kết quả từ 1 tới 15 trên 15

Ðề tài: Tản mạn trần gian

  1. #1

    Mặc định Tản mạn trần gian

    TRÁI ĐẤT BA PHẦN TƯ NƯỚC MẮT

    "Trái đất ba phần tư nước mắt.."
    Quả đúng vậy. Năm tháng trôi đi, Bao bãi biển trở thành nương dâu, rồi nương dâu lại trở thành bãi biển, nhưng đời mãi mãi là bể khổ.
    Nỗi khổ không chừa một sinh linh nào. Từ cỏ cây, con sâu, cái kiến.. loài nào chẳng khốn khổ vì đời. Hổ báo, dẫu được mệnh danh là chúa sơn lâm, mà đâu có sướng. Biết bao nhiêu hổ báo bị săn lùng ráo riết, không chốn nương thân, đã có nhiều hổ báo bị chết vì đói.
    Nỗi khổ không chừa một ai. Người nghèo đau xót vì "cái khó bó cái khôn". Nhà giàu thì lo con cái hư hỏng, nghiện ngập. Bạch đinh thì khổ vì bị chèn ép. Quan chức thì lo đấu đá, giữ ghế...
    Con người khổ vì dục vọng. Có voi thì lại đòi tiên. Một khi dục vọng không thoả mãn, người ta cảm thấy khổ. Biết vậy, nhưng nếu không có dục vọng, thì sao gọi là đời.
    Đời nhiều nước mắt. Vì người ta thương thân, thương đời. Người là vậy !
    Đời là bể khổ. Điều này vĩnh viễn không thể thay đổi được. Nhưng hoàn toàn có thể làm cho một cuộc đời bớt đi nhiều đau khổ.
    Căn nguyên nỗi khổ đời người là dục vọng. Vậy thì bớt dục vọng sẽ bớt nỗi khổ.
    Vẫn phải cố gắng hết mình vì một tương lai sáng tươi, nhưng hãy luôn bằng lòng với những gì đang có. Mỗi Thành công đều là kết quả của rất nhiều yếu tố, mà sự cố gắng của cá nhân chỉ là một yếu tố. Thậm chí nhiều khi là rất nhỏ nhoi.
    Có thành công, đừng nghĩ mình đã tài hơn mọi người. Chẳng qua là cái phúc, cái phận mình được hưởng.
    Dẫu thất bại, đừng hằn học tức tối làm gì, chỉ thêm khổ mà thôi.
    Chuyện Con Cáo và chùm nho (Của La Phông Ten) chắc ai cũng biết. Hãy học tập con cáo trong câu chuyện này. Khi đã nhảy tới dăm bảy lần vẫn không hái được chùm nho, thì đừng cố nữa. Hãy tự an ủi rằng: Nho xanh chẳng xứng miệng người khôn ngoan ! Khi ấy sẽ thấy lòng mình thanh thản hơn nhiều.
    Tôi lấy hiệu thichanlac cũng là tự răn mình từ những trải nghiệm này. Xin được chia sẻ cùng các bạn.
    TAL

  2. #2

    Mặc định

    Cảm ơn Bạn đã viết lên những điều trải nghiệm của mình.

  3. #3

    Mặc định

    Cám ơn VuHoangTu đã ghé thăm và chia sẻ !

    HÃY LẮNG NGHE ..

    Buổi sáng. Tôi đi ra phố. Một tốp trẻ con vây quanh trêu chọc một người người điên. Cả lũ vui cười sảng khoái lắm. Tội nghiệp ! Trời lạnh quá mà người điên chỉ một manh áo rách. Vậy mà có một nhóm “thế giới ngày mai” lại vô cảm đến nhẫn tâm.
    Qua cửa một nhà giàu. Có tiếng trẻ con khóc, tiếng người đang quát tháo. Tôi lắng nghe. Thì ra cậu ấm chủ nhà đang đòi “bác Ô sin” làm ngựa cho nó cưỡi. Bác làm không đúng ý nó, thế là nó khóc. Mẹ nó xót con, mắng chửi người làm.
    Hãy lắng nghe trẻ em khóc, trẻ em cười…
    Buổi chiều. Tôi trở về qua một ngõ nhỏ. Nhà ven đường đã lên đèn. Cố tiếng cười nói oang oang vọng ra. Tôi lắng nghe. Một cụ già khoe có cháu vừa đi thi Robots về. Cụ sướng quá cười rất mãn nguyện. Cụ vui vì xã hội văn minh, hậu sinh khả uý.
    Buổi tối, Tôi lang thang đến một xóm nhỏ. Có tiếng khóc tức tưởi vọng ra từ một ngôi nhà ven đường. Tôi lắng nghe. Hàng xóm cho biết. Tiếng khóc của một bà lão cô đơn. Nghe đâu bà có hai con làm to lắm trên thành phố, nhưng không đứa nào chịu đón mẹ ra chăm sóc. Hàng tháng mỗi đứa gửi về cho cụ 200.000 đ.
    Hỡi ông Trần Tiến ! Bao giờ ông sẽ viết bài: Hãy lắng nghe người già khóc, người già cười ?

  4. #4

    Mặc định

    BÀN:
    Phải quan tâm chăm sóc thế hệ trẻ. Đúng quá rồi, nước mắt chảy xuôi mà. Có ai không hy sinh cho con, mong cho con thành người, thành tài... Nhưng có cần làm ầm ĩ lên không ? Chưa bàn đến khía cạnh vô duyên, biết rồi khổ lắm nói mãi.. mà vô hình dung tạo cho lớp trẻ ý nghĩ: Chúng là trung tâm của vũ trụ. Mọi người phải quan tâm đến chúng, còn chúng chẳng cần quan tâm đến ai. Một lối sống ích kỷ đang nảy mầm trong một bộ phận con trẻ.
    Trẻ con khóc, thường là tranh ăn, tranh chơi. Trẻ con cười, thường là khi được hưởng thụ hoặc được tâng bốc.
    Tôi muốn quan tâm nhiều đến người già khóc, người già cười. Cái khóc, cái cười sâu lắng, thấm đẫm nhân tình.
    Người già thường khóc trước nỗi đau nhân thế, trước những bất công oan trái của đời sống xã hội, trước sự xuống cấp đạo đức của một bộ phận cộng đồng. Thật đáng khóc lắm thay.
    Người già thường cười trước những đổi thay tốt đẹp của đất nước, trước sự tiến bộ của lớp cháu con . Đáng vui mừng lắm thay.
    Không biết có văn sỹ, nhạc sỹ , nghệ sỹ nào băn khoăn về Người già khóc, người già cười ?

  5. #5

    Mặc định GIÁ NHƯ ...

    Chồng tôi mở một công ty kinh doanh đồ Mỹ nghệ. Chị là một chuyên gia trong lĩnh vực này. Từ ngày khởi nghiệp, chị và chồng tôi cùng lái xe rong ruổi khắp nơi tìm mối hàng. Có thể nói không ngoa rằng: Chị là linh hồn của công ty. Từ việc chọn lựa mặt hàng, đánh giá chất lượng, phác thảo hợp đồng, đàm phán ký kết … tất tần tật đều nhờ ở chị. Chồng tôi chỉ việc đặt bút ký cho đúng thủ tục.
    Chị tên là Mai, hơn chồng tôi chục tuổi. Chị không có chồng, nhưng có một đứa con trai. Hai mẹ con chị sống cùng với bà ngoại cháu. Nhờ vậy, chị có thể yên tâm cùng chồng tôi đi mua hàng bất kể giờ giấc.
    Dưới mắt tôi, chồng tôi là người tuyệt vời. Làm giám đốc một công ty, anh vẫn giành cho tôi sự quan tâm từ những việc nhỏ nhặt nhất. Ưu điểm nổi bật của anh là trung thực, trung thực đến dại khờ. Bố mẹ tôi và các em tôi cũng rất quý mến anh.
    Một lần, chỉ có hai vợ chồng, tôi bắt nọn:
    - Này ! Em nghe có người xì xào về quan hệ giữa anh với chị Mai đó.
    Tôi không ngờ anh biến sắc mặt, im lặng một lát rồi hỏi lại:
    - Họ xì xào sao hả em ?
    Tôi thấy không bình thường liền tiếp tục:
    - Em muốn tự anh nói với em tất cả.
    Anh im lặng suy nghĩ có vẻ rất khó nhọc, rồi kể lại tất cả.
    Thì ra anh và chị Mai, bề ngoài vẫn chị chị em em, nhưng đã có vài lần quan hệ tình dục. Anh giải thích là giữa anh và chị không hề có tình yêu, chỉ là cảm thông với nhau. Và việc quan hệ tình dục chỉ thuần tuý là nhu cầu sinh lý.
    Tôi thấy trời đất quay cuồng. Đúng là không thể ngờ.
    Đã nửa tháng chiến tranh lạnh, không khí gia đình căng thẳng, ngột ngạt. Cả hai mệt mỏi, phờ phạc. Không ai nói với ai nửa lời, nhưng cả hai đều trăn trở suy tư nhiều lắm.
    Tôi trách mình sao lại bắt nọn anh. Tôi trách anh sao lại quá thật thà. Để tôi biết một chuyện không đáng biết. Bởi khi tôi đã biết chuyện chồng có quan hệ tình dục với người khác, thì không thể coi như không biết.
    Còn nếu như tôi không biết, sẽ không có chiến tranh, cả hai đều đỡ khổ.
    Tôi trách ai đã đặt ra cái quy tắc nghiệt ngã. Để nó ăn sâu vào tiềm thức người ta, trong đó có tôi. Nếu mọi người coi nhẹ chuyện ấy như là chuyện bắt tay nhau, thì dẫu có biết tôi cũng không thấy khổ như bây giờ.
    Bây giờ tôi phải làm sao ?
    ---------------------------
    Cây muốn lặng, gió chẳng đừng
    Thuyền cũng muốn dừng mà sóng chẳng yên
    Đời là biển động triền miên
    Mỗi thân phận, một con thuyền lênh đênh..

  6. #6

    Mặc định

    Nhân vật tôi là thichanlac à?Có phải bạn cần những lời tư vấn hay chia sẻ ?

  7. #7

    Mặc định

    Rất cám ơn hoahuong đã quan tâm. Nhân vật tôi trong truyện là một người thân của TAL. Người ấy nhờ tôi mượn diễn đàn này để cởi lòng mình, hằng mong những chia sẻ của bè bạn.
    ---------------------------
    Cây muốn lặng, gió chẳng đừng
    Thuyền cũng muốn dừng mà sóng chẳng yên
    Đời là biển động triền miên
    Mỗi thân phận, một con thuyền lênh đênh..

  8. #8

    Mặc định ĐỢI CHỜ...

    ĐỢI CHỜ...

    Tôi và anh quen biết nhau qua các diễn đàn. Đọc các bài viết của anh, tôi nhận thấy: Tiếng nói của anh, cũng chính là tiếng nói của lòng mình. Ngược lại, mỗi vấn đề mà tôi nêu ra, đều được anh phát triển rất hiệu quả và đầy sức thuyết phục. Sự đồng cảm trong các vấn đề xã hội, làm nảy sinh tình cảm giữa chúng tôi. Chúng tôi như đã bén hơi nhau. Càng ngày tôi càng nhận thấy: Chúng tôi rất cần cho nhau. Một ngày vắng tin nhau, cả hai đều thấy bồn chồn không yên. Tôi đã yêu anh.
    Và thế là điều tất yếu đã đến: Anh ngỏ lời yêu tôi. Tôi không bất ngờ, đó là điều mà tự đáy lòng tôi đã chờ mong bao ngày rồi. Oái oăm thay, khi nó đến, tôi lại thấy lòng mình không thanh thản để đón nhận.
    Thực ra tôi đã nhận lời một người khác từ cách đây mấy năm rồi. Người ấy đang ở cách xa tôi gần nửa vòng trái đất. Nhưng điều quan trọng không phải khoảng cách địa lý, mà tôi tự thấy lòng mình cứ nguội dần. Chúng tôi không có mối quan tâm chung. Khả năng chăm sóc nhau ngày càng trở nên viển vông, hão huyền, nều chưa muốn nói là không tưởng. Anh hẹn rồi sẽ trở về. Tôi đã đợi mấy năm rồi, mà ngày anh trở về vẫn tít mù tắp. Trong khi đó cả hai đều đã quá nửa đời rồi. Tôi là môn đồ của Chủ nghĩa Duy vật biện chứng. Tôi tâm niệm rằng: TY là cái tinh thần. Nó rất cần được nuôi dưỡng, chăm sóc bởi những hành động vật chất. Nhưng cách nhau cả nửa vòng trái đất, mấy năm rồi không chăm sóc, cái gì chẳng hao mòn, thui chột.
    Tôi phải làm sao đây ?
    Nhận lời người mới theo tiếng gọi của trái tim, hay giữ lời với người cũ cho trọn bề son sắt ?
    Chuyện cổ Việt nam có người phụ nữ chờ chồng đến hoá đá. Nhưng chuyện đó xa quá rồi, và người tôi đang chờ đợi cũng chưa phải là chồng. Liệu tôi có được hoá đá để lưu truyền muôn thuở không ?
    ---------------------------
    Cây muốn lặng, gió chẳng đừng
    Thuyền cũng muốn dừng mà sóng chẳng yên
    Đời là biển động triền miên
    Mỗi thân phận, một con thuyền lênh đênh..

  9. #9

    Mặc định TẢN MẠN TRẦN GIAN

    CON THẦY - VỢ BẠN

    Anh và chồng tôi là đôi bạn thân từ ngày cắp sách đến trường. Chúng tôi sinh ra và lớn lên trong cùng một làng quê lam lũ. Tôi học sau anh hai lớp. Thuở học trò, chúng tôi cùng đi trên một con đường tới lớp. Tôi biết anh đã thầm thương tôi từ dạo ấy, nhưng do bản tính dụt dè không dám ngỏ lời. Khi tôi vào lớp chín thì anh và chồng tôi nhận bằng tốt nghiệp phổ thông. Cả hai cùng nhập ngũ ngay sau đó. Trước ngày lên đường, Chồng tôi ngỏ lời yêu tôi.
    Hơn một năm sau, khi cả hai cùng nghỉ phép chuẩn bị vào chiến trường, thì cũng là lúc tôi nhận giấy báo trúng tuyển Cao đẳng Sư phạm. Chúng tôi cưới nhau ngay trong những ngày ấy. Anh cũng cưới vội một cô gái làng bên, cùng tuổi tôi. Sau ngày cưới dăm hôm, các anh lại ra đi, để lại hai người đàn bà cô quạnh. Liên - vợ anh - có thai, và đến kỳ sinh cho anh một đứa con trai bụ mẫm, rất đáng yêu. Nhưng thật trớ trêu, tôi khát khao có một đứa con thì không được, còn Liên việc có con lại là gánh nặng với cô ấy. Vì chỉ ngay sau đó, cô làm quen và yêu một ông bác sỹ goá vợ. Và để chạy theo ông ta, Liên đã bỏ lại đứa con mới sáu tháng tuổi cho ông bà nội. Tôi thương anh, thương cháu bé, nên ngày ngày qua lại làm tất cả các công việc của một người mẹ để chăm sóc cháu.
    Năm tháng qua đi. Bố mẹ chồng tôi và ông bà cháu lần lượt qua đời. Tôi ngày một héo hon trong lo âu chờ đợi. Cũng may là có đứa con của anh bị bỏ rơi làm niềm vui.
    Rồi tin chồng tôi hy sinh. Rồi anh trở về.
    Anh thương tôi lắm. Thường xuyên qua lại và giúp tôi những việc của đàn ông trong nhà.
    Tôi cũng thương anh: Gà trống nuôi con. Tôi thường sang làm giúp hai bố con những việc của người phụ nữ, và luôn chờ đợi ở anh một câu nói.
    Năm tháng qua đi. Thành - con của anh - đã vào Đại học. Nó vẫn coi tôi như mẹ. Có lần nó hỏi:
    - Sao cô không cưới bố cháu đi còn chờ đợi gì nữa.
    - Mày về hỏi bố mày ấy - Tôi cười chua chát
    Tôi có chờ đợi gì đâu ngoài câu nói yêu thương của anh. Vậy mà..
    Tôi nghĩ: Anh vẫn là người dụt dè, vậy thì mình không nên bỏ lỡ một lần nữa.
    Tôi đã ngỏ lời. Anh im lặng rất lâu rồi trả lời:
    - Không được em ạ ! Anh sẽ làm tất cả những công việc phải làm để chăm sóc em, trừ việc ấy. Các cụ đã dạy: Con thầy vợ bạn..
    - Con thầy vợ bạn thì sao ?
    - Đó là những vùng cấm đối với một người đàn ông có nhân cách, xin em hiểu cho anh.
    Tôi bẽ bàng trước lời tỏ tình vô duyên của mình. Tôi giận các cụ sao lại dạy anh như thế !
    Cả tôi, cả anh, cả con anh nữa, cùng một nỗi khát khao.
    Cả tôi, cả anh, cả con anh nữa, vẫn cô đơn và bất lực.
    ---------------------------
    Cây muốn lặng, gió chẳng đừng
    Thuyền cũng muốn dừng mà sóng chẳng yên
    Đời là biển động triền miên
    Mỗi thân phận, một con thuyền lênh đênh..

  10. #10

    Mặc định

    Có những câu nói trói buộc con người ta đến khủng khiếp. Quan điểm của những câu nói đó có thể đứng ở một góc độ nào đó thuộc phạm trù đạo đức. Nhưng có lẽ cần hiểu đúng nghĩa của câu nói mới là vấn đề gốc rễ.
    Trong trường hợp câu chuyện trên thì nên chăng cần hiểu là : Vợ bạn thì không được tranh cướp. Đây là trường hợp : Vợ bạn ở hoàn cảnh bạn mất rồi, người ta cũng cần yêu thương và giúp đỡ. Cho nên có thể nói, hiểu sai nghĩa đi sẽ có những hành xử có khi lại không hay. Nhiều đồng đội trong chiến đấu vẫn dặn nhau: Nếu tao có hy sinh, về chăm sóc vợ con cho tao. Trường hợp này thì không thực hiện à?
    Còn ý : Con thầy. Xưa nay ít thấy nói về chuyện này. Có lẽ phải tránh xa con thầy ư?Vậy các cô gái con thầy bị thiệt thòi lớn vì trong số học trò của thầy có nhiều người giỏi giang lại hiếu thuận lắm.
    Có lẽ cần hiểu đúng nội dung câu : Con thầy vợ bạn thì hay hơn.

  11. #11

    Mặc định

    LÀNG TÔI CÓ TƯỢNG
    (Phần 1)

    Ngày ...
    Tối hôm qua làng tôi họp. Trưởng làng thông báo: Thành hoàng làng tôi trước kia là một vị tướng trong nghĩa quân Triệu Quang Phục. Khi giặc tan, ngài được vua cắt đất phong cả vùng này. Ngài đã lập nên làng tôi. Đến thời Hậu Lê, ngài được phong Thượng đẳng thần. Làng tôi đang lập hồ sơ đăng ký làng văn hoá. Huyện cho kinh phí tôn tạo đình làng, trong đó có việc làm tượng thành hoàng. Vì kinh phí hạn hẹp, nên làng hô hào mỗi lao động góp 100.000 đồng.
    Thế là làng tôi sắp có tượng.

    Ngày ...
    Về đến đầu làng tôi đã nghe có tiêng cãi cọ ầm ĩ trong nhà bà Tư. Tôi ghé vào, hỏi thăm. Bà Tư kể lể:
    - Khổ lắm bá ạ ! Ngày kia giỗ cụ. Các cô các chú ấy đến góp dỗ. ông ấy không cho nhận của ai. Ông ấy bảo: Dỗ cụ năm nay chỉ lưng cơm quả trứng thôi, không mời ai cả.
    Tôi tham gia:
    - Cả năm mới có một ngày cụ thức dậy. Sao lại úi sùi thế !
    Ông Tư buồn rầu:
    - Cũng đã dành dụm một ít rồi, nhưng vừa phải góp cho làng làm tượng. Nhà có hai lao động, mất đứt 200 ngàn, bá bảo..
    - Thì vay mượn đâu đó vậy !
    - Vay mà chẳng phải trả à. Hai sào ruộng, giỏi lắm được dăm tạ thóc. Có đàn gà, vừa rồi có dịch cúm, họ bắt chôn kiệt. Khổ thế đấy.
    Tôi cố nén một tiếng thở dài.

    Ngày ..
    Tôi vừa ra đầu ngõ đã nghe tiếng quát lác om sòm trong nhà chú Sáu. Tôi ghé vào. Thằng Hùng con đầu của chú đang khóc dấm dứt. Tháy tôi vào, bố nó quát:
    - Mày có câm đi không ? Học, học, học mà mà vương làm tướng à. Tán xác bố mày ra mà học à.
    Tôi hỏi, chú kể:
    - Mới có lớp 6 mà trăm nghìn khoản đóng góp. Có mấy trăm định đóng học phí thì làng thu làm tượng. Không còn tiền cho, nó nhất quyết không đi. Không đi thì ở nhà, tôi càng đỡ khổ.
    Tôi không biết nói gì, lẳng lặng ra về.

    Ngày ..
    Tôi đang ngồi ăn cơm thì thằng Luận (con hàng xóm) hớt hải chạy sang:
    - Bá ơi ! Bá cứu mẹ cháu với !
    - Mẹ cháu bị làm sao ?
    Tôi bỏ bát cơm đứng dậy, chạy theo thằng bé. Tới nhà thì được biết: Cô Bình - mẹ của Luận bị suy thận mãn. Nhưng kiên quyết không chịu đi nằm viện. Nhà có mấy trăm nghìn góp cho làng làm tượng hết rồi.
    ...

    (Còn tiếp)
    ---------------------------
    Cây muốn lặng, gió chẳng đừng
    Thuyền cũng muốn dừng mà sóng chẳng yên
    Đời là biển động triền miên
    Mỗi thân phận, một con thuyền lênh đênh..

  12. #12

    Mặc định

    Thực ra câu chuyện về Con thầy vợ bạn tôi thấy hình như mới xuất hiện trong giai đoạn gần đây?
    Chúng tôi vẫn được nghe câu đủ của nó là : Con thầy- Vợ bạn- Bồ sếp-Gái cơ quan.
    Có lần tôi hỏi anh bạn thế nghĩa là thế nào? Anh ta vừa cười vừa mắng tôi, thằng ngu, những đối tượng ấy thì tránh xa ra đừng có cua.
    Về nhà, tôi ngẫm nghĩ mãi mà chưa hiểu hết. Đúng là Vợ bạn thì đừng có tơ hào nhòm ngó vì thất đức, đểu cáng. Bồ sếp thì mày đụng vào mày chết, sếp nghiền cho chết dí không ngóc đầu lên được. Gái cơ quan thì cũng đừng sờ đến, lôi thôi nó tóe loe ra thì hết đất làm ăn, nói chung là rắc rối.:D
    Nhưng riêng khoản : con thầy thì sao nhỉ ? Bạn nào va chạm rồi hoặc có kinh nghiệm khoản này cho anh em mở tầm mắt với nhé:at_wits_end:eatdrink004

  13. #13

    Mặc định TẢN MẠN TRẦN GIAN

    LÀNG TÔI CÓ TƯỢNG
    (Phần 2)

    Ngày ….
    Đó là một trong những ngày trọng đại nhất của làng tôi - Ngày rước tượng.
    Ngay từ chiều hôm trước, cả làng đã bận rộn. Đường làng sạch sẽ. Cờ cắm la liệt. Loa kêu inh ỏi..
    Trai đinh trong làng được gọi đi khiêng kiệu.
    Gọi là trai đinh, thật ra người nào có da có thịt đã đi tha hương cầu thực nơi khác. Nếu không sắm được cái xích lô đón khách nơi bến xe, ga tầu…thì cũng ngày ngày ra đứng phơi mặt ở chợ người Giảng võ. Tằn tiện cả tháng gửi về cho vợ được đôi ba trăm.
    Vất vả lắm mới chọn được 16 người khênh tượng. Ngày thường thấy họ cũng không đến nỗi nào. Thế mà khi nhìn họ cởi trần, chít khăn điều, đóng khố đỏ.. rớt nước mắt. May có nước da vàng kéo lại, nếu không dễ lầm tưởng là dân tị nạn Xômani.
    Mười sáu thằng người xương xảu, gò lưng khiêng một cỗ kiệu to. Trên kiệu, tượng thành hoàng làng phương phi bệ vệ, y giáp chỉnh tề, mắt sáng rực.
    Cả làng đứng chật hai bên đường,. Tượng đi đến đâu, người người bám theo thành kính.
    Ở sân đình các bô lão áo the, khăn xếp khom lưng chờ đón.
    Gần trưa, tượng được rước vào đình. Ngài an toạ ở vị trí trang trọng nhất.
    Hương được đốt lên. Cả làng rạp người lễ vái.
    Ngài ngồi đó, nhìn con dân lam lũ, vô cảm.
    ---------------------------
    Cây muốn lặng, gió chẳng đừng
    Thuyền cũng muốn dừng mà sóng chẳng yên
    Đời là biển động triền miên
    Mỗi thân phận, một con thuyền lênh đênh..

  14. #14

    Mặc định

    chân thành cảm ơn !
    trăm năm 1 giấc mộng tình
    giật mình tỉnh giấc chỉ mình lẻ loi.

  15. #15

    Mặc định

    Đó là thầy Lê Trung Sứng (56 tuổi), người đã dạy bơi miễn phí suốt 16 năm qua cho những học trò nghèo trên con rạnh lớn của Q.Bình Thủy.


    Chu đáo, nhiệt tình

    “Trẻ con biết đi thì phải biết bơi” - lời của người cha Lê Văn Ba năm nào vẫn vang vọng trong lòng thầy Lê Trung Sứng. Sau khi tốt nghiệp Trung học Sư phạm Cần Thơ, xuân đường trẻ Lê Trung Sứng về dạy thể dục tại Trường tiểu học Long Hòa 3 (TP Cần Thơ).


    Từ năm 1997 đến nay, thầy đã dạy bơi miễn phí cho hàng ngàn học sinh, trong đó nhiều em trở thành vận động viên có tiếng của Cần Thơ và đội tuyển quốc gia.

    Giờ đây đã bước sang tuổi 56 nhưng đều đặn vào mỗi buổi chiều, thầy Sứng lại chỉ dẫn tỉ mỉ cho nhóm học trò nghèo tập bơi trên con rạch trước chùa Long Quang. Dù là lớp học bơi nghiệp dư nhưng việc dạy khá quy củ.

    Sau khi tan trường, học sinh để lại cặp sách trên bờ rồi mặc đồ bơi. Sau đó các em tụ tập phát động khoảng 20 phút dưới sự giám sát chặt chẽ của thầy Sứng. “Trong thể thao, phát động cực kỳ quan trọng vì nó gắn liền với sự an toàn của các em khi bơi, nhất là giữa sông, rạch” - thầy Sứng nói.

    Rồi từng nhóm bốn em nhảy xuống nước bơi. Còn thầy Lê Trung Sứng đi như chạy trên bờ vừa nói to, vừa hoa tay múa chân làm hiệu liên tiếp, khiến gương mặt thầy đỏ gay.

    Cách thức tập bơi này lặp đi lặp lại trong khoảng một giờ. Rồi các học trò được chia theo nhóm tuổi, tập theo giáo án khác nhau, kiểm tra, bấm giờ, tạo sự hăng hái thi đua. Tan buổi tập, bạn nhỏ nào cũng rạng ngời, vui tươi.

    Thầy Bùi Quang Thân, hiệu trưởng Trường Long Hòa 3, cho biết: “Thầy Sứng tự nguyện dạy bơi miễn phí cho tuốt luốt các em muốn học bơi. Ở thầy Sứng có sự chu đáo, nồng hậu khiến chúng tôi yên tâm khi học trò của nhà trường xuống rạch tập bơi. Chưa xảy ra tai nạn đáng tiếc nào suốt 16 năm qua”...

    Ươm mầm những tuấn kiệt

    “Thầy Sứng đã dạy cho tôi những kỹ năng bơi căn bản trước nhất một cách thuần thục, tạo đà để chúng tôi vươn xa hơn” - VĐV bơi lội một thời giữ hai kỷ lục nhà nước Ngô Minh Nhanh nói.

    Ngoài Ngô Minh Nhanh còn có nhiều bộ mặt bơi lội xuất sắc cũng do thầy Sứng đào tạo như Lâm Văn Tùng, Nguyễn Văn Nhân, Trương Thanh Kiều, Nguyễn Thị Thanh Phúc...

    Trương Thanh Kiều tỏ tường: “Những tháng ngày học bơi với thầy Sứng quả là thúc, tôi không thể quên được. Chúng tôi coi thầy như bậc cha chú tận tâm vậy”.

    Nguyễn Văn Nhân từng giành HCV giải trẻ Đông Nam Á kể lại: “Thầy Sứng biết tôi vốn bị bệnh tim bẩm sinh nên đưa ra giáo án tập hiệp. Tôi cũng cảm nhận được sự quan hoài để ý đặc biệt của thầy với tôi khi bơi”.

    Trong lớp học bơi của thầy Sứng cũng có nhiều phụ huynh đề nghị trả học phí, nhưng thầy gạt đi vì biết học sinh đều là con em những người lao động nghèo, lấy đâu ra tiền học bơi.

    ngoại giả, thầy Sứng còn thường xuyên đi vận động các mạnh thường quân tài trợ đồ bơi, nước uống... cho các em mỗi khi thi đấu.

    Đội bơi không có đối thủ

    Nhiều năm nay đội bơi lội của thầy Sứng đã đại diện Q.Bình Thủy tranh tài ở Hội khỏe Phù Đổng các cấp của TP Cần Thơ và thường không có đối thủ.

    Ông Lê Thành An, trưởng bộ môn thể thao dưới nước TP Cần Thơ, tỏ ra đầy thán phục:“Thầy Sứng là người dạy bơi nhiều kinh nghiệm nhất ở Cần Thơ. Dù thầy không qua trường lớp bài bản, nhưng ngay được chúng tôi cử đi tham dự những kỳ tập huấn về bơi lội. Đặc biệt thầy có mối quan hệ rất tốt với các HLV của Sở VH-TT&DL nên kịp thời giúp phát hiện những em có triển vọng”.

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. Các Phương Thuật dân gian sưu tầm
    By Bin571 in forum Phương thuật của các dân tộc thiểu số
    Trả lời: 65
    Bài mới gởi: 21-10-2012, 12:42 PM
  2. Hành trình tìm kiếm 4.000 hài cốt ở “địa ngục trần gian”
    By laudaico in forum Ngoại cảm - Khả năng đặc biệt
    Trả lời: 18
    Bài mới gởi: 22-11-2011, 04:25 PM
  3. Tặng cả nhà -bài nhạc lãng mạn vô đối thủ ^^
    By musashi in forum Cộng đồng Mạng XH,Trò chuyện vui, Spam, Xả stress
    Trả lời: 11
    Bài mới gởi: 04-04-2011, 10:50 PM
  4. Đàm đạo các vấn đề pháp thuật & đạo thuật trong bíkiếp ThấtBộ TrầnKỹ
    By ÁNH SÁNG -T2- ÚC CHÂU in forum Đạo Giáo ( Lão giáo, Khổng giáo, Nho giáo )
    Trả lời: 242
    Bài mới gởi: 11-03-2011, 08:54 AM
  5. Trả lời: 17
    Bài mới gởi: 20-12-2010, 05:54 PM

Bookmarks

Quyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •