi ngựa bò dê ruộng đất sản nghiệp hương hoa phan lọng lục vải cũng đều cung cấp đủ.

    Bấy giờ Thiên Ðế Thích nghĩ rằng: Sao ta chẳng làm sự chướng ngại cho vua ấy chẳng trọn bố thí. Liền hóa làm Bà La Môn đến hỏi vua Ðại Lực rằng nay hội thí này bố thí thứ chi ? Vua đáp: Tôi có thứ gì đều bố thí cả chẳng hối tiếc. Bà La Môn hỏi: Chí nguyện của nhà vua như vậy, nay tôi có chỗ muốn cầu xin, có cho được chăng ? Vua đáp: Tôi đã nói có gì đều cho cả. Bà La Môn nói: Nhà vua đã bảo như vậy, nay tôi cần từng phần thân của vua. Ðại Lực Vương nghĩ rằng: Bà La Môn này chẳng cần của tiền đồ vật mà muốn phá sự đại thí này. Nếu ta chẳng đem thân phần của ta để cho ông ấy thì chính ta tự phá hội đại thí. Suy nghĩ xong, vua bảo Bà La Môn: Tôi cho người thân phần của tôi, người cứ chặt lấy mang đi. Bà La Môn hỏi: Nhà vua nói như vậy mà chẳng hối hận ư ? Vua nói: Lòng tôi chẳng hối tiếc. Chỉ vì hôm nay có nhiều người từ bốn phương đến xin tôi đều phải cung cấp cho họ được đầy đủ. Bà La Môn nói: Nay một mình tôi còn chẳng đầy đủ luận chi đến người khác. Bấy giờ vua Ðại Lực cầm dao bén tự chặt đứt cánh tay cho Bà La Môn nói rằng: Người nên lấy một cánh tay này.

    Lúc chặt cánh tay, vua Ðại Lực không động tâm không hối hận, vì nhứt tâm bố thí và vì hay xả bỏ tất cả nên cánh tay vua bình phục như cũ. Thiên Ðế Thích do duyên cớ ấy mà mất hết phước trời lòng nóng đốt khổ não kêu la, hiện thân sa vào đại địa ngục A Tỳ.

    Này Đại Mục Kiền Liên! Thuở xưa ấy vua Đại Lực đem thân mình bố thí chính là thân ta. Còn Thiên Đế Thích muốn chướng ngại hội đại thí là thân trước của Điều Đạt vậy.
    Thuở xưa ấy, Điều Đạt si nhơn lòng ganh tị muốn phá hội đại thí của ta mà chẳng phá được rồi bị đọa địa ngục A Tỳ. Ngày nay ta được Vô thượng Bồ đề lập đại pháp thí, Điều Đạt si nhơn vẫn còn ganh tị tham lợi dưỡng cùng người hiệp mưu muốn giết ta. Trong lúc ta kinh hành dưới núi Kỳ Xà Quật, Điều Đạt trèo lên núi dùng cơ quan xeo lăn đá khối tự phá căn lành của mình sanh lòng ác đối với ta mà phải mất lợi dưỡng thế lực tôn quí đọa vào đại địa ngục A Tỳ.
    Này Đại Mục Kiền Liên! Đối với Điều Đạt si nhơn từ nào ta không có thân khẩu ý ác, mà ông ấy mãi oán thù ta, đời đời muốn chướng ngại sự tu tập hạnh lành của ta, nhưng vẫn chẳng chướng ngại được. Ta thường lấy đức từ bi ban bố mà vẫn chẳng khiến được ông ấy có tình thân với ta. Điều Đạt đời đời chẳng biết ơn ta, cũng chẳng biết ơn Trời Người thế gian. Người như vậy thì nhập vào hạng tà định.
    Này Đại Mục Kiền Liên! Sau này lúc sắp vào địa ngục A Tỳ, đối với ta mới sanh lòng tốt sâu chắc, đó cũng lá do sức oai thần của Như Lai.
    Lúc sắp sa vào địa ngục A Tỳ, Điều Đạt si nhơn chẳng biết ơn ấy nghe có tiếng gọi to rằng: Điều Đạt si nhơn giận thù đức Phật, nơi đấng chẳng thể giết hại được mà muốn ngang khởi nhơn duyên giết hại, do tội ấy nên nay sa vào đại địa ngục A Tỳ.
    Nghe lời xướng to ấy, Điều Đạt rất đỗi kinh sợ, lòng liền điều phục mà nói rằng: Nay tôi đem cả cốt tủy nhứt tâm quy mạng nơi Phật. Kêu lớn như vậy xong, lòng Điều Đạt liền được an vui kính tin nơi Phật, liền sa vào địa ngục A Tỳ. Do duyên lành ấy, sau này khi ra khỏi địa ngục được sanh trong loài người xuất gia tu hành thành Bích Chi Phật hiệu là Cốt Tủy.
    Này Đại Mục Kiền Liên! Nay Phật thọ ký cho Điều Đạt được làm Bích Chi Phật rồi thì đã thoát khổ sanh tử. Ta độ cho Điều Đạt như bổn nguyện của ta. Đời trước ta muốn độ Điều Đạt mà bảo rằng: Ta sẽ độ ngươi mà không độ ai khác.
    Này Đại Mục Kiền Liên! Điều Đạt chỉ ở chỗ ta mà gieo nhơn duyên Niết bàn chớ chẳng gieo chỗ khác. Từ đây về sau Điều Đạt cũng chẳng ở chỗ khác trồng căn lành mà chỉ ở chỗ ta phát lòng tin thanh tịnh nói rằng quy mạng Phật. Do nhơn duyên căn lành này nên ngày sau sẽ được đạo Bích Chi Phật.
    Này Đại Mục Kiền Liên! Ta thường từ lâu thương nhớ chúng sanh như cha mẹ thương nhớ con một, thương họ côi cút nghèo cùng không có tài vật, qua lại sanh tử ác đạo hiểm nạn ngu si vô trí mù lòa không con mắt, ai dắt đường họ, ai hay cứu họ, chỉ có một mình Phật phải dắt cứu họ.
    Này Đại Mục Kiền Liên! Ta nghĩ tưởng như vậy rồi, nếu có chúng sanh ác khẩu mắng ta ta chẳng mắng lại, trách chửi ta ta chẳng chửi lại, giận thù ta ta trọn chẳng giận lại. Tại sao ? Vì đối với tất cả chúng sanh ta phải thường ban cho an vui trọn vẹn, phải thường trừ dứt tất cả khổ não suy loạn mà chẳng nên làm khổ làm não họ. Đối với các chúng sanh ấy, ai có thể nhẫn nhịn, chỉ có ta hay nhẫn nhịn. Nay ta phải học pháp chúng sanh nhẫn, pháp thiện tịch diệt, pháp nhu hòa thuận, phải như voi chúa điều phục chớ chẳng như voi chẳng điều phục. Ví như voi chúa điều phục lúc vào chiến trận lòng chẳng thối khuất có thể chịu được tiếng trống tiếng loa tiếng sừng tiếng hô to, nghe các thứ tiếng ghê rợn ấy chẳng kinh chẳng sợ, có thể chịu đựng được lạnh nóng muỗi mòng độc trùng gió mưa đói khát, có thể chịu được vết thương vì đao kiếm cung nỏ roi gậy mà xông thẳng vào trận chiến chẳng lui chẳng khuất. Voi lớn điều phục ấy chẳng có ý nghĩ ta chẳng xông vào được trận giặc mà nó chỉ nghĩ ta sẽ thắng giặc.
    Này Đại Mục Kiền Liên! Lúc ta hành đạo Bồ Tát phát tâm nguyện lớn cũng như vậy, đối với các chúng sanh ta điều phục tâm mình. Nếu có ai ác khẩu chửi mắng ta chẳng mắng lại, họ giận thù đánh giết tranh giành ta đều chẳng báo oán. Ta luôn chẳng thối chuyển nơi Vô thượng Bồ đề cũng chẳng phân biệt sự này chịu được sự kia chẳng chịu được, đây nên thân cận, kia chẳng nên thân cận. Trong tất cả sự không lo sầu không hối hận không giận hờn. Lòng không hề chán rời sự Bồ Tát, chẳng bao giờ có ý nghĩ ta chẳng vào được trận giặc lớn ma chướng phiền não, mà chỉ nghĩ rằng ta có thể phá tan trận giặc ác to lớn để được Vô thượng Bồ đề hầu cứu độ vô lượng chúng sanh trong tam giói sanh tử khổ. Này Đại Mục Kiền Liên! Thuở ta làm đạo Bồ Tát trước kia, ta tu hành nhẫn nhục, bao nhiêu sự từ bi đối với chúng sanh, nếu dùng lời để nói thì không thể hết được.
    Lại này Đại Mục Kiền Liên! Quá khứ xa xưa có ngoại đạo tên Nhẫn Lực thọ pháp như vầy: Với các chúng sanh tôi chẳng sanh lòng giận hờn.
    Bây giờ có ma tên Ác Ý nghĩ rằng nay ta sẽ đến chỗ tiên nhơn phá hoại pháp nhẫn nhục khiến sanh sân hận hư mất tâm nhẫn nhục. Ma liền sai ngàn người mắng chửi giỏi đến vây quanh tiên nhơn buông lời ác chửi mắng, lúc đi cũng mắng, vào tụ lạc cũng mắng, lúc ăn cũng mắng, ăn xong cũng mắng, đứng dậy cũng mắng, ra khỏi tụ lạc cũng mắng, về đến rừng cây chỗ cư ngụ cũng mắng, lúc đứng lúc ngồi nằm lúc kinh hành đều mắng chửi, cho đến thở ra thở vào cũng mắng, luôn theo mắng chửi không lúc nào nghỉ. Ngàn ngưòi do ma sai khiến ấy mắng chửi suốt tám muôn bốn ngàn năm, còn ma Ác Ý lúc tiên nhơn vào tụ lạc nó tự lấy cứt đái đổ lên đầu lên bát lên y lên thân của tiên nhơn.
    Tiên nhơn Nhẫn Lực dấu bị mắng nhục cả tám vạn bốn ngàn năm mà lòng chẳng hề giận hờn, chẳng hề có quan niệm lui bỏ hạnh tu, chẳng tự nói tôi có tội lỗi gì, cũng chẳng dùng ác nhãn nhìn ngó kẻ ác.
    Sau tám vạn bốn ngàn năm vây quanh mắng chửi tiên nhơn Nhẫn Lực, ngàn người giỏi mắng ấy biết chẳng phá hoại được nên sanh lòng tin thanh tịnh sám hối trừ tội và thưa rằng: Ngài tu tập cầu được pháp gì chúng tôi cũng nguyện được pháp ấy. Họ cung kính cúng dường tôn trọng khen tặng tiên nhơn. Được cung kính cúng dường, Nhẫn Lực cũng chẳng sanh lòng tham ái.
    Này Đại Mục Kiền Liên! Tiên nhơn Nhẫn Lực thuở xưa chính là thân ta. Thuở ấy ta tu pháp nhẫn nhục, ma Ác Ý sai sai ngàn người mắng chửi làm nhục suốt tám vạn bốn ngàn năm cũng chẳng khiến lòng ta đổi khác được. Ngàn người giỏi mắng sau khi hối hận sanh lòng tin sám hối tội lỗi theo học tiên nhơn phát tâm Vô thượng Bồ đề, an trụ trong Phật pháp. Ngàn người ấy đầy đủ sáu Ba la mật thứ đệ thành Phật đều đã nhập vô dư Niết bàn rồi. Còn ma Ác Ý ấy chính là Điều Đạt vậy.
    Lại này Đại Mục Kiền Liên! Ta nhớ đời quá khứ tự đem thân bố thí cho chúng sanh vì người đời mà làm nô bộc. Thuở ấy mọi người sai sử ta. Có người sai ta đổ rửa phân tiểu, có người sai ta đổ đất, dọn cỏ, lấy thóc gạo sữa bơ dầu mật, có người sai ta lấy củi than nước lửa, bao nhiêu thứ dịch vụ như vậy đều sai ta làm.
    Này Đại Mục Kiền Liên! Thuở ấy ta chẳng hề sanh tâm niệm rằng có người sai khiến ta làm việc dơ dáy mà không tùy theo, còn sai bảo lấy hoa hương châu báu vật thực dưa trái thì liền tuân lời, ta cũng chẳng hề ham sự vụ tốt mà chê sự vụ cực, ta cũng chẳng hề có quan niệm giai cấp theo Sát Lợi chẳng theo Bà La Môn, theo Bà La Môn chẳng theo Sát Lợi. theo Tỳ Xá chẳng theo Thủ Đà, theo Thủ Đà chẳng theo Tỳ Xá, ta chẳng hề phân biệt người lớn người nhỏ, theo kẻ này chẳng theo kẻ kia, hễ ai kêu ta trước thì ta liền vui vẻ theo làm.
    Này Đại Mục Kiền Liên! Thuở ta tu đạo Bồ Tát, ta chẳng nhớ có ai sai ta làm sự việc đúng pháp mà ta chẳng làm dầu ta trọn không có sức, không bao giờ làm việc gì mà không cứu cánh, không bao giờ làm việc lành mà việc lành ấy chẳng trọn vẹn.

    Nói tóm lại, thuở ta tu đạo Bồ Tát, ta chưa hề tham thân huống là tài vật. Ở trong tài vật, ta chẳng có ý tưởng là tài vật của mình, chỉ do nghiệp nhơn quả báo trước mà ta có tài vật, ở nơi tài vật ấy ta quan niệm tài vật ấy nên cùng chúng sanh dùng chung, ta có phần trong ấy thì chúng sanh cũng có phần.
    Này Đại Mục Kiền Liên! Ta tu đạo Bồ Tát được gần Phật pháp thì ở trong ấy, vui chẳng tham trước chẳng nhiếp cũng lấy, vui rời xa các pháp, chẳng ưa nhận lấy các pháp, vui tất cả pháp không, chẳng ưa tất cả pháp có, vui tất cả pháp tịch diệt, chẳng ưa tất cả pháp sự tướng, vui bổn tánh vô sở hữu, chẳng ưa bổn tánh có sở hữu.
    Này Đại Mục Kiền Liên! Ta nhớ thuở ta tu đạo Bồ Tát vô lượng trăm ngàn vạn đời, trong đêm tối tăm ta tự đốt thân mình để soi sáng dắt đường cho người đi lạc, tự cắt thịt thân mình bố thí cho loài chúng sanh ăn thịt bị đói, tự chích lấy máu mình thí cho loài chúng sanh uống máu khiến chúng đều được no đủ vui sướng.
    Nói tóm lại, ở trong thế gian tất cả tài vật đồ dùng sanh sống cho đến thân thể, đối với các chúng sanh ta trọn chẳng tham tiếc, chẳng não chẳng hại chúng sanh, được ngưòi trí bằng lòng, được hiền thánh khen ngợi, trong đêm trường ta thường thật hành lòng bi sâu xa đối với các chúng sanh.
    Lại này Đại Mục Kiền Liên! Ta nhớ thuở quá khứ làm chủ đoàn buôn tên là Cát Lợi vào đại hải lấy được nhiều châu báu an ổn ra khỏi biển trở lại bổn quốc vào thành về đến trước cổng nhà. Hay tin, có nhiều kẻ ăn xin đến vây quanh nói rằng: Lành thay đại thí chủ Cát Lợi, chúng tôi có chỗ muốn xin, nếu ngài vui lòng chúng tôi sẽ cầu xin. Cát Lợi nói: Mọi người cứ xin, nếu tôi có thể cho được thì không hề tham tiếc. Chúng ăn xin nói: Ngài Cát Lợi vào đại hải được bao nhiêu vật báu quí xin cho hết chúng tôi, được vậy chúng tôi đều được lợi tốt. Cát Lợi liền đem tất cả trân bửu cho chúng ăn xin có đến tám mươi ức châu ma ni, mỗi châu ma ni đều giá trị trăm ức lượng vàng. Bố thí xong, Cát Lợi chẳng vào nhà mình mà trở lại vào biển tìm lấy trân bửu. Sau khi vào đại hải được châu báu gấp bội, hơn tám mươi năm mới về đến bổn quốc. Lúc muốn vào thành thấy người phạm tội bị trói mang đi đến chỗ giết. Kẻ tử tội xa thấy Cát Lợi liền kêu to: Xin chủ đoàn buôn ban cho tôi sự vô úy cứu tôi khỏi tội chết ban tôi mạng sống. Ngài là đại thí chủ người tốt hiền lành. Cát Lợi nói với tử tội: Vâng, tôi sẽ cứu người khỏi tội chết ban cho người sự vô úy. Cát Lợi liền đến chỗ ban giám sát tặng mỗi người một châu ma ni giá trị một ức lượng vàng để yêu cầu tạm đình án lịnh chờ Cát Lợi vào tâu Quốc Vương. Cát Lợi liền gấp rút vào thành tâu với Quốc Vương xin đem trân bửu tốt mua mạng sống người ấy. Quốc Vương nói: Tội người ấy chẳng tha thứ được, chẳng thể mua được. Nếu quyết muốn mua thì có bao nhiêu tài vật ông phải nộp hết cho ta và ông phải chịu chết mới tha người ấy được. Cát Lợi nghe lời phán của Quốc Vương lòng rất vui mừng mà nói rằng tôi được lợi lớn được sở mãn nguyện, cứu được người ấy rất vừa ý tôi. Cát Lợi liền đem tất cả tài sản và tất cả châu báu lấy được ở đại hải kể có vô lượng ngàn ức vàng bạc châu báu nộp cho Quốc Vương mà tâu rằng: Xin tha người ấy, tất cả sở hữu của tôi đều hiện ở đây. Quốc Vương nhận tài vật xong truyền đem Cát Lợi đi chém, tay cầm đao bén đưa lên mà chém xuống chẳng được. Thị thấn cả kinh đem Cát Lợi về triều tâu sự việc ấy lên Quốc Vương. Nghe tâu, Quốc Vương liền tự cầm đao lên muốn chém xuống, cả hai cánh tay vua liền rơi rụng xuống đất, quá đau tức, vua kêu to lên mà chết.
    Này Đại Mục Kiền Liên! Chủ đoàn buôn thuở ấy chính là thân ta. Còn Quốc Vương kia là Điều Đạt người ngu si vậy.
    Thuở xa xưa ấy Điều Đạt muốn giết ta mà chẳng giết được. Đến đời nay ta được Vô thượng Bồ đề, Điều Đạt cũng muốn giết ta mà cũng chẳng được. Tại sao, vì với Như Lai, tất cả thế gian Trời, Người, A Tu La không ai có thể hại được, huống là người ngu si Điều Đạt. Nay Điều Đạt mưu mô tập họp những kẻ ác đến muốn giết ta, ông ấy cũng tự phương tiện muốn giết cho được ta, do đó ông ấy phải mất lợi dưỡng danh tiếng thế lực, thân sống sa thẳng vào địa ngục A Tỳ.
    Này Đại Mục Kiền Liên! Lúc thật hành đạo Bồ Tát ta chẳng thấy làm lợi ích cho ai bằng làm lợi ích cho Điều Đạt, mà ông ấy chẳng biết ơn nghĩa.
    Lúc tu đạo Bồ Tát, ta đối với chúng sanh như cha mẹ, do đó mà biết rằng tâm từ của Như Lai luôn luôn sâu đậm đối với chúng sanh.
    Lại này Đại Mục Kiền Liên! Thuở quá khứ xa xưa ở bên núi Tuyết có bầy voi năm trăm con, trong đó có voi chúa lớn thân hình khả ái sức mạnh có trí. Chỗ ở của bầy voi rất hiểm trở chỉ có một con đường để đi ra. Bấy giờ có thợ săn rình thấy bầy voi liền suốt đêm đào hố sâu rộng giữa đường hiểm rồi xua đuổi bầy voi đến bên hố, bầy voi không thể vượt qua hố được. Voi chúa liền nằm ngang miệng hố làm cầu cho bầy voi chạy qua. Bầy voi qua hết rồi voi chúa vọt mình qua khỏi hố.
    Lúc ấy sơn thần nói kệ rằng:
    Kẻ ác đào hố sâu
    Bầy voi có voi chúa
    Độ chúng cũng độ mình
    Uổng công đào hố sâu.

    Này Đại Mục Kiền Liên! Thuở xưa voi chúa ấy chính là thân ta, bầy voi năm trăm con ấy nay là năm trăm Tỳ Kheo bị Điều Đạt khuyến dụ đó, thợ săn thuở ấy nay là bọn ông Điều Đạt như Tỳ Kheo Kiển Đà Đạt Đa, Tỳ Kheo Ca Lâu La Đề Xá, Tỳ Kheo Tam Văn Đà Đạt, Tỳ Kheo Câu La Lê Bà Đạt Đa.
    Này Đại Mục Kiền Liên! Từ lâu xa, thấy chúng sanh bị bố úy, ta ban cho họ sự vô úy, thấy chúng sanh khổ não, ta ban cho họ sự an vui, thấy chúng sanh nghèo cùng, ta ban cho họ tài vật, thấy chúng sanh tà đạo, ta chỉ cho họ chánh đạo, thấy chúng sanh bịnh khổ, ta trừ bịnh cho họ, thấy chúng sanh đói khát, ta cho họ ăn uống, đem cả thân thể mình cho các chúng sanh ăn thịt uống máu.
    Này Đại Mục Kiền Liên! Khi ta phát nguyện gì, ta đều làm đúng và trọn vẹn, khi ta đã hứa điều chi với chúng sanh thì không bao giờ ta biếng trễ.
    Này Đại Mục Kiền Liên! Từ lúc ta phát tâm Vô thượng Bồ đề đến nay thành bực Vô thượng Chánh Đẳng Giác, trong thời gian giữa, lời nói ra đều thành thiệt không hề đổi khác, việc làm đều tinh tiến không hề giải đãi thôi bỏ. Bao giờ ta cũng làm đúng như lời nói và lời nói đều đúng như việc làm”.


    nguồn :http://tangthuphathoc.net/kinh/kinhdaibuutich-5.6.htm
    Người đi trong mộng....

  2. #2
    Nhị Đẳng Avatar của Ma ba tuần
    Gia nhập
    Sep 2011
    Nơi cư ngụ
    Nhà của Ta
    Bài gởi
    2,145

    Mặc định

    đay là link pháp âm : kéo xuống đến dòng thứ 7 có phẩm đai bi

    http://www.dieuphapam.net/tac-pham?i...h-Ta%CC%A3p-05
    Người đi trong mộng....

  3. #3

    Mặc định D0



    nếu biết không có gì khóc nhe

    thế gian nước mắt chảy ....

  4. #4

    Mặc định D0...

    đay là link pháp âm : kéo xuống đến dòng thứ 7 có phẩm đai bi

    http://www.dieuphapam.net/tac-pham?i...h-Ta%CC%A3p-05

  5. #5
    Nhị Đẳng Avatar của Ma ba tuần
    Gia nhập
    Sep 2011
    Nơi cư ngụ
    Nhà của Ta
    Bài gởi
    2,145

    Mặc định

    ..................
    Người đi trong mộng....

  6. #6

    Mặc định

    that Co y nghia .a di da phat
    Nam Mô A Di Đà Phật
    Nam Mô Đại Bi Quán Thế Âm Bồ Tát
    Nam Mô Đại Thế Chí Bồ Tát
    Nam Mô Thanh Tịnh Đại Hải Chúng Bồ Táto:not_worthy:

  7. #7
    Nhị Đẳng Avatar của Ma ba tuần
    Gia nhập
    Sep 2011
    Nơi cư ngụ
    Nhà của Ta
    Bài gởi
    2,145

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi vuive Xem Bài Gởi
    đay là link pháp âm : kéo xuống đến dòng thứ 7 có phẩm đai bi

    http://www.dieuphapam.net/tac-pham?i...h-Ta%CC%A3p-05
    link quá dài nên bạn phải click trực tiếp vô...ko coppy pát dc nha......
    Người đi trong mộng....

  8. #8

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi Ma ba tuần Xem Bài Gởi
    ..................
    Là cái e của vuive, thế gian cần ta ôm trọn cả tấm lòng, bao dung nhân lượng.
    Đức phật nhiều kiếp vì chúng sinh không dao động, không lui sụt ( kinh tướng).
    Tu cho mình thì vui ít ( coi chừng thành ma bự :loser:), vì chúng sanh thì vui nhiều.:big_hug:

    " Chuẩn mực đạo đức là nền tảng của mọi thành công" ( Napo..).

    Nhớ.

  9. #9
    Vô Pháp
    Guest

    Mặc định

    Đại bi là xạo ke, toàn bộ bùa chú, bùa ngải là xạo ke.

  10. #10

    Mặc định

    Bùa chú có lẽ là giả dối , xạo ke như bạn nói .. Vì không biết nên nói như vậy ... chẳng có gì là lạ ...
    Vd : cũng như gió , ta chẳng có thể nào nhìn thấy gió , nhưng gió vẫn luôn tồn tại ....
    Trước khi tu học bất kì pháp môn nào , cũng đều lấy niềm tin làm đầu , nếu không tin , thì chẳng có thực hành , không thực lành thì không bao giờ thấy được cái vi diêu trong ấy ..Bạn luôn chẹ trách lời nói của người khác , chê bai người khác .. không có gì sai cả ..Nhưng nói nhiều lời xấu là tự đầu độc tâm từ bi , tình yêu thương , làm mọi người càng xa lánh mình ,Bạn vô pháp .. có nhiều câu nói của bạn rất là ý nghĩa , nhưng vì bạn không tin mọi người , không tin vào sự tu tập , không tin rằng bản thân mình , nên có lời nói làm người ta chán ghét .. Riêng mình , mình cảm thấy Bạn không đang ghét đâu ,vì lúc trước mình cũng từng là một người giống như bạn ... Một thời mình mở miệng được 2 , 3 câu là người ta chữ rằng tàu lau , và bị chữi rằng khùng mà ...
    A Di Đà Phật .. chúc bạn may mắn
    Nam Mô A Di Đà Phật
    Nam Mô Đại Bi Quán Thế Âm Bồ Tát
    Nam Mô Đại Thế Chí Bồ Tát
    Nam Mô Thanh Tịnh Đại Hải Chúng Bồ Táto:not_worthy:

  11. #11
    Vô Pháp
    Guest

    Mặc định

    Chửi mình chả ngán, ngán là vào đạo Phật :rolling_on_the_floo

  12. #12

    Mặc định

    Cứ cái đà này thì chỉ có thị nở mới đưa chú vô tầm ngắm.:kiss:

  13. #13

    Mặc định

    Phẩm này ko chỉ có MBT đọc là muốn khóc đâu , người khác nữa , nên nghe thêm xíu nhạc om mani padme hum cho nó cảm động thêm :D keke , thanks đã pót bài hữu ích

  14. #14

    Mặc định

    Thế Tôn ! Thế Tôn !

    Nguyện lực từ bi của ngài không thể nghĩ bàn ! rose4

    Nguỵện lực từ bi của ngài siêu việt hơn tất cả tấm lòng của người những người mẹ hiền trong pháp giới !
    rose4


    .
    .
    .
    .
    .
    .
    .

    Khi con gặp tai kiếp lớn trong hai năm về trước con đã tha thiết gọi tên các đấng đại từ bi :crying:1 ... các ngài đáp trả con bằng sự im lặng ... và rồi con mới có ngày hôm nay ... con chưa mất tất cả ... mà bây giờ con chỉ bị lũ ác nhân đó hại cho xã hội gọi con là thằng điên không ra điên , dở không ra dở ... ngày cả cha mẹ con người dứt ruột đẻ ra con nhìn con với con mắt nghi ngờ , dè dặt ... từ đỉnh cao danh vọng và bây giờ con bị người con gái ngày xưa đã yêu con tha thiết thì bây giờ nói con là "thằng cặn bã của xã hội !" ... .


    Vâng ! Đó là nguyện lực từ bi của các ngài sao ...muốn nói nữa ... nhưng chắc con nên stop 1 kẻo các bạn trong này nói con tạo khẩu nghiệp yellow card
    Last edited by Trần_Chân; 03-08-2013 at 02:06 PM.

  15. #15

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi Ma ba tuần Xem Bài Gởi
    đay là link pháp âm : kéo xuống đến dòng thứ 7 có phẩm đai bi

    http://www.dieuphapam.net/tac-pham?i...h-Ta%CC%A3p-05
    mấy ông thích bố thí đa phần giàu sụn . :party:1
    Nam Mô Tất Cả Chúng Sinh Không Còn Đau Khổ Nữa !
    Nam Mô Tất Cả Chúng Sinh Không Còn Đau Khổ Nữa !

  16. #16

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi Trần_Chân Xem Bài Gởi
    Thế Tôn ! Thế Tôn !

    Nguyện lực từ bi của ngài không thể nghĩ bàn ! rose4

    Nguỵện lực từ bi của ngài siêu việt hơn tất cả tấm lòng của người những người mẹ hiền trong pháp giới !
    rose4
    Trên đời này ko có gì hơn được tình mẫu tử , cho dù là từ bi của Phật !
    Nam Mô Tất Cả Chúng Sinh Không Còn Đau Khổ Nữa !
    Nam Mô Tất Cả Chúng Sinh Không Còn Đau Khổ Nữa !

  17. #17

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi Vô Pháp Xem Bài Gởi
    Đại bi là xạo ke, toàn bộ bùa chú, bùa ngải là xạo ke.
    nghe mấy câu này dễ làm người ta đốn ngộ kiến tánh chứ chẳng chơi :rose:
    Nam Mô Tất Cả Chúng Sinh Không Còn Đau Khổ Nữa !
    Nam Mô Tất Cả Chúng Sinh Không Còn Đau Khổ Nữa !

  18. #18
    Nhị Đẳng Avatar của Ma ba tuần
    Gia nhập
    Sep 2011
    Nơi cư ngụ
    Nhà của Ta
    Bài gởi
    2,145

    Mặc định

    Ðức Thế Tôn lại nói kệ rằng:

    "Luôn luôn khinh mạn người
    Ưa thích thế gian thiện
    Tham trước các kiến phược
    Như voi lún bùn sâu
    Ưa vào nhà bạch y
    Thường có lòng phóng dật
    Tối ngu không trí huệ
    Hạnh ấy tên trói buộc
    Muốn dứt khổ sanh tử
    Xa rời hẳn tam giới
    Phải bỏ lòng kiêu mạn
    Thường hành đạo Bồ Tát
    Chịu lấy vô biên khổ
    Vứt bỏ các sự vui
    Cũng rời lìa thương ghét
    Thành Phật không nhiễm trước

    Bồ Tát phải thường tu lục độ
    Các địa các trí các lục thảy
    Tất cảc công đức nếu thành tựu
    Thì được thoát khỏi lưới sanh tử
    Phật ở vô lượng kiếp xa xưa
    Vì các chúng sanh cầu Bồ Ðề
    Thường hành bố thí để điều phục
    Bỏ lìa ân ái tu chánh đạo
    Hằng chẳng xa rời chỗ vắng vẻ
    Khổ hạnh ốm gầy cầu Bồ Ðề
    Phấn khởi tinh tấn không lười biếng
    Cầu được trí trượng phu tối thắng
    Thấy các chúng sanh tại tam giới
    Luân chuyển năm loài chịu sanh tử
    Thương xót tất cả khởi đại bi
    Do đó mà cầu Bồ Ðề đạo
    Bỏ lìa con cưng và thê thiếp
    Cũng bỏ của cải bảy báu thảy
    Thọ mạng quốc độ và đại địa
    Để cầu Bồ Ðề Phật trí huệ
    Thuở xưa Phật ở núi rừng tốt
    Làm tiên tu hành tên Nhẫn nhục
    Bị vua Ca lợi xẻo tai mũi
    Máu biến làm sữa không lòng hờn
    Thuở xưa từng làm con hiếu thảo
    Yêu mến cúng dường cha và mẹ
    Bị tên độc kẻ ác bắn trúng
    Bấy giờ cũng không lòng oán giận
    Chẳng tiếc mạng sống nhảy gộp cao
    Để cầu lời lành chư Phật dạy
    Bấy giờ cũng không thấy thân mạng
    Chỉ để thành đại sự Bồ Ðề
    Thuở xưa thương xót các thú đói
    Thí thịt thân mình cho tám cọp
    Bấy giờ chư Thiên ở hư không
    Khen rằng lành thay đại trượng phu
    Thuở xưa ưa làm đại thí chủ
    Từng làm tịnh hạnh Bà La Môn
    Vì thương chúng sanh khổ đói nghèo
    Vào biển cầu tìm châu như ý
    Rồi bị thần biển cướp lấy mất
    Bấy giờ ta cố tát biển cả
    Liền được bửu châu về Diêm Phù
    Dùng cứu giúp chúng sanh nghèo thiếu
    Cũng từng làm vua tên Tô Ma
    Cho đến mất mạng chẳng nói dối
    Các vua do ta được giải thoát
    Tiếng tăm vang dội khắp mười phương
    Xưa ta từng thấy người nghèo cùng
    Ta đang làm vua đem thân thí
    Khiến họ giàu to nhiều của báu
    Nên ta được hiệu thí tất cả
    Xưa ta từng làm vua Thi Tỳ
    Chim câu kinh sợ đáp lòng ta
    Ta đem thân mình thay mạng chim
    Cho chim thoát khỏi sự khủng bố
    Xưa ta làm vua tên Sư Tử
    Thân mạng bịnh nặng thầy cho thuốc
    Có người bịnh đến xin thuốc ấy
    Ta chẳng tiếc thân cho họ trước
    Xưa ta tu hành vì chúng sanh
    Làm Vương Tử tên Tô Đạt Noa
    Có người đến xin con và vợ
    Ta chẳng hề tiếc đều cho cả
    Từng làm Bồ Tát tên Nghiêm Xí
    Vì cảm hóa tài đức Quốc Vương
    Trải qua tám vạn bốn ngàn năm
    Cố gắng tinh tấn mới cảm hóa
    Cũng làm Vương Tử tên Tịnh Oai
    Tự đốt thân mình cúng tháp Phật
    Cung kính cúng dường đấng Thập Lực
    Vô Thượng Tối Thắng Lưỡng Túc Tôn
    Từng làm Quốc Vương tên Nguyệt Quang
    Có người phạm chí tên Khả Úy
    Theo ta cầu xin trọn cái đầu
    Ta liền mau mắn đem đầu thí
    Lại làm Quốc Vương tên Phước Đức
    Ở trong các tụ lạc phố phường
    Chứa đầy thuốc men và thực phẩm
    Để ban cho tất cả chúng sanh
    Từng làm Quốc Vương tên Nhựt tịnh
    Kỹ nữ xinh đẹp đủ ngàn người
    Chuỗi ngọc bảy báu trang nghiêm đầu
    Hoa hương đẹp thơm dùng nghiêm sức
    Cũng đem bố thí cho mọi người
    Lại làm Quốc Vương tên Tri Túc
    Tay chưn dịu mềm như bông tơ
    Sắc đẹp sạch trong như hoa sen
    Cũng đem bố thí các chúng sanh
    Lại làm thương chủ tên Tịnh Nhãn
    Đem năm trăm người tìm bảy báu
    Các quỉ La Sát hiện mỹ nữ
    Thương chủ cứu thoát cả đoàn người
    Từng làm Vương Tử tên Phước Diệm
    Thê thiếp kỹ nữ đến số ức
    Thân hình xinh đẹp như thiên nữ
    Rời bỏ xuất gia không ái luyến
    Lài làm thương chủ tên Kim Sắc
    Lúc ấy có Phật hiệu Vô Cấu
    Kim Sắc đối Phật đốt mười ngón
    Cúng dường Tối Thắng Lưỡng Túc Tôn
    Lại làm Quốc Vương hiệu Hoa Nhãn
    Mọi người chiêm ngưỡng lòng không nhàm
    Đem đôi mắt đẹp để bố thí
    Vì lòng vua thương chúng sanh vậy
    Lại làm Bồ Tát tên Đa Phát
    Thấy có phụ nhơn vừa mất chồng
    Ngày đêm nhớ thương mãi không nguôi
    Triền miên lõa lồ tâm điên cuồng
    Bồ Tát Đa Phát lòng xót thương
    Hóa hình chồng chết bảo vợ cuồng
    Lần lần giáo hóa vợ cuồng kia
    Khiến hết cuồng điên tâm tỉnh ngộ
    Lại làm Bồ Tát tên Phổ Chiêm
    Thấy một người bịnh gầy đau khổ
    Bấy giờ Phổ Chiêm sanh từ bi
    Đem huyết nhục mình thí người bịnh
    Lại làm Quốc Vương tên Hoa Phu
    Thấy có một người bịnh khốn ngặt
    Hoa Phu Bồ Tát sanh từ tâm
    Chẻ xương tủy mình chữa bịnh ấy
    Lại làm Quốc Vương tên Thành Lợi
    Thấy có một người quá nghèo cùng
    Đem hết của cải thí cho họ
    Lại bỏ thân mạng không luyến tiếc
    Ta làm Quốc Vương tên Tín Tràng
    Hai tay nhu nhuyến đủ luân tướng
    Có người đến xin hai tay ấy
    Vì cầu Bồ Ðề ta liền cho
    Lại làm Quốc Vương tên Phổ Hiện
    Có bốn thiên hạ nhiều của báu
    Nước nhà giàu vui dân chúng đông
    Vì cầu Bồ Ðề đem bố thí
    Lại làm Vương nữ tên Trí Ý
    Thân thể trắng sạch rất nhu nhuyến
    Từ bi hoan hỉ cắt thịt đùi
    Và thí máu huyết lòng chẳng tiếc
    Lại làm nữ nhơn tên Ngân Sắc
    Trong thành Kim Sắc có phụ nữ
    Mới đẻ đói khát muốn ăn con
    Ngân Sắc thẻo vú cho người đói
    Lại làm Quốc Vương tên Văn Đức
    Rất giàu tiền của nhiều anh lạc
    Vàng bạc bảy báu các xe cộ
    Người đời khó bỏ vua đều thí
    Lại làm Vương Tử tên Tri Ân
    Có người té biển tên Vô Ân
    Vô Ân vì báu đâm mắt ta
    Bấy giờ lòng ta chẳng oán hận
    Lại nhớ quá khứ làm lính chiến
    Ở trong đại trận không lòng giết
    Thà thân mình chết chẳng hại người
    Nhẫn đến kiến muỗi không tưởng giết
    Lại nhớ quá khứ làm chim trĩ
    Cung kính cúng dường bực tôn trưởng
    Đồng loại già trẻ đều cấp cho
    Bấy giờ đều không lòng ngạo mạn
    Lại nhớ quá khứ làm vượn khỉ
    Ở núi gặp phải người thợ săn
    Cả bầy khỉ vượn về nương ta
    Vì thương mạng chúng ta liền cứu
    Lại nhớ quá khứ làm tượng vương
    Bị Quốc Vương kia bắt trói cột
    Ta nhớ cha mẹ mù đôi mắt
    Thà chịu đói chết nhịn không ăn
    Lại nhớ quá khứ làm thân gấu
    Có người lạc đường ta cứu nuôi
    Họ dẫn thợ săn phản hại ta
    Dầu bị phản hại ta không giận
    Lại nhớ quá khứ làm tượng vương
    Bị trúng mũi tên của thợ săn
    Ta cầu Bồ Ðề các công đức
    Đem ngà dâng cho thợ săn ấy
    Lại nhớ quá khứ làm chim trĩ
    Ở tại đồng quê cạnh khu rừng
    Rừng ấy bị lửa cháy lan đến
    Ta cứu lửa rừng trời mưa hoa
    Xưa ta từng làm nai chín màu
    Ăn cỏ uống nước bên bờ sông
    Nước sông sâu rộng dòng chảy gấp
    Có người té sông ta cứu họ
    Người ấy ham tiền lãnh lịnh vua
    Đem nhiều binh lính đến hại ta
    Ta cầu Bồ Ðề làm từ bi
    Đối với người ấy không oán giận
    Lại nhớ quá khứ làm rùa lớn
    Tế độ người buôn qua khỏi biển
    Năm trăm người buôn ăn thịt ta
    Lòng ta từ bi không giận họ
    Ta nhớ quá khứ hành Bồ Ðề
    Từng làm thân cá lội trong nước
    Thương xót tất cả nên xả thân
    Trăm ngàn chúng sanh ăn thịt ta
    Ta thấy trăm ngàn chúng sanh bịnh
    Hóa thân làm thuốc lớn như núi
    Muốn cho chúng sanh trừ bịn khổ
    Biến làm thân trùng tên là Nguyệt
    Lại nhớ xưa làm sư tử vương
    Thân lớn sức mạnh mà lòng thương
    Lại nhớ quá khứ làm mã vương
    Thân sắc trắng sạch như ngọc tuyết
    Thường tại biển lớn đảnh núi cao
    Cứu các lữ hành nạn La Sát
    Lại nhớ quá khứ cầu Bồ Ðề
    Từng làm Quốc Vương tên Cư Gia
    Thấy các dục lạc nhiều lỗi họa
    Chẳng theo dâm nữ bị lời gian
    Lại nhớ quá khứ từng làm thỏ
    Thường dạy bày thỏ các việc lành
    Cùng tiên ở chung đồng tu niệm
    Xả thân tự thiêu cứu tiên đói
    Lại nhớ quá khứ làm anh võ
    Thường ở cụm rừng nhiều hoa quả
    Báo ơn cây khô chẳng rời bỏ
    Vua trời biến cây khô sanh trái
    Lại nhớ từng làm vua loài khỉ
    Thấy bầy khỉ vượn bị rồng hại
    Bèn dạy bầy khỉ uống ống tre
    Khỉ vượn đều khỏi nạn rồng hại
    Ta lại nhớ xưa làm anh võ
    Lấy thóc của người nuôi cha mẹ
    Chủ lúa bắt ta giận quở rằng
    Sao dám trộm lấy lúa nhà người
    Ta thưa lúc người gieo trồng lúa
    Hứa rằng cho các chúng sanh ăn
    Nay tôi lấy về nuôi cha mẹ
    Chẳng thể bảo là trộm cắp được
    Chủ lúa tức thì lòng hoan hỉ
    Tôi là cầm thú chim là người
    Lành thay anh võ có trí huệ
    Biết hiếu cha mẹ biết cúng dường
    Từ nay về sau tôi thí lúa
    Cho chim đem về dâng cha mẹ
    Quá khứ như vậy vô lượng sự
    Không khổ hạnh nào mà chẳng làm
    Chưa hề sanh lòng nhàm chánh mỏi
    Để cầu vô thưọng thanh tịnh đạo
    Bao nhiêu vật trong và vật ngoài
    Không có một thứ chẳng phát khởi
    Trì giới nhẫn nhục tinh tấn thiền
    Vô lượng phương tiện và trí huệ
    Da thịt xương tủy và máu huyết
    Đem thí tất cả cho chúng sanh
    Thuở xưa ta ở trong núi rừng
    Dũng mãnh tinh tấn thân khô kiệt
    Để tìm Phật dạy Đại Tiểu thừa
    Truyền dạy chúng sanh khiến nhập đạo
    Thường thích ở tại chỗ đầu đà
    Luôn luôn tu hành không vứt bỏ
    Tất cả khổ hạnh khó như vậy
    Từ thuở xa xưa ta đều làm

    Phật nói vị lai các chúng sanh
    Nghe ta thuật lại lòng khinh cười
    Chẳng tin nhận làm một câu kệ
    Trở lại hủy báng pháp như vậy
    Vì họ tham ưa ăn mặc thảy
    Lòng luôn suy tưởng ngủ nghỉ nhiều
    Siểm khúc hủy pháp không tàm quí
    Phá hoại chánh pháp không công đức
    Nghe pháp vi diệu tịch tịnh này
    Cho rằng chẳng phải của Phật dạy

    Thầy ta đa văn dường biển cả
    Giảng giỏi nói hay tối đệ nhứt
    Họ cũng chẳng hành pháp như vậy
    Các ông chớ cầu sự hư vọng
    Trong ấy không ngã không thọ mạng
    Cũng chẳng nói có tướng chúng sanh
    Luống tự nhọc nhằn không phước đức
    Uổng công tu hành các khổ hạnh
    Đã nói có pháp tên Đại thừa
    Sao lại còn nói không vô ngã
    Bởi không chúng sanh không tác giả
    Thế nên nơi pháp chẳng cần cầu
    Các văn cú ấy giả làm ra
    Cũng như ngoại đạo tà ý thuyết
    Như Lai chẳng nói sự như vậy
    Quở trách mắng nhục chư Tỳ Kheo
    Bọn ấy bất thiện không tu sĩ
    Gian ngụy khi dối đủ sự ác
    Đời sau ở trong pháp của Phật
    Mà làm hình tướng các Tỳ Kheo
    Trong lòng tật đố đầy mạn phú
    Tay chưn nhiễu động mất oai nghi
    Ca sa luôn luôn thòng hai gốc
    Thân mặc pháp phục thường ở chợ
    Đi trong nhà tục hằng say rượu
    Thân mặc pháp y gần người tục
    Vứt bỏ chánh pháp khối công đức
    Ưa làm sứ giả cho người tục
    Chứa nuôi bò ngựa dê heo gà
    Tôi trai tớ gái vật bất tịnh
    Làm ruộng làm vườn hằng loạn tâm
    Lòng ưa việc ác không hạnh lành
    Cũng chẳng thân cận thiện tri thức
    Miệng chẳng lựa chẳng chọn lời nói năng
    Trong thân làm đủ các sự ác
    Tham lấy vật Tăng vật tháp Phật
    Huống là của mình mà chịu thí
    Thấy chư Tỳ Kheo trì tịnh giới
    Chê bai chẳng phải thiệt phạm hạnh
    Chẳng gìn cấm giới không oai đức
    Thích ở nhà tục xâm vợ người
    Bạch y có vợ còn hổ thẹn
    Ác Tỳ Kheo kia tham còn hơn
    Chứa nuôi vợ con cầu chẳng chán
    Cùng các kẻ tục không có khác
    Nếu có đàn việt thỉnh cúng dường
    Bố thí áo cơm thuốc men thẩy
    Thọ của tín thí không tịnh niệm
    Chỉ thêm tham dục xâm vợ người
    Lòng thường mơ tưởng bên nữ sắc
    Tùy thuận phiền não không thánh hạnh
    Phương tiện dụ phỉnh các phụ nữ
    Giáo hóa người tục khiến đoạn dục
    Rằng người tham dục đọa ác đạo
    Đọa vào địa ngục quỉ súc sanh
    Nhưng chính thân mình chẳng y giáo
    Làm sao truyền pháp giáo hóa người
    Người này ba nghiệp chẳng đúng pháp
    Bao nhiêu quyến thuộc cũng như vậy
    Ngày đêm họp bàn không thôi nghỉ
    Chỉ luận ngũ dục các thế sự
    Nhận nuôi môn đồ chỉ sai khiến
    Trọn không dạy bảo các đạo lành
    Nhận đệ tử đông tụ bao quanh
    Hiển mình đức lớn cầu danh lợi
    Ngoài hiện dị tướng dối từ bi
    Nhiếp các đồ chúng chẳng cầu lợi
    Môn đồ quyến thuộc nhiều bịnh hoạn
    Khô gầy hủi lác ghẻ chóc thảy
    Chỉ là tạp loại hạng hạ nhơn
    Trọn chẳng chỉ dạy Phật pháp lành
    Giới văn định huệ đều vứt bỏ
    Chẳng làm việc làm của Tỳ Kheo
    Chẳng đạo chẳng tục không tên gọi
    Dường như khúc gỗ hư mục rã
    Đối với luật nghi lòng khinh rẻ
    Bồ Tát thuyết giới cũng coi khinh
    Tự tại dạo chơi trái lời Phật
    Đường đột như voi say thả lòng
    Hoặc lúc dối hiện ở núi rừng
    Lòng thường tưởng việc ở thành thị
    Phiền não ba độc luôn phát khởi
    Chẳng thể tạm thời lòng tịch tịnh
    Quên mất lời Phật đã dạy răn
    Cùng hạnh đầu đà các công đức
    Ngã mạn cống cao đầy trong thân
    Đọa tại a tì ngục đáng sợ
    Ngày đêm hằng luận quốc độ sự
    Cũng thường luận nói nơi đạo tặc
    Thân tâm chuyên lo việc thân duyên
    Bỏ lìa thiền định và trí huệ
    Dầu cho có tu ưa sự thô
    Lòng lo tự an nên xây dựng
    Giả sử xây dựng Tăng già lam
    Tham ưa phòng nhà mày luôn nhíu
    Thân khẩu ý mình chẳng điều nhu
    Đồ chúng học theo cũng giống vậy
    Ác Tỳ Kheo kia dầu tạo tự
    Chuyên vì thân mình và quyến thuộc
    Nếu có Tỳ Kheo thuận tùng họ
    Họ liền áp trí nhiếp thọ ở
    Nếu có trì giới chư Đại Đức
    Phương tiện giỏi hay thuyết chánh pháp
    Tự điều phục mình điều phục người
    Họ trọn chẳng nhận Đại Đức ấy
    Rằng phòng hiện nay tôi đương ở
    Phòng khác của các đệ tử tôi
    Ngoài ra đã thuộc các đồng học
    Ông đi chỗ khác đây không chỗ
    Hiện nay chỗ có giường chõng ấy
    Đều giao phó người thuộc về người
    Không còn dư chỗ để dung ông
    Cũng không áo cơm ông nên đi
    Đồ dùng tạm thời còn không cho
    Huống nhờ phòng nhà và các vật
    Chẳng làm tăng thứ pháp như vậy
    Ác Tỳ Kheo ấy như tục nhơn
    Chứa nhiều tiền của quyến thuộc đông
    Hàng đệ tử Phật sống đúng pháp
    Họ luôn đuổi xua chẳng cho ở
    Có lúc họ nhớ lời Phật dạy
    Lòng họ bi thương vào núi rừng
    Than ôi pháp mầu của Phật dạy
    Chẳng lâu sẽ diệt chẳng còn hiện
    Lại có Tỳ Kheo cầu nhiều lợi
    Thân không pháp hạnh ghét có đức
    Dầu có người trì giới công đức
    Bị họ ghét khinh không lợi dưỡng
    Đều tự buồn than bỏ thành ấp
    Thường ở trong núi vắng rừng quạnh
    Những kẻ si mạn cống cao ác
    Luôn luôn đấu tranh thô lưỡng thiệt
    Khi dối người đời được lợi dưỡng
    Tự cho cùng Thánh đồng không khác
    Phật giáo chánh pháp tạng công đức
    Đầy đủ tất cả công đức diệu
    Đời sau bị hoại không còn hiện
    Bởi do ngã mạn không trì giới
    Như kho báu kia bị người phá
    Như ao hoa sen bị khô cạn
    Như xe báu kia bị gãy hư
    Đời sau Phật pháp cũng như vậy
    Ác Tỳ Kheo kia khó điều phục
    Diệt Phật chánh pháp không còn thừa
    Ở trong đời ác thuở vị lai
    Phá hoại Phật pháp rất đáng sợ
    Những kẻ vui thích sự ác ấy
    Rời xa Trời Người và hạnh lành
    Từ nơi thân này xả mạng rồi
    Đọa vào địa ngục quỷ súc sanh
    Ở đó vô lượng ức ngàn năm
    Chịu đủ tất cả những khổ não
    Về sau giả sử được thân người
    Nhiều khổ uế ác luôn bất tịnh
    Hoặc đui hoặc điếc hoặc câm ngọng
    Thân thể luôn luôn nhiều bịnh tật
    Nhan sắc xấu ác người chẳng ưa
    Thường phải sợ sệt phục vụ người
    Khó vừa ý người khó được thương
    Có lời nói ra không được tin
    Nếu có người ác hạnh như vậy
    Ở đâu cũng bị quở đuổi xua
    Người ấy mang nhiều những bịnh khổ
    Thường bị gậy gộc đánh xua đuổi
    Thường bị đói khát làm khổ thân
    Mọi người ngó thấy đều khinh rẻ
    Nếu nghe như vậy nhiều khổ lụy
    Phải bỏ các ác tâm điều phục
    Đối với chúng sanh làm điều lành
    Chớ để ngày sau phải ăn năn
    Nếu người mến kính Phật Thế Tôn
    Thánh chúng trì giới pháp đầu đà
    Các ông phải siêng cầu hạnh ấy
    Phải xa quyến thuộc và lợi danh
    Danh lợi điên đảo như huyễn hoá
    Phải xem hữu vi như mộng mơ
    Ân ái hiệp hội tất biệt ly
    Tất cả hữu vi chẳng bền lâu
    Chớ bỏ chánh cần căn lực thảy
    Siêng cầu các môn Ba la mật
    Trong khi chưa chứng diệu Bồ Ðề
    Thường phải tu tập tất cả hạnh".
    Đức Phật lại bảo Hộ Quốc Bồ Tát rằng: "Nầy thiện nam tử! Đời vị lai, những người tu hạnh đại thừa Bồ Tát, nếu có các lỗi như vậy thì phải tự rời xa và xa rời những kẻ có ác lỗi như vậy.
    Người đi trong mộng....

  19. #19
    Nhị Đẳng Avatar của Ma ba tuần
    Gia nhập
    Sep 2011
    Nơi cư ngụ
    Nhà của Ta
    Bài gởi
    2,145
    Người đi trong mộng....

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 09-12-2012, 08:26 AM
  2. 12 Đại nguyện Quán Thế Âm Bồ Tát và Ngũ Bách Danh
    By Tự_Phúc_Tín in forum Đạo Phật
    Trả lời: 5
    Bài mới gởi: 28-10-2012, 09:27 AM
  3. Trả lời: 24
    Bài mới gởi: 21-08-2012, 08:50 AM
  4. mong mọi người cùng nhau hoan hỷ làm phật sự này
    By Trì Như Lai Luân Hải in forum Đạo Phật
    Trả lời: 39
    Bài mới gởi: 09-08-2012, 07:39 PM
  5. Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 15-08-2011, 03:29 PM

Bookmarks

Quyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •