XUÂN DI LẠC
HT THÍCH THANH TỪ
Phật Di Lặc có nhiều mẫu tượng : có tượng mập mạp bụng phệ cười toe toét, có tượng mập ngồi trần bụng ngực với sáu đứa bé, đứa ngoáy tai, đứa móc mũi, đứa moi rún v.vẦ mà miệng Ngài vẫn cười tươi không phiền giận. Hình tượng này nói lên ý nghĩa gì ?
Trong kinh Thủ Lăng Nghiêm có ghi mười phương chư Phật dị khẩu đồng âm nói với tôn giả A Nan và đại chúng rằng : Chính sáu căn làm cho con người luân hồi sanh tử, cũng chính sáu căn khiến cho con người chứng Vô thượng Bồ đề. Như vậy cội gốc sanh tử là sáu căn (mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý) và cội gốc Bồ đề Niết bàn cũng là sáu căn. Ðến Bồ đề Niết bàn và đi trong luân hồi sanh tử chỉ có một đường, đi theo chiều thuận thì luân hồi sanh tử, đi theo chiều nghịch thì chứng Bồ đề Niết bàn. Ví dụ quốc lộ Vũng Tàu - Sài Gòn, người ở Long Thành muốn đi Sài Gòn thì đi xuôi về Sài gòn, nếu đi Vũng Tàu thì đi ngược lại. Chỉ khác ở chỗ đi xuôi và đi ngược mà thôi. Cũng vậy, nơi sáu căn nếu chúng ta thuận chiều thả sáu căn chạy theo sáu trần nhiễm ô tạo nghiệp thì đi trong luân hồi sanh tử.
Ngược lại, sáu căn không chạy theo sáu trần, không nhiễm trước tâm an định thì chứng Bồ đề Niết bàn
Phật Di Lặc là Phật sẽ thành. Hình tượng Ngài với sáu đứa bé, đứa ngoáy tai, đứa móc mũi, đứa moi rún mà Ngài vẫn cười không tỏ vẻ phiền giận, nói lên hạnh tu của Ngài, chúng ta nếu có ai ngoáy lỗ tai, hay móc lỗ mũi mà không đánh thì cũng la, không la thì cũng nhăn nhó, không nhịn chịu được, nên bị chướng ngại. Danh từ chuyên môn thường gọi sáu đứa bé là lục tặc tức là sáu đứa cướp.
Chúng cướp của bằng cách nào ?
Nếu bị móc lỗ tai mà không cảm thấy khó chịu, lại thấy đã ngứa thì không bị chướng ngại. Ða số chúng ta hầu như bị chướng ngại bởi những lời nói bên ngoài. Những lời chửi mắng gièm pha nguyên rủa tới tai, mình thấy lời đó là mỉa mai sâu độc hiểm ác thì tức tối sân giận. Ðón nhận nó với tâm niệm sân giận đen tối thì nó sẽ trở thành thuốc độc làm mê mờ tâm trí phá hoại của báu nhà mình. Nếu mình coi nó như gió thổi cành dương lá liễu, tùy nó bay đi đâu thì bay, lòng không vướng bận thì an bình tự tại, hoặc tai nghe tiếng khen, lời thanh nhã chúng ta xem thường vì lời nói như gió thổi qua tai không thật có, chính bản thân mình còn không thật, huống là tiếng nói bên ngoài. Nghe như vậy thì không bị nhiễu hại bởi đứa bé ngoáy lỗ tai.
Mắt thấy người cảnh liền phân biệt đẹp xấu. Ðẹp thì thích ưa muốn ngắm nhìn hoài, lo sợ nó tàn phai mất đi. Xấu thì không thích sanh tâm khó chịu ghét bỏ, người cảnh xấu trước mắt không lúc nào cũng là người cảnh của phiền não. Xét kỹ, người cảnh không có đẹp xấu, mà đẹp xấu là tại lòng mình. Thấy người cảnh mà không phân biệt đẹp xấu, không yêu thích đam mê hay ghét bỏ thì không có lỗi gì. Lỗi ở tại tâm phân biệt đẹp xấu và yêu ghét. Khi tâm khởi niệm yêu ghét thì trí tuệ lu mờ, ắt bị đứa bé móc mắt làm chướng ngại. Ngược lại, thấy người cảnh trước mắt tâm không phân biệt đẹp xấu, lòng yêu ghét, dửng dưng không dao động, người cảnh là người cảnh tâm không dính mắc an nhiên, thì đứa bé móc mắt không làm gì được mình.
Mũi ngửi mùi phân biệt thơm hôi, thơm thì thích muốn ngửi hoài, hôi thì bịt mũi khó chịu, tự dấy phiền não, che mờ trí tuệ, là bị đứa bé móc mũi làm chướng ngại. Nếu ngửi mùi thơm mùi hôi coi như khói quyện gió bay, qua rồi mất không thật có thì được an ổn tự tại, không bị đứa bé móc mũi làm nhiễu hại.
Lưỡi nếm vị cay, đắng, mặn, ngọt. Món nào hợp với lưỡi thì vui thích, món nào không hợp với cái lưỡi thì buồn bực không vui. Mỗi khi lên mâm cơm món nào ngon vừa với lưỡi thì ăn, món nào không hợp với lưỡi thì chê, đòi món ngon vật lạ làm phiền lòng người chung quanh. Chính cái ngon dở vui buồn đó làm chướng ngại khiến cho mình bất an. Chúng ta tu, tập làm sao khi ăn lưỡi cảm nhận món ngon vật lạ hay đồ dở đồ hư không khởi niệm quý trọng khen chê. Vì ngon nuốt qua khỏi cổ cũng mất, dở nuốt qua khỏi cổ cũng không còn. Ăn cốt trị bệnh đói nuôi thân được khoẻ mạnh để tu hành. Aên như thế mới không bị đứa bé móc miệng nhiễu hại.
Thân ở chỗ cao ráo mát mẻ xúc chạm với cái trơn láng êm mịn thì ưa thích vui vẻ. Còn ở chỗ chật hẹp, nóng nực, xúc chạm với cái thô nhám, sần sùi.. thì khó chịu bực bội. Như thế là bị phiền não ngăn che trí tuệ, bị đứa bé moi rún nhiễu hại. Ngược lại ở đâu cũng cảm thấy bình thường, vui nhận với mọi hoàn cảnh thì đứa bé moi rún không nhiễu hại được.
Tuy nói sáu căn, chứ kỳ thật chỉ có năm căn là tiếp xúc với trần cảnh bên ngoài. Ý căn theo năm căn mà phụ hoạ để thương ghét buồn giận. Nếu năm căn tiếp xúc với năm trần đúng pháp thì căn thứ sáu (ý căn) không làm phiền ngại. Nói sáu căn là lục tặc là căn cứ trên phần tiếp xúc ô nhiễm của nó. Vì tiếp xúc ô nhiễm nên ý sanh phiền não tâm trí mê mờ, do đó của báu nhà mình bị chúng cướp đi. Ví dụ tai nghe tiếng khởi phân biệt tiếng khen tiếng chê, rồi sanh thương ghét, mừng giận. Khi khởi niệm thương ghét mừng giận thì bị giặc cướp mất của báu. Quý vị có biết của mình để ở đâu, nó lấy bằng cách nào, mang đi đường nào không ?
Nếu không biết của mình để ở đâu, giặc cướp bằng cách nào, mang đi đường nào thì không giữ của được.
TRÍCH: http://www.thuvienhoasen.org/tuyentapxuan-02.htm
![[THẾ GIỚI VÔ HÌNH] - Mã nguồn vBulletin](images/misc/vbulletin4_logo.png)




Trả lời ngay kèm theo trích dẫn này
Bookmarks