TÂM LINH VÀ VẤN ĐỀ THỜI ĐẠI
THÔNG THIÊN HỌC TRONG ĐỜI SỐNG
(nguyenliempha.blogspot.com)
MỞ ĐẦU
Liệu có phải nền khoa học kỷ thuật nhân loại trên địa cầu đã đi đến giai đoạn chạm trần, sau khi đã có hàng loạt thành tựu vượt bậc kể từ năm 1953 [1], năm khơi nguồn cho cuộc bùng nổ cách mạng kỷ thuật. Và cho đến nay, kết quả thu được vẫn từ những ý tưởng ban đầu không ngừng nâng cấp như: máy tính, điện thoại, tia x, năng lượng hạt nhân… mà ít khi có một phát minh táo bạo nào được đề xuất. Dầu cho đó là chiếc máy gia tốc hạt lớn nhất thế giới [2], mang nhiều kỳ vọng, hòng khám phá sâu hơn những bí ẩn của hạt nhân nguyên tử.
Thành tựu khoa học dù phát triển cao đến đâu, nhưng có một thực tế. Càng ngày con người nhận ra, ngay cả bản thân mình, họ cũng chẳng hiểu biết gì hết. Cuộc chiến với căn bệnh cúm, HIV… đã qua hàng thập kỷ mà vẫn còn dai dẵn. Nguy hiểm hơn, những mầm mống bệnh xa xưa còn tồn tại trong bầu không khí hàng trăm năm, đang biến đổi gen, kháng kháng sinh... Chực chờ gây ra đại họa dịch bệnh toàn cầu, giết người hàng loạt, gây hoảng loạn y như cảnh tượng mà con người thể hiện trên phim ảnh.
Và lẫn lộn trong những đáp số cực kỳ chính xác của học, lại có những kết quả “ngẫu nhiên”, mà khoa học không hề lý giải được. Sao lại có người tự hết bệnh AIDS [3], người không ngủ vẫn khỏe [4], người không ăn vẫn sống [5]…? Liệu đó có thể là sự biến đổi gen, hay rối loạn chức năng nào đó của cơ thể…như cách mà khoa học cố biện lý hay không? Đúng là còn quá nhiều câu hỏi đợi chờ khoa học ra tay giải quyết.
Nhưng ngạc nhiên thay, những điều xem chừng “kỳ lạ” dưới mắt khoa học kia, đối với lý học Phương Đông lại chẳng có gì khó hiểu. Thế mà, lạ lùng là lời giải thích của khoa huyền môn chẳng được mấy người đời tin cậy, đôi khi còn hứng chịu phỉ báng và chê bai. Bởi, nó tỏ vẻ đi quá xa với cái khoa học mà đa số nhân loại hiểu biết hàng ngày? Mặc dầu bài học Copecnic và Galileo [6] còn hiện hữu quanh đây, nhưng tiếc là người ta đã cố tình không nhớ rõ.
Cứ để dòng chảy khoa học lờ lững trôi qua, những người yêu thích duy tâm và huyền môn vẫn không ngừng sưu tập các kinh sách cổ xưa, tìm kiếm giáo lý bí truyền , thu thập câu truyện về ngày khởi thiên lập địa xa xôi... Dầu đó là các tôn giáo mật truyền nhỏ đã lui ẩn vào chổ thưa người, hay tìm đến thư viện ẩn tàng trong dãy Hy-mã-lạp-sơn – nơi còn lưu giữ sử kiện từ ngày trái đất mới chào đời, hoặc diện kiến các đấng chân sư đang hoạt động từ bên kia cõi vô hình. Tất cả việc làm của họ với lòng chân thành, mang đến cho nhân loại lời lý giải tận tường về đời sống tâm linh, xây dựng con người thánh thiện, đập tan nghi ngờ cố hữu bám chặt vào huyền môn vốn tồn tại bấy lâu.
Ngày 10 tháng 10 năm 2010
NGUYỄN LIÊM PHA
-------------
[1] http://vi.wikipedia.org/wiki/C%C3%A1...oa_h%E1%BB%8Dc
[2] http://tuoitre.vn/Tuoi-tre-cuoi-tuan...-Fermilab.html
[3] http://vietbao.vn/Suc-khoe/Mot-nguoi.../55089487/248/
[4] http://vzone.vn/Default.aspx?Page=Ne...il&NewsId=9987
[5] http://vnexpress.net/GL/Khoa-hoc/2010/04/3BA1B57D/
[6] Năm 1616 Khoa học gia Galileo Galilei đã bị khiển trách vì theo thuyết vũ trụ quan của học giả Copernic, người khẳng định rằng trái đất xoay quanh mặt trời.
Chương 1
Không gian đa chiều,
hay là con đường vào cõi âm.
Hàng ngày, tôi và bạn cùng nhìn ngắm ánh sáng mặt trời ló dạng từ đằng đông, những tia nắng vàng đỏ xuyên qua từng tầng mây, sưởi ấm và lo toan cuộc sống của muôn loài. Ai mà không yêu dòng sông nước trong xanh thong thả rong chơi, nâng niu từng đàn tôm cá vào lòng, cất tiếng hát ầu ơ, dưỡng dục thành hình. Bên kia bờ, dăm ba chòm cây phơi mình trong nắng sớm, sau buổi tắm sương với vòi sen của đất trời.
Vậy là, điều tồn tại xung quanh ta, trước mắt ta, được khoa học gọi là không gian ba chiều. Nhưng, liệu ngoài những thứ ta đụng chạm, ta nâng niu hàng ngày kia ra; còn có chiều không gian thứ tư, hay thứ năm nào nữa hay không? Vì sao, trong giấc mơ, đôi khi tôi lại thấy mình đi lạc vào nơi không thấy tồn tại trên cõi trần này. Đấy là, tôi hả hê trong ngôi nhà dát vàng óng ánh, hay bay lơ lững trong không gian với cảm giác sung sướng thanh thảng tột cùng. Nhưng khi tỉnh giấc, tôi mường tượng mình vừa trải nghiệm qua một điều gì, chứ chẳng phải mơ. Có phải chăng, với tôi thực và mơ đã trộn lẫn vào nhau rồi?
Nhưng lạ lùng thay, những cuộc lên đồng, gọi hồn người chết, tìm mộ liệt sĩ, xãy ra rầm rộ ở đất nước ta, trong thời gian vừa qua, lại không phải là một cơn mê sảng. Thực tại hiện hình kia, vội vã gây nhiều tranh cãi ở khắp nơi. Loại bỏ những lý lẽ bác bỏ cho rằng, thầy đồng giở trò bịp đằng sau tấm màn huyền bí; hay đấy là cơn điên loạn của trào mê tín dị đoan còn tồn tại từ thời con người “ăn lông ở lổ”. Nhưng vậy ai đủ khả năng bác bỏ sự tồn tại linh hồn người sau khi chết, khi mà niềm tin đó đã tồn tại từ lâu lắm với những người theo duy linh thuyết, hay Phật giáo.
Linh hồn tồn tại. Nhưng họ sống ở đâu, thiên đàng hay địa ngục. Thiên đàng, phải chăng được xây dựng trong những tầng mây màu sắc, trên bầu trời thăm thẳm kia? Hay là vương ra tận ngoài không gian vũ trụ xa tít, trên một hành tinh trôi nổi bồng bền trong Thái dương hệ mông mênh, mà chẳng có họng kính viễn vọng tối tân nào có một giây cơ hội nhìn thấy nó. Và địa ngục, liệu có phải cư ngụ dưới lòng đất ngầm sâu thẳm tối tăm, có khi, vào tận bên trong lõi địa cầu đang sôi sùng sục, nơi chưa một mũi khoan nào của con người xuyên tới được. Hay là nó ở Becmuda, cánh cửa vào âm ti, vùng cấm địa đã nuốt chửng rất nhiều thuyền bè, phi cơ, của con người trên thế giới.
Như vậy, thực sự tồn tại một chiều không gian khác ngoài những chiều không gian hiện tại. Giới khoa học đang xét lại, và cũng bắt đầu nghiên cứu và tiến đến nhìn nhận điều này.
Bà Lisa Randall trong quá trình thí nghiệm về hạt cơ bản, bất ngờ phát hiện thấy có những hạt bổng dưng hô biến. Bà liền đưa giả thuyết: “Tôi cho rằng trên Trái đất có tồn tại không gian chiều thứ 5. Nếu giả thiết này là đúng thì thực ra các không gian khác không ở xa chúng ta, thậm chí có thể nói chúng ở cách ta trong gang tấc. Chỉ có điều chúng ẩn giấu rất khéo cho nên ta không nhìn thấy mà thôi.” [1]
Các thuyết lý thuyết vật lý hiện đại, như thuyết String, cho rằng. Ở các khoảng không gian cực hẹp (cấp độ nanomét), không gian sẽ bị "cuộn" lại trong các chiều khác (có thể là chiều thứ 4, thứ 5 hoặc nhiều hơn). Điều này sẽ làm thay đổi lực hấp dẫn giữa các vật thể trong không gian đó. Vì thế, nếu người ta xây dựng được một thí nghiệm để chỉ ra sự thay đổi này của lực hấp dẫn, thì người ta có thể kết luận rằng, có chiều không gian thứ 4. [2]
Tại Đại học Duke và Rutgers, các nhà khoa học cùng hợp sức phát triển một mô hình toán học, mà họ cho rằng sẽ giúp các nhà thiên văn học thử nghiệm định luật hấp dẫn trong không gian 5 chiều đo, để đối chiếu với Thuyết tương đối tổng quát của của Anh-xtanh. Lý thuyết này cho rằng, vũ trụ hiện tại là một màng (braneworld) nằm trong một vũ trụ lớn hơn, giống như một sợi tảo mỏng nổi trên đại dương. Vũ trụ màng có 5 chiều: 4 chiều không gian, 1 chiều thời gian; so với
3 chiều không gian, 1 chiều thời gian của Thuyết tương đối tổng quát. Họ còn nói, “nó sẽ làm đảo lộn các lý thuyết hiện tại. Nó sẽ xác nhận rằng còn có một chiều thứ 4 của không gian, và nó sẽ tạo ra một sự thay đổi về triết học trong hiểu biết của chúng ta về thế giới tự nhiên”. [3]
Hội Thông Thiên Học thông qua việc tập hợp các tài liệu tôn giáo cổ xưa và thực hành khoa yoga, đã cho rằng, trong không gian tồn tại ít nhất 7 chiều đo. Cõi Trung giới có 4 chiều đo, cõi Trí tuệ có 5 chiều đo và cõi Bồ đề có 6 chiều đo [4]. Mỗi cõi này được cấu tạo bằng những vật chất khác nhau, cho nên, người ở cõi dưới không thể thấy được vật chất ở các cõi cao hơn.
Các chiều đo này tồn tại cùng một nơi, nghĩa là có 7 chiều đo ở trong một không gian. Sự khác nhau “là do tầm nhận thức hạn hẹp” của con người với sự vật, và “thời gian thực ra không phải là chiều đo thứ tư” [4] như Thuyết tương đối tổng quát trình bày.
“Việc nghiên cứu về chiều đo thứ tư dường như đưa thẳng ta tới Thần Bí Học” [4], cho nên thật khó có hi vọng con người với nền khoa học hiện tại, mà tìm kiếm được đường vào không gian thứ 4. Chỉ có “vứt bỏ bản ngã”, “đặt căn cứ và bắt rễ nơi tình thương, có thể cùng với chư thánh hiểu được thế nào là chiều rộng, chiều dài, chiều sâu và chiều cao” [5].
Nói theo Duy linh thuyết của nhân gian, cõi âm, tức là chiều không gian thứ 4 mà khoa học đang tìm kiếm. Cõi này Thông Thiên Học gọi là Trung giới. Và con người chúng ta, dầu còn sống hay đã chết, đều đã bước đi trên đó ít nhiều. Người chết chuyển hẳn sang cõi đó, và người sống thì phiêu bồng bên ấy trong giấc ngủ - mà ta thường gọi là mộng mị hay giấc mơ [6].
------
[1] khoahoc.com.vn/cau-chuyen/17886_Giao-su-Nguoi-dep-va-Khong-gian-chieu-thu-5.aspx
[2] Chứng minh chiều không gian thứ tư bằng thực nghiệm? - vnexpress.net/GL/Khoa-hoc/2002/11/3B9C21CF/
[3] diendan.vietgiaitri.com/lofiversion/index.php?t29941.html
[4] Chương 15: Chiều đo thứ 4. Quyển Thể vía (A.E.Powel) – Bản dịch: Chơn Như -thongthienhoc.com/baivo%20chieu%20do%20thu%20tu.htm
[5] Thư gửi tín hữu Ephesians iii, 17-18
[6] Thể vía. Quyển Chơn nhơn và các hạ thể (Annie Besant). Bản dịch: Chơn Như (thongthienhoc.com)
![[THẾ GIỚI VÔ HÌNH] - Mã nguồn vBulletin](images/misc/vbulletin4_logo.png)



Trả lời ngay kèm theo trích dẫn này
Bookmarks