kết quả từ 1 tới 20 trên 20

Ðề tài: Những cái chết bất đắc kỳ tử diễn ra liên tiếp với 6 người trong một gia đình

  1. #1
    Nhị Đẳng Avatar của Thánh Linh Đất Việt
    Gia nhập
    Sep 2011
    Nơi cư ngụ
    Thành Thăng Long
    Bài gởi
    2,318

    Mặc định Những cái chết bất đắc kỳ tử diễn ra liên tiếp với 6 người trong một gia đình

    Kỳ 1: Những lời đồn rùng rợn

    Mặc dù sự việc đại gia đình ông Trần Văn Rạng có tới 6 người bỏ mạng bất đắc kỳ tử liên tiếp vì căn bệnh lạ, xảy ra đã chục năm nay, nhưng mỗi khi nhắc lại, người dân quanh xã Vũ Tây (Kiến Xương, Thái Bình), đặc biệt là những người dân ở xóm 9 vẫn không hết sợ hãi.
    Vụ việc chết chóc bí ẩn đó, đến nay, vẫn chưa tìm ra lời giải. Và do vậy, mảnh đất rìa làng, cạnh sông Trà Lý lộng gió, một thời nên thơ, giờ cỏ bò hoang dại, tre mọc um tùm, cây cối rậm rạp đổ ngả nghiêng, chẳng có bóng người qua lại.
    Những ngôi nhà đổ nát, âm u, rêu mốc, từ lâu không có hơi người. Những người đã chết thì mang bí ẩn về căn bệnh lạ, những người còn sống trong đại gia đình ấy thì tứ tán đi khắp nơi, thậm chí trốn tịt vào Nam, không dám về quê cha đất tổ ở xã Vũ Tây nữa.



    Ban thờ lạnh lẽo khói hương, hết sức đau lòng nhà ông Rạng
    Câu chuyện khủng khiếp về những cái chết vẫn chìm trong bức màn bí ẩn rùng rợn. Chính quyền bó tay, mấy chục nhà khoa học nổi danh thiên hạ không tìm được lời giải, các bác sĩ đầu ngành thần kinh, chống độc cũng không tìm ra thứ gì có thể giết người nhanh chóng, khủng khiếp như thế.
    10 năm trôi qua, phóng viên Báo điện tử VTC News đã tìm về xã Vũ Tây, đi tìm lời giải cho câu chuyện bí ẩn và hết sức đau lòng này, những mong làm sáng tỏ phần nào câu chuyện, giúp người dân trong vùng, đặc biệt là đại gia đình ông Rạng không phải sống trong cảnh hoang mang, sợ hãi.
    Nỗi sợ vô hình
    Từ thành phố Thái Bình, tôi cứ đi dọc bờ hữu con đê sông Trà Lý, thì đến xã Vũ Tây. Sông nước mênh mang, tre pheo rậm rạp, đu đưa trong gió. Điều tôi nhận thấy, là đình đền miếu mạo trải dọc cả trong và ngoài đê con sông. Đây quả thực là vùng đất cổ, với bề dày văn hóa sâu.
    Gặp mấy bà, mấy chị gánh gồng thõng thẹo trên đê, tôi dừng xe hỏi đường. Mấy chị chỉ nhiệt tình, rằng đi qua con điếm, có con dốc bên trái thì đi xuyên qua cánh đồng, là đến xóm 9. Mấy chị còn kéo tôi qua rặng tre, chỉ cái xóm nhỏ rậm rì cây cối nằm thoi loi giữa cánh đồng thẳng cánh cò bay.


    Khu vườn nhà ông Rạng cỏ mọc hoang dại
    Một chị hỏi: “Nhìn chú biết người ở xa rồi. Thế chú hỏi đường về nhà ai? Xóm ấy nhỏ tẹo, nhà ai cũng biết cả”. Tôi bảo: “Em tìm đường về nhà ông Trần Văn Rạng. Nhưng hỏi về nhà ông ấy thôi, chứ thực ra cả nhà ông ấy chết chục năm nay rồi”.
    Nghe đến tên ông Trần Văn Rạng, cả mấy người phụ nữ đổi sắc mặt. Vẻ sợ hãi lộ rõ trong đôi mắt họ. Một chị bảo: “Chúng tôi không biết ông ấy là ông nào đâu. Anh vào xóm đấy rồi hỏi nhé!”.
    Nhìn ánh mắt họ, tôi biêt họ đang sợ hãi, chứ không phải họ không biết ông Trần Văn Rạng. Câu chuyện của đại gia đình này đã từng khiến nhân dân trong vùng náo loạn, chính quyền cả tỉnh, rồi bộ ngành trung ương phải quan tâm sát sao, nên không thể có chuyện cư dân ở gần đó mà không biết.
    Quả thực, nỗi sợ hãi ấy ám ảnh cả những người dân xa lạ, thì tôi đã phần nào hiểu rằng, vì sao những người ở đại gia đình ấy liên tiếp lăn ra chết, rồi vô số những người hàng xóm, người thân liên tiếp rơi vào trạng thái thập tử nhất sinh, không kiểm soát được mình nữa.
    Tìm vào đầu xóm 9, tôi tiếp tục hỏi thăm một vài người về gia cảnh nhà ông Trần Văn Rạng, tuy nhiên, tôi chỉ nhận được những cái lắc đầu từ chối. Tôi mới chỉ nhắc đến tên ông Rạng, người ta đã không muốn trả lời.
    Dường như người dân ở đây muốn quên đi cái quá khứ hãi hùng ấy, hoặc cũng có thể họ sợ câu chuyện khơi gợi lại, ám vào gia đình họ. Thế nên, tốt nhất là chẳng nói gì, chẳng nghĩ gì đến chuyện ấy nữa. Không biết làm cách nào, tôi đành hỏi đường vào nhà ông trưởng thôn.


    Ngõ nhà ông Rạng ít người dám đi qua
    Nhà ông Thành, trưởng thôn, ở sát cánh đồng. Tôi đến, nhưng trong nhà chỉ có vợ ông đang chăm sóc đàn gà. Bà cung cấp cho tôi một thông tin quan trọng: “Người nắm được rõ nhất chuyện về gia đình ông Rạng chỉ có ông Nguyễn Văn Thung. Chồng tôi không nắm được chuyện gì đâu, nên nhà báo có hỏi cũng không có tác dụng.
    Nhà ông Rạng người thì chết, người bỏ đi chưa dám về. Tôi nghe nói họ phải bỏ nhà trốn miết để tránh thánh thần quở phạt. Tôi sẽ dẫn nhà báo đến nhà ông Thung để nhà báo hỏi chuyện”.
    Nói rồi, bà vợ ông trưởng xóm dẫn tôi đi vòng vèo mấy ngõ ngách. Đến cuối con ngõ, dừng lại trước cái cổng sắt khép hờ, bà bảo: “Đây là nhà ông Thung. Nhà báo vào hỏi chuyện nhé. Tôi về luôn đây”.
    Vác dao nói chuyện
    Tôi gọi cổng một lát, thì thấy một cụ ông đi ra. Cụ ông dáng người đạo mạo, mái tóc trắng phau, cặp lông mày cũng trắng như cước. Ông mời tôi vào nhà uống nước. Tôi trình bày chuyện khó hiểu ở ngôi làng này, vì sao mọi người sợ nhắc đến gia đình ông Rạng như vậy?
    Ông Thung bảo: “Không chỉ dân làng sợ, mà ngay cả tôi đây, sắp xuống lỗ rồi cũng vẫn còn sợ. Người ta sợ nhắc đến gia đình ông Rạng, nhỡ có mạo phạm gì, ám vào gia đình họ, nên tốt nhất là tránh”.
    Uống mấy ngụm trà nóng, hít mấy hơi dài, ông Thung mới chợt nhớ ra gì đó. Ông lật đật chạy đến giường, lật đệm lên, lôi ra con dao dài ngoằng. Đó là con dao sắc, đẹp, giống dao của đồng bào miền núi hay dùng.


    Một trong số những ngôi nhà bỏ hoang của đại gia đình ông Rạng


    Con dao luôn bên mình ông Thung suốt 10 năm nay
    Ông Thung bảo: “Nói thật với anh, cứ làm gì, nói gì liên quan đến chuyện đó, là tôi kè kè con dao này bên cạnh. Mang theo nó, tôi mới cảm thấy vững tâm. Anh nhắc lại chuyện này, tự dưng tôi lạnh cả sống lưng nên mới nhớ ra con dao. Tôi cứ thủ con dao ở cạnh, cho an tâm”.
    Người Việt ở nhiều nơi khi đi đâu xa, đều mang theo con dao và củ tỏi, với niềm tin sẽ xua đuổi ma quỷ, tà khí. Nhiều người còn đánh dấu bằng than, vết son lên trán trẻ con khi ra đường để ma quỷ không bắt đi.
    Sau khi đặt con dao bên cạnh, thắp mấy nén nhang trên bàn thờ, khấn vái lầm rầm vài tiếng, lấy lại bình tĩnh, ông Nguyễn Văn Thung mới bắt đầu sắp xếp lại câu chuyện kinh dị, mà ông chứng kiến từ đầu đến đuôi.

    Cái chết khủng khiếp diễn ra liên tục và bí ẩn với đại gia đình ông Trần Văn Rạng (xóm 9, xã Vũ Tây, Kiến Xương, Thái Bình). Đầu tiên là cái chết của anh Trần Văn Viết (con trai ông Rạng). Tiếp theo là cái chết của ông Trần Văn Rạng, rồi bà Nguyễn Thị Đào (vợ ông Rạng), anh Trần Văn Út (con trai ông Rạng), cháu Trần Quốc Khánh (cháu nội ông Rạng, con anh Út), bà Phạm Thị Tâm (mẹ ông Rạng). Tất cả những cái chết này đều bí ẩn, chưa tìm ra nguyên nhân, khiến người dân đồn đại không ngớt.

    Còn tiếp…
    Theo: VTC
    Last edited by Thánh Linh Đất Việt; 28-06-2013 at 06:21 AM.
    Nam Mô Phật Lực Oai - Nam Mô Phật Lực Hộ - Vô Lượng Công Đức Phật - Tam Phủ Công Đồng - Tứ Phủ Vạn Linh - Linh Thiêng Non Sông Đất Việt

  2. #2
    Nhị Đẳng Avatar của Thánh Linh Đất Việt
    Gia nhập
    Sep 2011
    Nơi cư ngụ
    Thành Thăng Long
    Bài gởi
    2,318

    Mặc định

    Kỳ 2: Sự chết chóc bí ẩn của vật nuôi
    Ông Nguyễn Văn Thung (xóm 9, Vũ Tây, Kiến Xương, Thái Bình) không có máu mủ với đại gia đình ông Trần Văn Rạng, nhưng vì ông Thung là anh trai bà Đào, bà Đào lại là vợ ông Rạng, con dâu họ Trần, nên ông Thung đi lại gần gũi.
    Sự việc chết chóc kinh hãi quá, mọi người đều sợ, trốn tránh, nhưng vì thương em gái, nên ông Thung phải tỏ ra can đảm, cáng đáng thay nhiều việc của họ Trần.
    Theo ông Thung, bà Đào về làm dâu họ Trần khi mới đôi mươi. Vợ chồng ông Rạng đẻ được 8 người con, gồm 4 trai, 4 gái. Cuộc sống ở vùng quê còn nhiều khó khăn, nhưng nhờ chăm chỉ làm lụng, mà mỗi ngày lại khá lên đôi chút.
    Một người con trai bỏ xứ vào Nam lập nghiệp, một người xin làm công nhân ở thành phố Thái Bình. Hai cậu con trai, gồm cả và thứ 3 ở với bố mẹ. Mấy người con gái cũng đi lấy chồng cả. Cô lấy chồng trong mãi Tây Nguyên, cô lấy chồng ở xã khác, xóm khác.
    Dù con cái chỉ làm nông nghiệp, gắn bó với cây lúa, củ khoai, song do chắt chiu tích cóp, nên những người con của ông bà cũng dần ổn định cuộc sống, xây dựng, sửa sang được nhà cửa.



    Khu nhà bỏ hoang của ông Rạng
    Người con cả Trần Văn Viết được ông bà Rạng chia cho mảnh đất trước ngôi nhà ngói ông bà ở. Vợ chồng anh Viết đã dựng một ngôi nhà rộng rãi khang trang, tường bao quây kín.
    Cậu con trai thứ 3, tên là Trần Văn Út, sau khi lấy vợ vài năm, sinh con đẻ cái, tích cóp được ít tiền, đã xin bố mẹ cho ra ở riêng. Đất đai rộng rãi, nên ông bà Rạng đã cắt cho anh một mảnh rộng chừng 200 mét vuông, phía sau về bên trái ngôi nhà của ông bà.
    Có đất rồi, anh Trần Văn Út dựng tạm một ngôi nhà cấp 4 nho nhỏ, chỉ cỡ 30 mét vuông ở tạm. Ngôi nhà ngay bên bờ ao, phía trước nhà là cái miếu nho nhỏ, giống như cây hương trước nhà. Nhưng nhà chật quá, lại có điều kiện kinh tế, nên anh Út dựng ngôi nhà mới lớn hơn, biến ngôi nhà đang ở thành nhà bếp.
    Theo lời ông Thung, mọi việc xây nhà của anh Út diễn ra xuôi chèo mát mái, chỉ đến khi chuẩn bị cất nóc, thì những chuyện kỳ cục liên tiếp xảy đến, khiến ai nấy đều sợ hãi, kinh hoàng.
    Đầu tiên là chuyện xuất hiện một con rắn lớn. Con rắn này là giống rắn hổ mang, to bằng bắp chân người, dài tới vài mét. Con rắn cứ treo thân lủng lẳng trên cây trứng gà. Nhìn con rắn bạnh đầu, thở phì phì, ai cũng khiếp đảm, không dám bắt. Con rắn treo trên cây vài tiếng, mới chịu bò đi, mất hút trong bụi tre.
    Chuyện khó hiểu tiếp theo, là gia cầm nhà ông Rạng liên tục lăn ra chết một cách kỳ lạ.


    Ông Rạng trước ngôi nhà xây dở của của vợ chồng anh Út
    Ông Thung nhớ lại: “Hôm đó, tôi đang làm ở ngoài đồng, thì bà Đào, em gái tôi hớt hải chạy ra bảo tôi sang nhà bà xem có chuyện gì, vì lợn tự dưng lăn ra chết. Lúc đó, tôi nghĩ chuyện lợn, gà lăn ra chết cũng là bình thường, chẳng qua là bị dịch, hay nhiều khi ăn no quá, nó lăn ra chết.
    Tôi đến nhà ông Rạng, thì đã có 2 con lợn của Út chết thẳng cẳng rồi, sùi cả bọt mép. Lúc đấy là 5 giờ chiều. Trong chuồng lợn nhà Út có gần chục con lợn, mới nuôi được hơn tháng, mỗi con nặng cỡ 20-30kg thôi.
    Tôi chỉ đạo mọi người vào việc. Người mài dao, người nấu nước, để chọc tiết làm lông. Lợn vừa chết làm thịt ngay thì còn tươi, chứ để vài tiếng sau, máu đông, thịt lẫn máu thâm sì, bán chả ai mua nữa.
    Nhưng điều khủng khiếp nhất, là tôi cạo lông chưa xong một con lợn, thì cả mấy con còn lại trong chuồng đều tự dưng kêu éc éc, rồi lăn đùng ra co giật, sùi bọt mép, chết thẳng cẳng”.
    Dù rất hãi hùng nhìn đàn lợn chết, nhưng khi đó, việc chết người chưa xảy ra, nên không ai nghĩ ngợi gì, chỉ nghĩ là bọn lợn này bị bệnh đột tử gì đó, có thể do loài virus nào đó tấn công lên não, làm nó chết nhanh.



    Cây trứng gà, nơi xuất hiện con rắn lớn
    Đến khoảng 6 giờ chiều, khi công việc mổ bụng, moi lòng đàn lợn chết đột tử còn đang ngổn ngang, thì đàn gà mấy chục con nhốt trong chuồng bỗng kêu quang quác, loạn xị ngậu.
    Ông Thung và mọi người vứt dao, thớt chạy đến xem sao. Ai cũng nghĩ chắc có con chuột cống, hoặc con rắn tấn công, đàn gà mới kêu la kinh hãi như vậy. Nhưng trong chuồng không có con vật gì cả. Chỉ có đàn gà vừa chạy vừa bay, đâm đầu vào tường, vào lưới.
    Chúng náo loạn tìm cách thoát thân khỏi chuồng, như có ai đuổi bắt, song không tìm được lối thoát. Ngay trước mắt mọi người, đàn gà mấy chục con quang quác một lúc, rồi cắm đầu, cào chân bành bạch, chết cứng đờ.
    Cái chết của đàn gà bắt đầu khiến mọi người hoảng. Mấy ông hàng xóm sang đụng lợn bỏ chạy khỏi nhà ông Rạng. Mấy đứa cháu nhỏ cũng được di tản đi nơi khác, kẻo lây bệnh từ đàn gà, lợn.
    Đang lúc bàn cãi, không biết xử trí đàn gà, và đàn lợn chết bất đắc kỳ tử thế nào, thì 6 con vịt đẻ đi kiếm ăn ở ngoài đồng bơi qua ao, rồi đủng đỉnh đi vào vườn tìm chỗ ngủ. Đàn vịt vừa lạch bạch đi vào vườn, thì kêu lên quạc quạc. Cả 6 con vịt đẻ kêu la chỉ mấy chục giây, rồi lăn ra đất giãy đành đạch như bị cắt tiết. Chúng giãy một lúc, thì chết hẳn.

    Ngôi nhà của anh Út chưa cất nóc đã liên tiếp xảy ra sự cố
    Vậy là, chỉ trong vòng hơn tiếng đồng hồ, toàn bộ lợn, gà, vịt nhà anh Út lăn ra chết hết. Sau khi bàn tính, ông Thung bảo: “Vứt mấy con vịt đi, không làm được đâu. Cố gắng làm thịt hết đàn lợn, còn gà làm được bao nhiêu thì làm. Có làm thịt hết thì cũng không bán được đâu”.
    Nghe lời ông Thung, anh Út bịt mồm bịt mũi nhặt 6 con vịt vừa chết ném xuống ao. Thế nhưng, điều kỳ lạ là một lát sau, mọi người thấy một con vịt lạch bạch từ ao đi vào vườn. Thấy sự lạ, mọi người chạy ra ao tìm kiếm. Tuy nhiên, 5 con vịt vẫn chết nổi lềnh bềnh, chỉ có một con sống dậy. Kiểm tra đàn gà, thì con nào cũng cứng đơ, không có khả năng sống lại nữa.
    Nhắc lại chuyện con vịt đã chết tự dưng sống lại này, ông Nguyễn Văn Thung sởn da gà. Theo lời ông Thung, sau khi sống lại, con vịt không cần sự chăm sóc của mọi người nữa, nó tự ra đồng kiếm ăn, rồi tự làm ổ trú ngụ, chứ không ở trong chuồng. Nó cần mẫn đi tha lá chuối khô, làm cái ổ to tướng ở bụi chuối sát bờ ao.
    Điều kỳ lạ nữa là nó đẻ nhiều trứng khủng khiếp, đẻ cả thúng trứng. Con vịt này làm ổ, đẻ trứng và cứ sống như vậy. Nó chứng kiến lần lượt từng cái chết của đại gia đình ông Rạng, rồi mới biến mất một cách bí ẩn.
    Việc con vịt sống lại, rồi tự làm ổ, đẻ trứng quá nhiều, khiến mọi người trong gia đình ông Rạng sợ hãi. Không ai dám lấy trứng về ăn.
    Sau một ngày chết chóc như ngả rạ của lợn, gà, vịt của nhà anh Trần Văn Út, thì sau đó, lợn, gà, vịt nhà ông Rạng cũng đều lăn ra chết cả. Đại gia đình này không nuôi được con gì nữa. Lợn nuôi 10 con, chết cả 10, nuôi 2 con chết cả 2, nuôi một con cũng chết luôn.
    Điều lạ hơn nữa, là bọn lợn cứ nuôi được chừng 1 tháng, nặng cỡ 20-30kg thì mới đột nhiên lăn ra chết. Gà, vịt thì cứ đến khi chuẩn bị làm thịt được thì mới chết. Sau đại gia đình gặp tang gia nhiều quá, thì chẳng ai còn tâm trí đâu nuôi con gì nữa. Chỉ có mỗi con vịt vẫn đẻ trứng đều đều, nhưng không ai dám lấy trứng để ăn.

    Còn tiếp…
    Theo: VTC
    Nam Mô Phật Lực Oai - Nam Mô Phật Lực Hộ - Vô Lượng Công Đức Phật - Tam Phủ Công Đồng - Tứ Phủ Vạn Linh - Linh Thiêng Non Sông Đất Việt

  3. #3
    Nhị Đẳng Avatar của Thánh Linh Đất Việt
    Gia nhập
    Sep 2011
    Nơi cư ngụ
    Thành Thăng Long
    Bài gởi
    2,318

    Mặc định

    Anh Viết kêu mệt, đòi nằm xuống giường. Một cú giật cứng người, và anh ra đi mãi mãi.
    Kỳ 3: Cái chết đầu tiên
    Sau cái chết của đàn vật nuôi xảy ra ở nhà anh Út, thì đại gia đình ông Trần Văn Rạng (Vũ Tây, Kiến Xương, Thái Bình) đón nhận nỗi đau buồn đầu tiên, đó là cái chết bí ẩn của anh Trần Văn Viết, anh trai của anh Út.
    Anh Viết sinh ra đã là chàng trai khỏe mạnh, vâm váp. Đến tuổi trưởng thành, thì lấy thôn nữ ở xã bên, cách Vũ Tây chưa đầy 10 cây số làm vợ. Vợ chồng được ông bà Rạng chia cho mấy sào ruộng, tích cực cày cuốc, trồng cấy mới đủ ăn. Để có thêm đồng ra đồng vào, anh Viết chịu khó đi làm thuê làm mướn.
    Do cuộc sống không dư giả, nên anh chị chỉ mới đẻ được 1 cháu trai, dự tính xây nhà xong, tích cóp được một chút, mới tiếp tục đẻ đứa nữa. Có chút vốn liếng, vợ chồng anh Viết xin ông bà Rạng cho ra ở riêng. Ông bà Rạng cắt cho một mảnh đất rộng rãi ngay trước mặt, chếch về phía phải nhà bố mẹ, cạnh bờ ao. Vợ chồng anh Viết đã xây một ngôi nhà rộng rãi, khang trang, có sân vườn đầy đủ.
    Anh Viết xây nhà xong một thời gian, thì cậu em Trần Văn Út đã phá ngôi miếu để xây nhà riêng cho vợ chồng mình. Vậy là, trên mảnh đất rìa xóm 9, có 3 ngôi nhà của 3 bố con ông Rạng quây quần bên nhau, đi chung một ngõ. Hồi xảy ra sự việc, cậu con duy nhất của vợ chồng anh Viết mới tròn 5 tuổi.



    Ngôi miếu nhỏ trong vườn nhà ông Rạng
    Ngay khi anh Trần Văn Út khởi công xây nhà, thì anh Viết, anh trai của Út tự dưng hay ốm đau, khật khừ, tính tình trở nên khó hiểu. Lúc anh kêu đau chỗ này, lúc kêu đau chỗ kia, nhưng đi khám thì chẳng ra bệnh gì. Anh này cũng không ăn uống gì lạ, chỉ ăn con cua, con cá bắt được ở cánh đồng, dưới ao. Do hay kêu đau, đi khám lại không ra bệnh, nên có người đặt câu hỏi rằng, hay là anh này bị thần kinh?
    Trước hôm chuẩn bị đổ mái nhà em trai, anh Viết tự dưng rú lên sợ hãi, rồi lăn đùng ra đất co giật, mắt cứ trợn lên, nhìn thấy toàn lòng trắng, như thể sắp lòi ra ngoài. Thấy tính mạng anh Viết có thể gặp nguy hiểm, nên cậu Út nổ xe máy, mọi người lấy vỏ chăn quấn chặt anh Viết, rồi một thanh niên ngồi sau xe máy ôm, phóng nhanh lên thị xã, cấp cứu ở Bệnh viện đa khoa tỉnh Thái Bình.
    Các bác sĩ đã nhanh chóng cho anh nhập phòng cấp cứu, cho thở ô xi. Được tiêm thuốc trợ sức, thở bình ôxi, nên anh Viết dần tỉnh táo lại. Suốt mấy ngày ở bệnh viện, các bác sĩ đã cho chiếu chụp tim, phổi, não, xét nghiệm máu, nhưng tuyệt nhiên không tìm ra bệnh gì. Trong máu anh Viết cũng không có dư lượng chất độc nào cả. Nằm viện vài hôm, khỏe lại như thường, anh được xuất viện.
    Khi đó, các loài vật ở nhà anh Út, anh Viết và của bố mẹ đã lăn ra chết rải rác sạch sẽ, chỉ còn mỗi con vịt đẻ kỳ quái là sống khỏe, nên gia đình đã sợ hãi, nghĩ đến chuyện phạm phải vấn đề tâm linh nào đó.

    Ngôi nhà anh Út đang xây dở thì xảy ra tai họa
    Mọi người cũng liên hệ chuyện thần linh quở phạt với sự đau yếu, đặt biệt là cảnh tượng lăn đùng ra đất co giật, đến mức suýt chết mà không tìm ra bệnh của anh Viết, khiến không khí trong gia đình càng trở nên ngột ngạt.
    Từ bệnh viện về nhà buổi chiều, thì đến đêm anh Viết có vẻ đuối sức, cứ đi lại khật khừ. Sáng hôm sau, ông Nguyễn Văn Thung chạy sang, thì thấy mọi người ngồi trong nhà đông đúc, còn anh Viết ngồi trên giường, mặt mũi cứ tái nhợt. Anh Viết chẳng nói chẳng rằng, cứ nhìn mọi người với ánh mắt buồn bã.
    Bà Đào, em gái ông Thung, mẹ đẻ anh Viết thì cứ liên tục đốt nhang, khấn vái ở bàn thờ. Bà khóc lóc cầu xin thánh thần tha mạng cho cậu con trai của mình. Tầm 8 giờ sáng, anh Viết đòi nằm xuống giường. Anh nằm ngửa, cứ lịm đi, rồi chết. Một cú giật cứng người, và anh ra đi mãi mãi.
    Chị vợ anh Viết là người phụ nữ dũng cảm, mạnh mẽ, không tin chuyện mê tín bao giờ. Tuy nhiên, thấy sự việc diễn ra khó hiểu, lại bị mọi người nói ra nói vào, khiến tâm tính chị bất an, lo lắng cho sinh mệnh cậu con trai duy nhất của mình.

    Ngôi nhà bỏ hoang, đổ nát của gia đình anh Viết
    Càng về sau, chứng kiến nhiều sự kiện lạ, chị vợ anh Viết càng hãi hùng. Sự lo lắng lên đến tột đỉnh khi cậu con trai duy nhất của vợ chồng anh Viết liên tiếp lăn ra ngất, sau khi xảy ra cái chết của bố, cùng chú, ông nội. Đã mấy lần gia đình phải cấp tốc đưa cháu đi cấp cứu ở bệnh viện. Cũng như bố, bệnh viện không tìm ra nguyên nhân khiến cháu bé này liên tục bị choáng, ngất, co giật sùi bọt ở miệng.
    Sợ hãi quá, chị đã phải gửi con về quê ngoại, cách quê nội chừng 10 cây số. Điều đặc biệt là cháu ở nhà ngoại thì không sao, nhưng cứ có việc về quê nội, thì lại lăn ra bất tỉnh nhân sự.
    Hôm tổ chức trăm ngày cho ông nội, cháu bé đã lăn ra ngất cùng với nhiều người trong gia đình. Cũng may, gia đình đưa đi bệnh viện kịp thời, nên mạng cháu còn giữ được. Dù là người gan dạ, nhưng sợ hãi trước những lời đồn, chị đã cho cháu làm con nuôi một gia đình khác, để cháu mang họ khác, là người của gia đình khác.
    Tuy nhiên, dù cháu đã là con của dòng họ khác, nhưng khi về nhà, làm tang lễ cho người thân, cháu bé vẫn lăn ra ngất. Đến hôm bà Nguyễn Thị Đào, mẹ chồng chị mất mạng, là người không phải trong họ Trần, thì ngay trong đêm, mọi người đã đưa 2 mẹ con trốn khỏi ngôi làng nhỏ ở xã Vũ Tây.
    Đích thân mấy người trong họ Trần, cùng những người bên ngoại đã góp tiền, rồi đưa hai mẹ con lên tận bến xe Thái Bình để vào tuột trong Nam, tránh xa vùng đất với đại gia đình đang chìm trong chết chóc khủng khiếp với những lời đồn hãi hùng. Hai mẹ con sống trong Nam từ đó đến nay, không dám về lại quê chồng ở xã Vũ Tây nữa.
    Còn tiếp…
    Nam Mô Phật Lực Oai - Nam Mô Phật Lực Hộ - Vô Lượng Công Đức Phật - Tam Phủ Công Đồng - Tứ Phủ Vạn Linh - Linh Thiêng Non Sông Đất Việt

  4. #4
    Nhị Đẳng Avatar của Thánh Linh Đất Việt
    Gia nhập
    Sep 2011
    Nơi cư ngụ
    Thành Thăng Long
    Bài gởi
    2,318

    Mặc định

    Kỳ 4: Đại tang kinh hoàng

    Sự việc anh Trần Văn Viết chết kỳ lạ, rồi vật nuôi chết chóc sạch sẽ, khiến đại gia đình ông Trần Văn Rạng (Vũ Tây, Kiến Xương, Thái Bình) hoang mang tột độ.

    Ngay khi anh Viết qua đời, mọi việc xây dựng nhà cửa đình lại. Ông bà Rạng cùng con cháu chạy ngược xuôi tìm thầy cúng bái với mong muốn được tai qua nạn khỏi. Nhiều thầy cúng đã đến tận nơi làm lễ, trấn yểm, và đại gia đình đã lấy lại niềm tin, đỡ sợ hãi hơn.

    Giải quyết xong chuyện tang ma cho anh Viết, thì gia đình bàn tính chuyện tiếp tục cất nóc nhà anh Út. Tuy nhiên, việc này chưa kịp thực hiện, thì ông Rạng có biểu hiện lạ.

    Ông Rạng từng đi bộ đội, ra sống vào chết, tuy nhiên, ông may mắn là không bị thương tích gì, cũng không bị nhiễm chất độc hóa học. Về quê, ông làm nông dân, dù tuổi cao, nhưng sức vóc vẫn tốt.

    Ông Rạng vốn không tin chuyện thánh thần, ma quỷ, tuy nhiên, những sự kiện kỳ lạ diễn ra liên tiếp với gia đình, khiến ông không khỏi hoang mang, nên cũng tin vào chuyện cầu cúng, lễ bái.


    Cổng vào nhà anh Trần Văn Út đóng từ 10 năm nay

    Sức khỏe ông cứ yếu dần. Gia đình hết sức lo lắng, liên tục đưa ông đi bệnh viện mỗi khi ông kêu mệt, hay tay chân run lẩy bẩy. Các bác sĩ làm đủ các loại xét nghiệm, chiếu chụp, đều chẳng tìm ra căn nguyên bệnh tật từ cơ thể ông Rạng.

    Ông Rạng vốn thi thoảng cũng uống rượu, nhưng mỗi bữa chỉ 1-2 chén. Tuy nhiên, thời điểm đó, ông uống rượu nhiều hơn. Dường như ông uống để muốn quên đi nỗi sợ hãi, lo lắng, hoặc để khỏi phải suy nghĩ về những hiện tượng kỳ cục đang diễn ra với gia đình mình.

    Cái gì đến cũng đã đến, đúng 1 tháng sau ngày con trai Trần Văn Viết mất, ông Trần Văn Rạng đã đột ngột qua đời, sau một cơn co giật cứng người giống hệt anh Trần Văn Viết.

    Cái chết của ông Rạng khiến đại gia đình hoang mang cực độ. Con cháu ở khắp trong Nam, ngoài Bắc đã tụ họp về nhà. Lễ tang ông Rạng diễn ra long trọng, tiếng khóc lóc thảm thương của con cái khiến xóm làng rơi lệ.


    Đám tang ông Trần Văn Rạng
    Tang gia bối rối xong, đại gia đình họ Trần họp lại và tiến cử ông Trần Văn Lưu, là chú ruột ông Rạng, trưởng chi họ Trần trong gia đình, đứng ra lo liệu mọi việc.

    100 ngày mất của ông Trần Văn Rạng rồi cũng đến. Thời gian thấm thoắt thoi đưa. Mới thế mà ngôi mộ ông Rạng cỏ đã xanh rì.

    Trước hôm trăm ngày, bà Nguyễn Thị Đào cùng con cháu ra đồng dẫy cỏ mọc lút gối. Nhìn cảnh cỏ mọc trùm kín, lấp mất tấm bia nhỏ, chỉ có nhõn tên tuổi và ngày tạ thế của chồng, bà Đào rưng rưng nước mắt. Ông Rạng là trụ cột gia đình, là chỗ dựa của bà và con cháu mấy chục năm nay, ấy vậy mà…

    Bà thắp nén nhang, cầu mong ông ở nơi chín suối được ngậm cười, ông sống khôn chết thiêng phù hộ cho con cháu, chứ đừng gọi con cháu đi. Bà mời ngày mai ông về nhà, dự bữa cơm với con cháu, rồi linh hồn thanh thản về với cõi khác.


    Di ảnh anh Trần Văn Út và con trai Trần Quốc Khánh
    Lễ cúng cơm trăm ngày ông Rạng diễn ra ấm cúng. Con cháu khắp nơi kéo về đông đủ. Bàn thờ ông Rạng bài trí đơn sơ, với bát nhang, di ảnh, lọ hoa, chén nước, đĩa muối, bát cơm, quả trứng, ngọn nến leo lét cháy. Mâm cơm được bày trước bàn thờ. Con cái thắp nén nhang thơm.

    Ông Lưu thay mặt gia đình cúng bái, mời linh hồn ông Rạng cùng tổ tiên về thụ hưởng. Phong tục cúng trăm ngày ở khắp đất Thái Bình đều như vậy. Người ta tin rằng 100 ngày sau khi chết linh hồn người chết vẫn còn quyến luyến người thân, hồn vía còn nặng, chưa thể siêu thoát được. Sau khi cúng trăm ngày, người chết sẽ đoàn tụ với tiên tổ, người sống cũng không nên quyến luyến nhiều nữa.

    Sáng hôm làm trăm ngày cho ông Rạng, ông Nguyễn Văn Thung, anh vợ ông Rạng cũng có mặt. Từ ngày xảy ra sự việc, gần như ngày nào ông Thung cũng đáo qua nhà em gái. Ông cũng tích cực cùng ông Lưu chạy đôn chạy đáo mời thầy cúng, thầy bói làm lễ, giải hạn.

    Lúc đó, khoảng 10 giờ sáng, khi ông Lưu bắt đầu làm lễ cúng bái, thì con cháu đã tụ họp ngồi trên mấy chiếc chiếu quây quần trước bàn thờ.





    Căn nhà xây dở đổ nát của anh Út
    Lúc đó, bỗng dưng ông Thung thấy mệt và bảo bà Đào: “Tự dưng tôi thấy mệt. Chả thiết ăn uống gì đâu. Tôi về nhà nghỉ ngơi một lúc, ăn cơm ở nhà, rồi tôi sang sau. Cô cúng bái ông ấy rồi ăn uống đi nhé, lát nữa hàng xóm kéo sang đông, mải nước non rồi lại không ăn được gì đâu”.

    Ông Thung nói xong, chuẩn bị ra về, thì cậu bé Trần Quốc Khánh, khi đó mới 6 tuổi, con trai của anh Trần Văn Út và chị Vũ Thị Nhung từ nhà tắm đi ra, khăn tang quấn đầu, tíu tít theo mẹ đòi được cúng ông nội.

    Thằng bé Khánh sống với ông từ nhỏ, được ông nội bồng bế, chăm bẵm từ khi lọt lòng, nên quấn ông hơn cả bố mẹ. Mới 6 tuổi, nhưng Khánh khôn lớn, phổng phao, da trắng như bột, đôi mắt to, đen láy toát lên vẻ thông minh láu lỉnh.

    Từ ngày ông mất, bé Khánh rất buồn, thi thoảng nhìn di ảnh ông nội, Khánh lại khóc đòi ông. Hôm trước, khi bà Đào và mấy người ra mộ ông Rạng dọn cỏ, Khánh cũng đi theo.

    Sớm hôm đó, mọi người thắp hương ở mộ, Khánh cũng thắp hương cho ông, đòi ông về bế Khánh. Do nghĩa địa xâm xấp nước, lầy lội bùn đất dính lên quần áo, nên được mẹ tắm táp cho sạch sẽ. Vừa tắm xong, Khánh đã đòi ngồi cúng ông nội cùng với mọi người. Bé Trần Quốc Khánh vừa ngồi xuống, chắp tay lại ông, chưa nói câu gì, bé bỗng lăn ục ra chiếu.

    Cái chết đột ngột của cháu Khánh khiến hàng loạt người có mặt lăn đùng ngất xỉu, co giật, với biểu hiện giống hệt nhau. Bà Đào chết khi đến bệnh viện. Anh Út, bố cháu chết một thời gian ngắn sau đó. Chị Nhung, mẹ cháu Khánh được đưa đến bệnh viện kịp thời nên may mắn thoát chết.
    Ông Bùi Văn Nghĩa, Phó Chủ tịch xã Vũ Tây: “Sự việc chết chóc xảy ra tại gia đình ông Trần Văn Rạng đến nay đã 10 năm, song vẫn là bí ẩn, chưa ai giải thích được. Tôi là người theo dõi bi kịch gia đình ông Rạng từ đầu đến đuôi và quả thực thấy mọi người đều sợ hãi. Nhưng chuyện ấy đã trôi qua mấy năm rồi, giờ đã khép lại. Chỉ tiếc là rất nhiều nhà khoa học đã về nghiên cứu, nhưng chưa có câu trả lời thỏa đáng.

    Nhân dân trong vùng cũng có tin đồn này nọ liên quan đến tâm linh, nhưng chính quyền bác bỏ điều đó. Có thể đây là một chứng bệnh nào đó, mà các nhà khoa học chưa tìm ra”.
    Nam Mô Phật Lực Oai - Nam Mô Phật Lực Hộ - Vô Lượng Công Đức Phật - Tam Phủ Công Đồng - Tứ Phủ Vạn Linh - Linh Thiêng Non Sông Đất Việt

  5. #5

    Mặc định

    Càng đọc càng thấy sợ. Đau lòng cho cả gia đình 3 thế hệ lần lượt ra đi trong oan khuất.

  6. #6

    Mặc định

    cái nì có phải là trả nghiệp ko nhỉ?

  7. #7

    Mặc định

    "Anh Viết xây nhà xong một thời gian, thì cậu em Trần Văn Út đã phá ngôi miếu để xây nhà riêng cho vợ chồng mình. "
    Nguyên nhân là đây . Phá miếu xây nhà không bị quở mới lạ .Vây mà tại sao cả nhà không ai tìm ra nguyên nhân này ?

  8. #8

    Mặc định

    Đất này có quỷ cư ngụ đấy! Bọn này thần thông rất cao và hay giết người, súc vật nuôi.
    Nơi nào có quỷ ở thì người nơi đó nhẹ mắc bệnh tâm thần, điên, tật nguyền, nặng thì táng mạng tan gia bại sản.
    Em là ai: Cô gái hay nàng Tiên?

  9. #9
    Nhị Đẳng Avatar của Thánh Linh Đất Việt
    Gia nhập
    Sep 2011
    Nơi cư ngụ
    Thành Thăng Long
    Bài gởi
    2,318

    Mặc định

    Cái chết cuối cùng trong gia đình tử vong bí ẩn

    Kỳ 6: Nạn nhân cuối cùng

    Vài ngày sau khi anh Trần Văn Út (con trai ông Trần Văn Rạng, xã Vũ Tây, Kiến Xương, Thái Bình) qua đời, thì bà Phạm Thị Tâm đã bị vận hạn ghé thăm.

    Theo lời ông Nguyễn Văn Thung, hôm đó là buổi sáng, bà Tâm đang ăn cơm cùng 2 đứa cháu, thì bà kêu khó chịu, chân tay run lẩy bẩy, sùi bọt mép rồi rơi vào trạng thái co giật toàn thân y như con cháu. Gia đình đã khẩn cấp đưa đi Bệnh viện Đa khoa Thái Bình.

    Cũng theo lời ông Thung, bà Phạm Thị Tâm, còn gọi là bà Khuê, vì có chồng là ông Trần Văn Khuê. Ngày đó, nhiều người thắc mắc, không hiểu sao, bà Tâm là mẹ ông Rạng, nhưng lại chỉ nhiều hơn ông Rạng có 12 tuổi (Khi đó bà Tâm 77 tuổi, ông Rạng 65 tuổi).

    Nhà ông Rạng bỏ không nhiều năm nay
    Thực ra, bà Tâm là thím của ông Rạng. Bà Tâm là người xã Vũ Lạc, lấy ông Khuê, nhưng không có con. Bố mẹ ông Rạng cũng mất sớm, nên ông Khuê nuôi dưỡng ông Rạng từ bé và coi ông như con ruột của mình.

    Vợ chồng ông Rạng từ trong sâu thẳm đã coi bà Tâm là mẹ và các cháu coi bà Tâm là bà, các chắt coi là cụ. Thậm chí, người dân trong vùng cũng không biết gia cảnh ông Rạng và bà Tâm, nên họ mặc định là mẹ con. Họ cũng xưng hô là mẹ con, chứ không phải thím cháu.

    Bà Tâm được điều trị tích cực tại Khoa Hồi sức cấp cứu, Bệnh viện Đa khoa Thái Bình. Các bác sĩ phải luồn ống nội khí quản để bà Tâm thở dễ dàng, nhằm tìm cách bảo toàn tính mạng cho bà, tiếp tục điều tra nguyên nhân khiến bà rơi vào trạng thái co giật nguy hiểm.

    Sau mấy ngày điều trị, bà Tâm đã thoát khỏi tình trạng nguy hiểm. Bà đã được đưa về phòng theo dõi. Bệnh viện bố trí một phòng riêng để tiện giám sát, cũng là để lãnh đạo đến thăm.

    Gia đình phân ông 2 người lên trông coi là em dâu Bùi Thị Hợi (bà Hợi khi đó 69 tuổi, ở xã Vũ Lạc) và bố vợ anh Trần Văn Út là ông Vũ Văn Bình (ông Bình lúc đó 52 tuổi, quê xã Vũ Đông).





    Vườn tược hoang tàn nhà ông Rạng
    Tuy nhiên, hai người này vừa lên trông bà Tâm được vài tiếng, thì bỗng bủn rủn tay chân, rồi lăn ra bất tỉnh, chân tay co giật đùng đùng ngay tại giường bệnh. Thế là hai người lên trông nom bà Tâm lại tiếp tục nhập phòng cấp cứu.

    Mặc dù các bác sĩ khẳng định bà Phạm Thị Tâm đã qua cơn nguy kịch, thế nhưng, sau đúng 20 ngày điều trị, theo dõi thận trọng, bà Tâm đã qua đời sau một cơn co giật bất ngờ, ngay trên giường bệnh. Bà Tâm là nạn nhân thứ 6 và cũng là người cuối cùng tử vong bí ẩn trong đại gia đình ông Rạng.

    Ông Nguyễn Văn Thung vẫn nhớ như in cảnh tượng hôm đó: “Cái ngày bà Tâm chết vẫn ám ảnh tôi đến hôm nay. Hôm đó, khoảng 5 giờ chiều, nghe tin bà Tâm chết, cả gia tộc họ Trần bỏ chạy tán loạn, không ai dám đến nữa.

    Dân làng thì không ai dám lại gần nhà ông Rạng, chứ đừng nói chuyện vào nhà. Những người dân gần nhà ông Rạng thì đã bỏ đi hết. Người ta đồn ầm lên rằng vùng đất bị nhiễm khí độc, hay có virus nguy hiểm nào đó.

    Hôm đó, chỉ có mỗi tôi và ông Lưu trực chiến ở nhà ông Rạng. Xe cấp cứu đỗ ở đầu ngõ, bác sĩ và lái xe đeo khẩu trang kín mít đẩy xác bà Tâm vào nhà. Mặc dù bà Tâm đã chết, nhưng họ vẫn đeo mặt nạ thở ôxi. Đưa xác bà Tâm vào nhà, bác sĩ tháo mặt nạ ôxi rồi bỏ đi.

    Lãnh đạo xã phải chỉ đạo cán bộ, nhân viên đến làm tang ma cho bà Tâm
    Lúc đó, nhìn cảnh sân nhà rộng rãi, chẳng có ai, tôi hãi quá, nên cũng bỏ về, mặc kệ ông Lưu. Cả đêm hôm ấy, có mỗi xác bà Tâm đắp chiếu và ông Lưu”.

    Ông Bùi Văn Nghĩa, Phó Chủ tịch UBND xã Vũ Tây nhớ lại: “Sau cái chết của bà Tâm, thì quả thực dân làng vô cùng hoang mang. Con cháu cũng không dám đến làm tang ma cho bà Tâm.

    Thấy tình hình căng thẳng, nên anh Bùi Văn Vượng, khi đó là Chủ tịch UBND xã, đã chỉ thị cho đóng cửa UBND xã, không làm việc nữa, và yêu cầu tất cả cán bộ, nhân viên của xã phải đến nhà ông Trần Văn Rạng làm tang lễ, đưa bà Tâm ra cánh đồng”.

    Sau khi xảy ra hàng loạt cái chết bí ẩn với nhà ông Trần Văn Rạng, chính quyền địa phương đã vào cuộc tích cực, các nhà khoa học về địa phương tìm hiểu cặn kẽ.

    Lực lượng công an cũng vào cuộc điều tra, truy tìm nguyên nhân những cái chết xảy đến với gia đình ông Trần Văn Rạng. Theo lời ông Nguyễn Văn Thung, nhiều cán bộ an ninh đã túc trực ở nhà ông và nhà ông Rạng suốt ngày đêm để nắm tình hình.

    Bà Lưu (thím ông Rạng), bên ban thờ lạnh lẽo khói hương nhà ông Rạng
    Các nhà nghiên cứu đã về tận nơi lấy mẫu vật đất xung quanh nhà, lấy nước trong bể, nước ở ruộng, nước giếng đem đi phân tích. Họ còn lấy rau cỏ trong vườn, ngoài ruộng, mẫu gạo, thóc trong nhà đem đi.

    Thậm chí, một nhóm nhà khoa học đã chuyển các mẫu đất ra nước ngoài để phân tích, tìm nguyên nhân, tốn kém cả tỷ bạc, số tiền rất lớn ngày đó.

    Tuy nhiên, các nhà khoa học không tìm được bất cứ loại chất độc nào tồn tại trong mẫu nước, đất, rau, củ, quả ở nhà ông Rạng. Điều này cũng đã được các bác sĩ khẳng định lại bằng việc không tìm ra chất độc nào trong máu những nạn nhân tự dưng lăn ra ngất, co giật, chết.

    Rất nhiều chuyên gia, với máy móc hiện đại cũng đã được điều về nhà ông Rạng để đo phóng xạ khu vực sinh sống. Tuy nhiên, người ta cũng không phát hiện ra điều gì bất thường ở mảnh đất này.

    Các bác sĩ ở Bệnh viện Bạch Mai kết luận những cái chết này là mắc hội chứng não cấp. Bác sĩ Phạm Duệ, khi đó là Phó trưởng Khoa Chống độc, Bệnh viện Bạch Mai tin rằng hiện tượng này là ngộ độc bởi loại hóa chất gây co giật.

    Tuy nhiên, các xét nghiệm đều không tìm ra loại chất độc nào gây nên triệu chứng chết người, mặc dù quá trình họ nằm viện cứ lúc tỉnh lúc mê, là trạng thái của những người trúng độc nặng.

    Ông Bùi Trọng Liễn, Chủ tịch UBND xã Vũ Tây cho biết: “Thời điểm tai họa xảy đến với gia đình ông Trần Văn Rạng, lãnh đạo xã chỉ đạo, giám sát sự việc rất sát sao. Một số cán bộ tỉnh bảo do nhiễm khí độc. Tuy nhiên, sau đó, lại không có kết luận gì về nguyên nhân. Người ta cũng không tìm ra khí độc tồn tại ở khu vực.

    Tôi cũng không tin có khí độc, vì nếu có khí độc, thì những người có mặt ở đó, thậm chí người dân trong làng đều phải lăn ra ngất xỉu, hoặc chết, chứ không có chuyện rải rác vài người trong gia đình ông Rạng gặp hiện tượng đó. Tôi thiên về suy nghĩ do những người trong gia đình ông Rạng hoảng quá mà sinh bệnh rồi chết.

    Sau khi tham khảo đầu đuôi câu chuyện này, chuyên gia thôi miên y khoa Nguyễn Mạnh Quân khẳng định rằng, hiện tượng nhiều người lăn ra ngất xỉu, thậm chí là chết ở nhà ông Trần Văn Rạng, là hiện tượng NOCEBO. Chuyện gà, lợn chết trước đó rất bình thường, là hiện tượng mắc dịch, xảy ra ở khắp cả nước, không có gì là dị đoan cả.

    Chuyên gia thôi miên Nguyễn Mạnh Quân khẳng định cái chết của nhiều người trong gia đình ông Rạng là hiệu ứng NOCEBO
    Để bạn đọc, nhân dân cả nước hiểu rõ hiện tượng mà khoa học thôi miên gọi là NOCEBO, chuyên gia Nguyễn Mạnh Quân dẫn chứng một câu chuyện điển hình như sau:

    Có một nhà khoa học ở Hà Nội sang Tây Tạng nghiên cứu. Một pháp sư gặp ông và bảo: “Đúng 101 ngày sau ông sẽ chết! Thượng đế chỉ cho ông làm việc 100 ngày nữa thôi, nên ông cố gắng hoàn thành mọi việc đi”.

    Không hiểu lời nói của vị pháp sư kia ghê gớm như thế nào, mà nhà khoa học này mất hết cả lý trí. Ông đã hoàn thành nốt vài công việc, rồi dặn dò con cháu chuyện hậu sự.

    Đến ngày thứ 90 thì ông không ăn uống, không làm được việc gì nữa. Con cháu đưa đi tất cả các bệnh viện, gặp các bác sĩ đầu ngành, song không tìm ra bệnh gì. Đến ngày thứ 99 thì cơ thể không tiếp nhận dịch truyền nữa. Bệnh viện đã đề nghị gia đình chuẩn bị hậu sự.

    Đúng lúc đó, một người con đã tìm đến chuyên gia Nguyễn Mạnh Quân. Theo lời kể của gia đình, thì ông đã bị một pháp sư Tây Tạng yểm bùa, nên chỉ sống được 101 ngày. Như vậy, chỉ còn 2 ngày nữa, ông sẽ rời cõi trần.

    Bác sĩ thì không tin có chuyện yểm bùa, nhưng lại không tìm ra nguyên nhân gây bệnh. Nhưng với những chuyên gia thôi miên, thì hiện tượng này là hiệu ứng NOCEBO.

    Thạc sĩ Quân đã dùng phương pháp thôi miên sâu và duy trì giấc ngủ sâu của nhà khoa học này suốt 3 ngày, từ ngày thứ 99 đến ngày 102.

    Khi ra khỏi trạng thái thôi miên, câu đầu tiên mà nhà khoa học hỏi là ngày thứ bao nhiêu? Khi biết đã sống đến ngày 102, ông liền bật dậy đi lại và bảo: “Thế là ta không chết được rồi!”. Mấy năm nay, ông vẫn sống khỏe mạnh và không bao giờ tin vào những câu nói đầy sự ám ảnh như thế nữa.

    Theo thạc sĩ Quân, chính vì sự thiếu hiểu biết của những người trong gia đình ông Rạng, cùng nhân dân quanh vùng, sự sợ hãi vô hình, nghĩ rằng mình sẽ chết, đã khiến họ mắc bệnh và chết thật. Đây thực sự là những cái chết đáng tiếc, do thiếu hiểu biết.
    Nam Mô Phật Lực Oai - Nam Mô Phật Lực Hộ - Vô Lượng Công Đức Phật - Tam Phủ Công Đồng - Tứ Phủ Vạn Linh - Linh Thiêng Non Sông Đất Việt

  10. #10

    Mặc định

    Nghe ông Quân này giải thích cứ như là người bị bệnh bại não nói chuyện với giáo sư bác sĩ ấy. Hehehee!!!

    Nếu giải thích thế mà cũng có người tin thì đúng trình độ dân ta không biết xếp vào hạng gì .
    Em là ai: Cô gái hay nàng Tiên?

  11. #11

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi hoađăng Xem Bài Gởi
    Càng đọc càng thấy sợ. Đau lòng cho cả gia đình 3 thế hệ lần lượt ra đi trong oan khuất.
    sao bạn biết là chết oan khuất

  12. #12

    Mặc định

    [QUOTE=Tố Uyên;1163393]Nghe ông Quân này giải thích cứ như là người bị bệnh bại não nói chuyện với giáo sư bác sĩ ấy. Hehehee!!!

    Nếu giải thích thế mà cũng có người tin thì đúng trình độ dân ta không biết xếp vào hạng gì .[/QUOTE

    khi được một đám đông ....mông lung ...tung hô, thì kẻ đựoc tung hô, cũng vớ vẩn ấy mà....cũng lạ là lão ấy

    ...........mặc dù quá trình họ nằm viện cứ lúc tỉnh lúc mê, là trạng thái của những người trúng độc nặng......

    lúc tỉnh lúc mê, chả liên quan gì đến trúng độc cả

    mà liên quan đến chuyện hồn đã thoát xác , chập chờn cạnh xác, lúc thì xuống âm ty tập huấn, lúc lại về, vì chưa đến thời điểm kết thúc hẳn

    có ngừoi sẽ sống lại....chả liên quan đến bác sỹ hay cấp cứu gì cả...gọi là y học bó tay

    rồi, tất nhiên , đến một ngày hết số, thì ra đi vĩnh viễn

    có ai ko chết đâu mà kinh ngạc hay sợ hãi nhỉ

    .........Nhân dân trong vùng cũng có tin đồn này nọ liên quan đến tâm linh, nhưng chính quyền bác bỏ điều đó. Có thể đây là một chứng bệnh nào đó, mà các nhà khoa học chưa tìm ra”..... bệnh ma nhập, quỉ hành hiện có bệnh viện đã nội soi ra chưa nhỉ...hic

    phá miếu, cứ coi như là tìm ra nguyên nhân, thì ko khó, nhưng khắc phục mới cần tu luyện
    Last edited by Hương Minh; 03-07-2013 at 08:33 AM.

  13. #13

    Mặc định

    Bác Không Quân này giải thích đơn giản quá. giải thích kiểu này thì ai mà trả nói được

  14. #14

    Mặc định

    Cái chết hàng loạt của 1 đại gia đình khá giả ở nông thôn( nhìn vào thành quả xây dựng trong ảnh thì thấy đại gia đình này làm ăn phát đạt )nhờ trong mảnh đất nhà mình có ngôi miếu được xây kỹ càng, đẹp, hẳn có lý do linh thiêng mà dân trong vùng và chủ nhà không biết thần phả của miếu.

    Khi rắn lớn xuất hiện lúc ấy là ranh giới Phúc Họa. Nếu là người có chút tâm linh thì không nên đánh đuổi mà nên cúng hoặc khấn cầu xin rắn thần mang đi tai họa và làm ngay phần phục hồi trả lại miếu thần cả về phần xây dựng và phong cảnh, phong thủy, sau đó lễ tạ chu đáo.

    Rắn biểu tượng cho thần long mạch (thanh xà, bạch xà), nơi đó có rắn thần bảo vệ chắc nơi đó là một vị trí quan trọng về mặt phong thủy. Người đời trước xây Miếu là để mọi người tránh làm việc gì uế tạp và hương khói để mạch khí ở đó luôn sáng trong...

    Nhưng không ai trong gia tộc tin và chẳng ai "cho tin" cả.

    Hậu quả như vậy cũng được gọi là thiếu hiểu biết về một khoa học mà ông cha ta biết từ xưa.

    Ngày nay khoa học hiện đại có xu hướng loại bỏ kiến thức xưa mà thay bằng kiến thức của các nhà khoa học như trong ảnh giới thiệu. Họ có quyền thay mặt...lý giải mọi hiện tượng không bình thường như đã xảy ra. Họ cũng sẽ chịu trách nhiệm về lời nói của mình...

    Thực tế không đáng xảy ra nhiều cái chết như vậy nếu gia đình lớn kia dám vượt ra khỏi "lũy tre làng"( không nói về việc bỏ làng).
    Tại lòng tin được mặc định do nhiều lý do, bản thân họ và những người xung quanh cũng phải tin và chấp hành,...

    Thật đáng tiếc.

    Nhưng thực tế không dòng họ nào bị tuyệt diệt cả, bao giờ mọi tai họa cũng dừng lại ở người không đáng bị tai họa.
    Chính vì vậy họ mới đủ khả năng "chạy trốn" khỏi làng.

    Sau tai họa họ nên tìm hiểu lý do và sẽ có giải pháp hóa giải "lỗi" do thiếu kiến thức về lĩnh vực "không nhìn thấy" của người quá cố.

    Và sau này mới có khả năng sự kiện kia sẽ không lặp lại nữa với những người còn lại.

    Họ có thể rút ra bài học và kinh nghiệm ấy sẽ lan về quê hương.
    Tại quê hương hay chính những người còn lại của đại gia đình kia sẽ có người dựng lại Miếu thiêng ở một thời kỳ nào đó.

    Kinh nghiệm cho thấy: tại nơi linh thiêng mà người trước đã xây dựng đền, miếu, chùa chiền, nay dù có bị hoang vắng cũng không nên xây dựng cái gì ngoài mục đích tôn tạo.
    Last edited by Tuduong; 03-07-2013 at 01:16 PM.

  15. #15

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi Tố Uyên Xem Bài Gởi
    Đất này có quỷ cư ngụ đấy! Bọn này thần thông rất cao và hay giết người, súc vật nuôi.
    Nơi nào có quỷ ở thì người nơi đó nhẹ mắc bệnh tâm thần, điên, tật nguyền, nặng thì táng mạng tan gia bại sản.
    Kỳ 5: Ngày tang thương

    Hôm 100 ngày ông Trần Văn Rạng (Vũ Tây, Kiến Xương, Thái Bình), đang trong lúc cúng, hàng loạt người sợ hãi, lăn ra ngất xỉu, co giật. Người chết tại chỗ, người chết trên đường đến bệnh viện, khiến cả làng náo loạn, tang thương.

    Ông Nguyễn Văn Thung sợ hãi nhớ lại: “Lúc đó, tôi vừa dặn dò bà Đào giữ gìn sức khỏe, chuẩn bị ra về, thì cháu Khánh bỗng ngã lăn ra chiếu, lên cơn co giật, sùi bọt ở mép, mắt cứ trợn lên. Tôi có cảm giác như cháu bị ngạt thở, hoặc lên cơn đau tim đột ngột. Cháu không nói được gì. Mọi người làm các động tác hô hấp cho cháu, nhưng chỉ vài phút sau, khi mọi người còn đang hoảng loạn, chưa biết tính toán tiếp theo thế nào, thì cháu đã tắt thở.

    Nhìn thấy cháu Khánh như vậy, tự dưng tôi thấy choáng váng đầu óc, mất thăng bằng hoàn toàn, rồi đổ kềnh ra đất, không biết gì nữa. Sau này mọi người mới kể lại, là tôi lăn ra bất tỉnh, gọi mãi không dậy. Khi đó gia đình náo loạn lắm, không biết xử trí tôi thế nào, thấy tôi vẫn còn thở, nên gọi người nhà tôi sang khênh tôi về.


    Ngôi miếu dựng lại trước nhà anh Trần Văn Út


    Ngõ vào nhà ông Rạng

    Con cháu chườm nước mát, xức dầu gió một lúc thì tôi tỉnh dậy. Lúc tỉnh lại, đầu óc nhận biết rõ mọi thứ, hình dung lại được mọi việc, nhưng người thì mệt lử, cảm giác như bị rút mất hết sức lực.

    Tôi nằm đến 3 giờ chiều, thì bên nhà ông Rạng chạy sang báo là bà Đào, em gái tôi đã qua đời. Lúc đó, dù mệt lắm, nhưng tôi vẫn cố gắng gượng gọi con chở tôi lên bệnh viện đa khoa tỉnh ở thị xã”.

    Chiều hôm đó, ông Nguyễn Văn Thung mới biết sự thể diễn ra tại lễ cúng trăm ngày ông Rạng cực kỳ khủng khiếp. Ngay khi cháu Khánh qua đời, ông Thung ngất xỉu, thì hàng loạt người có mặt đều bất tỉnh nhân sự.

    Tuy nhiên, một lúc sau thì hầu hết đều tỉnh lại, riêng bà Đào, anh Út và vợ là chị Nhung là bị nặng nhất. Cả 3 mẹ con bà Đào đều bị những cơn co giật rúm người, mặt mũi méo xệch, mắt mũi trợn ngược. Anh Út đang ngồi trên ghế mà cơn co giật mạnh đến nỗi đổ ghế bật ngửa ra sau bất tỉnh.

    Đại gia đình đã xúm vào đưa bà Đào, anh Út, chị Nhung đi cấp cứu tại Bệnh viện Đa khoa tỉnh Thái Bình. Lúc ông Thung lên đến nơi, thấy phòng cấp cứu đóng kín cửa, mọi người đứng ở bên ngoài nói chuyện rầm rì. Bên trong phòng cấp cứu, bà Đào nằm bất động trên giường, đeo mặt nạ thở ôxi.
    Ngôi nhà bỏ hoang của ông Rạng

    Ông Nguyễn Văn Thung buồn bã nhớ lại cái chết đột ngột của em gái: “Lúc tôi lên bệnh viện, thấy khuôn mặt mọi người đều buồn bã, nên tôi biết có chuyện chẳng lành. Lát sau thì tiếng còi hú xe cấp cứu vang lên, rồi bác sĩ đưa cô ấy lên xe. Họ không cho người nhà lại gần. Tôi nhìn thấy cô ấy vẫn đeo mặt nạ bình thở ôxi. Mấy người bảo cô ấy đã chết, nhưng tôi không tin. Tôi tưởng họ đưa lên tuyến trên ở Hà Nội, nào ngờ xe chạy ngược về Vũ Tây.

    Con trai chở tôi bằng xe máy chạy sau xe cấp cứu. Người thì bảo cô Đào chết rồi, người bảo vẫn còn sống. Nếu không còn sống, thì cho thở bình ôxi làm gì? Nhưng xe chạy về đến đầu ngõ, thì cô y tá này gỡ bình ôxi khỏi mặt cô ấy và yêu cầu mọi người đưa cô ấy vào trong nhà.

    Lúc đó, tôi mới biết cô ấy đã qua đời trên đường đến bệnh viện. Bác sĩ vẫn cho đeo bình thở để đánh lạc hướng mấy chục người trong gia đình ông Rạng. Có lẽ họ không công bố cái rộng rãi cái chết của cô ấy ở bệnh viện, để tránh gây hoang mang cho mọi người. Trong gia đình, tôi thương cái Đào nhất. Cô ấy hiền lành như cục đất, chỉ biết cắm cúi chăm chỉ làm lụng, chăm lo cho chồng con, chưa bao giờ có điều tiếng gì với gia đình, hàng xóm cả”.
    Bà Lưu (cô ông Rạng) bên ban thờ lạnh lẽo khói hương

    Nghe tin em gái mình chết, ông Thung lại quỵ xuống. Vừa đau buồn vì mất em gái, vừa mệt mỏi sau lần ngất hồi trưa, còn chưa khỏe lại, nên ông không còn chút sức lực nào. Em gái chết nằm đấy, mà con cháu lại phải khênh ông Thung về nhà nằm, vì ông không làm được gì nữa.

    Nhà ông Rạng thì còn loạn cả lên với cái chết của cháu Khánh. Rồi vợ chồng anh Út, chị Nhung vẫn đang thập tử nhất sinh ở Bệnh viện Đa khoa tỉnh Thái Bình, chưa biết sống chết thế nào. Buổi trưa làm cúng 100 ngày cho ông Rạng hôm ấy, rất nhiều người lăn ra ngất, hai người chết, mấy người phải cấp cứu, khiến dân tình náo loạn, không ai dám bén mảng đến nhà ông Rạng nữa.

    Lúc ông Thung tỉnh táo lại, gượng ngồi dậy được, liền sai con cháu chạy sang nhà ông Rạng xem tình hình thế nào, nhưng chỉ có một người con dám sang. Nhìn cảnh hai chiếc quan tài, một của bà, một của cháu kê trong nhà, chỉ có lèo tèo vài người lớn tuổi, ngồi trông áo quan mà nơm nớp lo sợ, người con này chạy về báo với ông Thung.

    Ông Thung đau xót quá, mới bắt con cái dìu sang hương khói cho em gái. Ông cũng yêu cầu con cháu, anh em nhà mình sang giúp đỡ gia đình ông Rạng, bởi đại gia đình ông Rạng đang trong cơn bấn loạn khủng khiếp.
    Đám tang ông Rạng

    Tang lễ bà Nguyễn Thị Đào và cháu nội Trần Quốc Khánh diễn ra trong không khí sầu thảm. Người dân trong xóm xót thương, rơi lệ, nhưng chẳng ai dám đến tiễn đưa. Người ta chỉ dám đứng từ xa nhìn đám con cháu họ Trần đẩy xe tang, khóc thương ai oán.

    Khi mộ bà Đào đã đắp xong, mọi người làm lễ cúng cơm 3 ngày, thì chị Vũ Thị Nhung được xuất viện. Mọi người đưa chị về nhà, để chị thắp nén nhang, quỳ gối trước di ảnh mẹ chồng, và khóc ngất trước di ảnh cậu con trai duy nhất.

    Không để chị Nhung ở lại lâu, gia đình đã đưa ngay về nhà cha mẹ đẻ ở xã Vũ Đông, để tránh thảm họa có nguy cơ xảy ra với chị. Những ngày ở nhà bố mẹ đẻ, dù vô cùng đau buồn vì cái chết của mẹ chồng, của cậu con trai duy nhất, rồi người chồng đang đấu tranh giành sự sống với tử thần ở bệnh viện, nhưng chị Nhung không ngất lần nào. Thế nhưng, hễ cứ về nhà chồng, lập tức chị run lẩy bẩy, có dấu hiệu xảy ra hiện tượng bị co giật. Hãi quá, không ai cho chị về nhà nữa.

    Sau hơn nửa tháng điều trị tích cực ở Bệnh viện Đa khoa tỉnh Thái Bình, rồi một số bệnh viện ở Hà Nội, anh Trần Văn Út đã được ra viện. Mọi người khuyên can nên về nhà vợ ở xã Vũ Đông ở tạm, chờ thời gian nữa hãy về nhà mình, nhưng anh Út không nghe. Anh muốn về nhà, hương khói cho bố mẹ, anh trai và cậu con trai duy nhất.

    Chị Nhung thấy chồng nhất quyết về, nên cũng can đảm theo chồng về nhà. Và mất mát tiếp tục diễn ra đối với gia đình ông Rạng, đó là sự ra đi đột ngột sau cơn co giật cứng người của anh Trần Văn Út.

    Bữa đó, vợ chồng anh Út đang ngồi ăn cơm trên ghế, thì anh Út làm rơi bát, co rúm người, ngã vật xuống đất và tắt thở, không kịp trăng trối câu gì. Chị Nhung nhìn chồng ngã vật ra đất, bỗng cứng đờ người, không há nổi miệng kêu cứu. Cấm khẩu độ mấy phút, thì chị cũng bất tỉnh luôn.

    Mấy người thân trong gia đình đưa chị Nhung đi bệnh viện kịp thời, nên cứu sống được chị. Anh Út chết quá nhanh, không thể cứu nổi nữa.Chuyên gia thôi miên y khoa Nguyễn Mạnh Quân: “Cái chết của gia đình họ Trần ở Thái Bình là hiệu ứng NOCEBO. Các nhà khoa học thế giới đã tiến hành nhiều thí nghiệm và khẳng định có thể sử dụng sức mạnh của ám thị để củng cố sức khỏe, đó là hiệu ứng PLACEBO (dịch là “tôi được yêu thích”) và cũng có thể sử dụng hiệu ứng NOCEBO (dịch từ tiếng Latinh có nghĩa là "tôi mang tới cái hại") để gây bệnh, thậm chí là giết người.

    Thuật ngữ NOCEBO mới xuất hiện từ những năm 60 của thế kỷ trước và cơ chế tác động của hiệu ứng này cho tới nay vẫn chưa được nghiên cứu kỹ bởi lẽ rất khó nhận được sự đồng ý tiến hành những thí nghiệm mà chưa làm đã biết là có tác động xấu tới sức khoẻ của con người. Nếu con người quả thực có thể chết vì bùa chú thì đó chỉ là một biểu hiện quá đà của hiện ứng NOCEBO.

    Hiện tượng NOCEBO thì tôi đã gặp quá nhiều ở Việt Nam cũng như trên thế giới. Hiện tượng học sinh ngất hàng loạt, bị “vong nhập” hàng loạt chính là hiệu ứng NOCEBO. Những cái chết trùng tang cũng là hiệu ứng khủng khiếp này. Đặc biệt, chuyện đi cầu con khiến bụng to tướng chính là biểu hiện rõ rệt của hiệu ứng NOCEBO.

    Chính vì sự thiếu hiểu biết của một bộ phận người dân nước ta, lại có đầu óc mê tín dị đoan, nên hiệu ứng này mới có đất sống. Một xã hội lành mạnh, con người phải tin vào khoa học. Nếu con người cứ chìm đắm vào chuyện ma quỷ, tin đồn rùng rợn, thì sẽ đến một ngày, con người sẽ là nô lệ của cái thế giới vô hình hư ảo, thậm chí là chết người như câu chuyện của họ Trần ở Thái Bình”.

  16. #16

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi Tố Uyên Xem Bài Gởi
    Đất này có quỷ cư ngụ đấy! Bọn này thần thông rất cao và hay giết người, súc vật nuôi.
    Nơi nào có quỷ ở thì người nơi đó nhẹ mắc bệnh tâm thần, điên, tật nguyền, nặng thì táng mạng tan gia bại sản.
    Kỳ 5: Ngày tang thương

    Hôm 100 ngày ông Trần Văn Rạng (Vũ Tây, Kiến Xương, Thái Bình), đang trong lúc cúng, hàng loạt người sợ hãi, lăn ra ngất xỉu, co giật. Người chết tại chỗ, người chết trên đường đến bệnh viện, khiến cả làng náo loạn, tang thương.

    Ông Nguyễn Văn Thung sợ hãi nhớ lại: “Lúc đó, tôi vừa dặn dò bà Đào giữ gìn sức khỏe, chuẩn bị ra về, thì cháu Khánh bỗng ngã lăn ra chiếu, lên cơn co giật, sùi bọt ở mép, mắt cứ trợn lên. Tôi có cảm giác như cháu bị ngạt thở, hoặc lên cơn đau tim đột ngột. Cháu không nói được gì. Mọi người làm các động tác hô hấp cho cháu, nhưng chỉ vài phút sau, khi mọi người còn đang hoảng loạn, chưa biết tính toán tiếp theo thế nào, thì cháu đã tắt thở.

    Nhìn thấy cháu Khánh như vậy, tự dưng tôi thấy choáng váng đầu óc, mất thăng bằng hoàn toàn, rồi đổ kềnh ra đất, không biết gì nữa. Sau này mọi người mới kể lại, là tôi lăn ra bất tỉnh, gọi mãi không dậy. Khi đó gia đình náo loạn lắm, không biết xử trí tôi thế nào, thấy tôi vẫn còn thở, nên gọi người nhà tôi sang khênh tôi về.
    Ngôi miếu dựng lại trước nhà anh Trần Văn Út


    Ngõ vào nhà ông Rạng

    Con cháu chườm nước mát, xức dầu gió một lúc thì tôi tỉnh dậy. Lúc tỉnh lại, đầu óc nhận biết rõ mọi thứ, hình dung lại được mọi việc, nhưng người thì mệt lử, cảm giác như bị rút mất hết sức lực.

    Tôi nằm đến 3 giờ chiều, thì bên nhà ông Rạng chạy sang báo là bà Đào, em gái tôi đã qua đời. Lúc đó, dù mệt lắm, nhưng tôi vẫn cố gắng gượng gọi con chở tôi lên bệnh viện đa khoa tỉnh ở thị xã”.

    Chiều hôm đó, ông Nguyễn Văn Thung mới biết sự thể diễn ra tại lễ cúng trăm ngày ông Rạng cực kỳ khủng khiếp. Ngay khi cháu Khánh qua đời, ông Thung ngất xỉu, thì hàng loạt người có mặt đều bất tỉnh nhân sự.

    Tuy nhiên, một lúc sau thì hầu hết đều tỉnh lại, riêng bà Đào, anh Út và vợ là chị Nhung là bị nặng nhất. Cả 3 mẹ con bà Đào đều bị những cơn co giật rúm người, mặt mũi méo xệch, mắt mũi trợn ngược. Anh Út đang ngồi trên ghế mà cơn co giật mạnh đến nỗi đổ ghế bật ngửa ra sau bất tỉnh.

    Đại gia đình đã xúm vào đưa bà Đào, anh Út, chị Nhung đi cấp cứu tại Bệnh viện Đa khoa tỉnh Thái Bình. Lúc ông Thung lên đến nơi, thấy phòng cấp cứu đóng kín cửa, mọi người đứng ở bên ngoài nói chuyện rầm rì. Bên trong phòng cấp cứu, bà Đào nằm bất động trên giường, đeo mặt nạ thở ôxi.
    Ngôi nhà bỏ hoang của ông Rạng

    Ông Nguyễn Văn Thung buồn bã nhớ lại cái chết đột ngột của em gái: “Lúc tôi lên bệnh viện, thấy khuôn mặt mọi người đều buồn bã, nên tôi biết có chuyện chẳng lành. Lát sau thì tiếng còi hú xe cấp cứu vang lên, rồi bác sĩ đưa cô ấy lên xe. Họ không cho người nhà lại gần. Tôi nhìn thấy cô ấy vẫn đeo mặt nạ bình thở ôxi. Mấy người bảo cô ấy đã chết, nhưng tôi không tin. Tôi tưởng họ đưa lên tuyến trên ở Hà Nội, nào ngờ xe chạy ngược về Vũ Tây.

    Con trai chở tôi bằng xe máy chạy sau xe cấp cứu. Người thì bảo cô Đào chết rồi, người bảo vẫn còn sống. Nếu không còn sống, thì cho thở bình ôxi làm gì? Nhưng xe chạy về đến đầu ngõ, thì cô y tá này gỡ bình ôxi khỏi mặt cô ấy và yêu cầu mọi người đưa cô ấy vào trong nhà.

    Lúc đó, tôi mới biết cô ấy đã qua đời trên đường đến bệnh viện. Bác sĩ vẫn cho đeo bình thở để đánh lạc hướng mấy chục người trong gia đình ông Rạng. Có lẽ họ không công bố cái rộng rãi cái chết của cô ấy ở bệnh viện, để tránh gây hoang mang cho mọi người. Trong gia đình, tôi thương cái Đào nhất. Cô ấy hiền lành như cục đất, chỉ biết cắm cúi chăm chỉ làm lụng, chăm lo cho chồng con, chưa bao giờ có điều tiếng gì với gia đình, hàng xóm cả”.
    Bà Lưu (cô ông Rạng) bên ban thờ lạnh lẽo khói hương

    Nghe tin em gái mình chết, ông Thung lại quỵ xuống. Vừa đau buồn vì mất em gái, vừa mệt mỏi sau lần ngất hồi trưa, còn chưa khỏe lại, nên ông không còn chút sức lực nào. Em gái chết nằm đấy, mà con cháu lại phải khênh ông Thung về nhà nằm, vì ông không làm được gì nữa.

    Nhà ông Rạng thì còn loạn cả lên với cái chết của cháu Khánh. Rồi vợ chồng anh Út, chị Nhung vẫn đang thập tử nhất sinh ở Bệnh viện Đa khoa tỉnh Thái Bình, chưa biết sống chết thế nào. Buổi trưa làm cúng 100 ngày cho ông Rạng hôm ấy, rất nhiều người lăn ra ngất, hai người chết, mấy người phải cấp cứu, khiến dân tình náo loạn, không ai dám bén mảng đến nhà ông Rạng nữa.

    Lúc ông Thung tỉnh táo lại, gượng ngồi dậy được, liền sai con cháu chạy sang nhà ông Rạng xem tình hình thế nào, nhưng chỉ có một người con dám sang. Nhìn cảnh hai chiếc quan tài, một của bà, một của cháu kê trong nhà, chỉ có lèo tèo vài người lớn tuổi, ngồi trông áo quan mà nơm nớp lo sợ, người con này chạy về báo với ông Thung.

    Ông Thung đau xót quá, mới bắt con cái dìu sang hương khói cho em gái. Ông cũng yêu cầu con cháu, anh em nhà mình sang giúp đỡ gia đình ông Rạng, bởi đại gia đình ông Rạng đang trong cơn bấn loạn khủng khiếp.
    Đám tang ông Rạng

    Tang lễ bà Nguyễn Thị Đào và cháu nội Trần Quốc Khánh diễn ra trong không khí sầu thảm. Người dân trong xóm xót thương, rơi lệ, nhưng chẳng ai dám đến tiễn đưa. Người ta chỉ dám đứng từ xa nhìn đám con cháu họ Trần đẩy xe tang, khóc thương ai oán.

    Khi mộ bà Đào đã đắp xong, mọi người làm lễ cúng cơm 3 ngày, thì chị Vũ Thị Nhung được xuất viện. Mọi người đưa chị về nhà, để chị thắp nén nhang, quỳ gối trước di ảnh mẹ chồng, và khóc ngất trước di ảnh cậu con trai duy nhất.

    Không để chị Nhung ở lại lâu, gia đình đã đưa ngay về nhà cha mẹ đẻ ở xã Vũ Đông, để tránh thảm họa có nguy cơ xảy ra với chị. Những ngày ở nhà bố mẹ đẻ, dù vô cùng đau buồn vì cái chết của mẹ chồng, của cậu con trai duy nhất, rồi người chồng đang đấu tranh giành sự sống với tử thần ở bệnh viện, nhưng chị Nhung không ngất lần nào. Thế nhưng, hễ cứ về nhà chồng, lập tức chị run lẩy bẩy, có dấu hiệu xảy ra hiện tượng bị co giật. Hãi quá, không ai cho chị về nhà nữa.

    Sau hơn nửa tháng điều trị tích cực ở Bệnh viện Đa khoa tỉnh Thái Bình, rồi một số bệnh viện ở Hà Nội, anh Trần Văn Út đã được ra viện. Mọi người khuyên can nên về nhà vợ ở xã Vũ Đông ở tạm, chờ thời gian nữa hãy về nhà mình, nhưng anh Út không nghe. Anh muốn về nhà, hương khói cho bố mẹ, anh trai và cậu con trai duy nhất.

    Chị Nhung thấy chồng nhất quyết về, nên cũng can đảm theo chồng về nhà. Và mất mát tiếp tục diễn ra đối với gia đình ông Rạng, đó là sự ra đi đột ngột sau cơn co giật cứng người của anh Trần Văn Út.

    Bữa đó, vợ chồng anh Út đang ngồi ăn cơm trên ghế, thì anh Út làm rơi bát, co rúm người, ngã vật xuống đất và tắt thở, không kịp trăng trối câu gì. Chị Nhung nhìn chồng ngã vật ra đất, bỗng cứng đờ người, không há nổi miệng kêu cứu. Cấm khẩu độ mấy phút, thì chị cũng bất tỉnh luôn.

    Mấy người thân trong gia đình đưa chị Nhung đi bệnh viện kịp thời, nên cứu sống được chị. Anh Út chết quá nhanh, không thể cứu nổi nữa.Chuyên gia thôi miên y khoa Nguyễn Mạnh Quân: “Cái chết của gia đình họ Trần ở Thái Bình là hiệu ứng NOCEBO. Các nhà khoa học thế giới đã tiến hành nhiều thí nghiệm và khẳng định có thể sử dụng sức mạnh của ám thị để củng cố sức khỏe, đó là hiệu ứng PLACEBO (dịch là “tôi được yêu thích”) và cũng có thể sử dụng hiệu ứng NOCEBO (dịch từ tiếng Latinh có nghĩa là "tôi mang tới cái hại") để gây bệnh, thậm chí là giết người.

    Thuật ngữ NOCEBO mới xuất hiện từ những năm 60 của thế kỷ trước và cơ chế tác động của hiệu ứng này cho tới nay vẫn chưa được nghiên cứu kỹ bởi lẽ rất khó nhận được sự đồng ý tiến hành những thí nghiệm mà chưa làm đã biết là có tác động xấu tới sức khoẻ của con người. Nếu con người quả thực có thể chết vì bùa chú thì đó chỉ là một biểu hiện quá đà của hiện ứng NOCEBO.

    Hiện tượng NOCEBO thì tôi đã gặp quá nhiều ở Việt Nam cũng như trên thế giới. Hiện tượng học sinh ngất hàng loạt, bị “vong nhập” hàng loạt chính là hiệu ứng NOCEBO. Những cái chết trùng tang cũng là hiệu ứng khủng khiếp này. Đặc biệt, chuyện đi cầu con khiến bụng to tướng chính là biểu hiện rõ rệt của hiệu ứng NOCEBO.

    Chính vì sự thiếu hiểu biết của một bộ phận người dân nước ta, lại có đầu óc mê tín dị đoan, nên hiệu ứng này mới có đất sống. Một xã hội lành mạnh, con người phải tin vào khoa học. Nếu con người cứ chìm đắm vào chuyện ma quỷ, tin đồn rùng rợn, thì sẽ đến một ngày, con người sẽ là nô lệ của cái thế giới vô hình hư ảo, thậm chí là chết người như câu chuyện của họ Trần ở Thái Bình”.


    Còn tiếp…

  17. #17

    Mặc định

    vụ này cách đây 10n rồi sao giờ lại đc viết lại nhỉ
    Ngoài tâm không động
    Ðộng chẳng phải tâm
    Tâm chẳng phải động
    Ðộng vốn không tâm
    Tâm vốn không động
    Ðộng không lìa tâm
    Tâm chẳng lìa động
    Ðộng là dụng của tâm
    Dụng là cái tâm động

  18. #18

    Mặc định

    Theo em vấn đề là ở cái miếu bị phá

  19. #19
    Đai Nâu Avatar của thanhpv
    Gia nhập
    Jul 2011
    Nơi cư ngụ
    ĐẤT THĂNG LONG
    Bài gởi
    473

    Thumbs up

    Trích dẫn Nguyên văn bởi Tuduong Xem Bài Gởi
    Cái chết hàng loạt của 1 đại gia đình khá giả ở nông thôn( nhìn vào thành quả xây dựng trong ảnh thì thấy đại gia đình này làm ăn phát đạt )nhờ trong mảnh đất nhà mình có ngôi miếu được xây kỹ càng, đẹp, hẳn có lý do linh thiêng mà dân trong vùng và chủ nhà không biết thần phả của miếu.

    Khi rắn lớn xuất hiện lúc ấy là ranh giới Phúc Họa. Nếu là người có chút tâm linh thì không nên đánh đuổi mà nên cúng hoặc khấn cầu xin rắn thần mang đi tai họa và làm ngay phần phục hồi trả lại miếu thần cả về phần xây dựng và phong cảnh, phong thủy, sau đó lễ tạ chu đáo.

    Rắn biểu tượng cho thần long mạch (thanh xà, bạch xà), nơi đó có rắn thần bảo vệ chắc nơi đó là một vị trí quan trọng về mặt phong thủy. Người đời trước xây Miếu là để mọi người tránh làm việc gì uế tạp và hương khói để mạch khí ở đó luôn sáng trong...

    Nhưng không ai trong gia tộc tin và chẳng ai "cho tin" cả.

    Hậu quả như vậy cũng được gọi là thiếu hiểu biết về một khoa học mà ông cha ta biết từ xưa.

    Ngày nay khoa học hiện đại có xu hướng loại bỏ kiến thức xưa mà thay bằng kiến thức của các nhà khoa học như trong ảnh giới thiệu. Họ có quyền thay mặt...lý giải mọi hiện tượng không bình thường như đã xảy ra. Họ cũng sẽ chịu trách nhiệm về lời nói của mình...

    Thực tế không đáng xảy ra nhiều cái chết như vậy nếu gia đình lớn kia dám vượt ra khỏi "lũy tre làng"( không nói về việc bỏ làng).
    Tại lòng tin được mặc định do nhiều lý do, bản thân họ và những người xung quanh cũng phải tin và chấp hành,...

    Thật đáng tiếc.

    Nhưng thực tế không dòng họ nào bị tuyệt diệt cả, bao giờ mọi tai họa cũng dừng lại ở người không đáng bị tai họa.
    Chính vì vậy họ mới đủ khả năng "chạy trốn" khỏi làng.

    Sau tai họa họ nên tìm hiểu lý do và sẽ có giải pháp hóa giải "lỗi" do thiếu kiến thức về lĩnh vực "không nhìn thấy" của người quá cố.

    Và sau này mới có khả năng sự kiện kia sẽ không lặp lại nữa với những người còn lại.

    Họ có thể rút ra bài học và kinh nghiệm ấy sẽ lan về quê hương.
    Tại quê hương hay chính những người còn lại của đại gia đình kia sẽ có người dựng lại Miếu thiêng ở một thời kỳ nào đó.

    Kinh nghiệm cho thấy: tại nơi linh thiêng mà người trước đã xây dựng đền, miếu, chùa chiền, nay dù có bị hoang vắng cũng không nên xây dựng cái gì ngoài mục đích tôn tạo.

    Giải thích này rất xác đáng, cảm ơn bạn!
    Có thờ có thiêng có kiêng có lành.
    Phạm vào Tâm Linh thì buộc phải xử lý bằng Tâm Linh.
    http://phongthuydoisong.blogspot.com/

  20. #20

    Mặc định

    theo như phim trinh thám và truyện conan thì những cái chết kỳ lạ thường liên quan đến những âm mưu hắc ám

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. Trả lời: 112
    Bài mới gởi: 21-05-2019, 08:28 AM
  2. ĐỨC ĐẠT LAI LẠT MA NÓI VỀ CHÚA GIÊSU
    By vohinh69 in forum Đạo Thiên Chúa
    Trả lời: 52
    Bài mới gởi: 30-12-2015, 10:54 AM
  3. Trả lời: 1
    Bài mới gởi: 19-02-2013, 10:00 PM
  4. Vòng tái sinh
    By TuTam in forum Thông thiên học
    Trả lời: 16
    Bài mới gởi: 08-07-2012, 03:10 PM
  5. Tìm hiểu về TĐGCL
    By tinhkhithan in forum Đạo Việt Nam
    Trả lời: 33
    Bài mới gởi: 28-06-2011, 05:51 PM

Bookmarks

Quyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •