Chào các bạn, ai từng có cảm giác như mình thì hãy cho ý kiến nhá hoặc có thể chat wa yahoo psyren_psy
Hồi nhỏ mình ít chơi người lạ, theo như pa mẹ mình kể là mình rất ngoan khác với mấy pé khác rất hiếu động. Bà mình còn nói mình đặt đâu ngồi đó =))... nhưng thật ra lúc nào mình cũng thấy lạ với thế giới xung wanh, mình thấy mình khac với mọi người... khi đc pa chở đi chơi thì mình chỉnhìn đám đông và nghĩ ko bít gn ta nghĩ gì? mình chỉ có thể đứng ở vị trí của mình mà nhìn ngta nhưng ko bít trong đám đông đó suy nghĩ của mọi người như thế nào... ko bít tả cảm giác như thế nào nhưng có thể nôm na là con gà trong 1 bầy vịt... hồi nhỏ mình hay thấy ma lắm,mìnhkể cho người nha thì ko ai tin nên dần mình thấy mình khác người hơn. cứ thế có thời gian mình ko nói chuyện với ai, mình thix đi chùa và tâm sự với Quan Âm. Rồi mình nhận ra như vậy là ko đc, mình phải hòa nhập với mọi người. và mình cũng hòa vào mọi người.. trở nên tệ hơn, theo như mình nghĩ. Mình ghét ngta, đố kỵ, ghen ghét, trả đủa chửi thể, soi mói.. nhìu htói xấu lắm.. rồi mình koc òn trò chuyện với Quan Âm, ko thícch đi chùa... tính tình thay đổi hẳn. cho đến khi sang nước ngoài học, có thơi gian nghĩ lại mọi chuyển mình thấy cuộc sống ở đây đáng sợ quá.. mình ko mún như những ng xung wanh mình, nên mình ít tiếp xúc với ng khac hơn(chỉ nói chuyện với bạn thân thui)... rùi mìnhv ào web bian và tgvh thì bắt đầu niệm phật lại... bây giờ mình lại thấy thật lạc lõng, cảm giác như nơi đây ko thuộc về mình như lúc nhỏ lại xuất hiện. mình thấy những việc hiện tại rất vô ích và cuộc sống con người rất là mông muội, như 1 cái máy vậy... mình hiện đang học đại học và sắp ra trường rùi.. đi làm sẽ là 1 thế giới chắc ghê tởm hơn nữa. mình nên làm sao đây> ignored
![[THẾ GIỚI VÔ HÌNH] - Mã nguồn vBulletin](images/misc/vbulletin4_logo.png)



Trả lời ngay kèm theo trích dẫn này
Bookmarks