kết quả từ 1 tới 13 trên 13

Ðề tài: Trì chú phạn ngữ và phiên âm

  1. #1

    Post Trì chú phạn ngữ và phiên âm

    Mình thường trì lục tự đại minh thần chú theo phạn âm và chú đại bị theo phiên âm tiếng Hán .Có một việc mình thắc mắc đó là âm trì chú phiên âm khác so với trì chú phạn âm ví dụ như là Án với OM khác nhau về âm sắc và cách phát âm,hay là có một số trang nhà có cách phiên âm chú trong thư viên kinh khác nhau .Từ svaha có trang phiên âm thành sô ha lại có trang phiên âm thành toá ha .Điều mình thắc mắc là một thần chú tại sao lại có các cách phát âm khác nhau như vậy .Xin các bạn giải đáp thắc mắc cho mình.

  2. #2
    Thành viên tích cực SPAM Avatar của hcthinh
    Gia nhập
    Apr 2010
    Bài gởi
    38,281

    Mặc định

    Nguồn gốc của các thần chú là tiếng Phạn, sau truyền qua các nước nên có các thứ tiếng khác nhau. Chúng ta bị ảnh hưởng 1000 năm của Trung Quốc nên do đó các thần chú cũng theo âm Hán.
    Tuy nhiên, trong Kinh A Di Đà có kể rằng ở cõi Cực Lạc, có nhiều người với nhiều chủng tộc và các thứ tiếng khác nhau, nhưng vẫn sống chung và hiểu nhau.. Đồng thời nếu bạn nghe, hoặc thấy được câu:" Sắc tức thị không, Không tức thị sắc" thì bạn sẽ hiểu rằng bạn đọc như thế nào cũng được, chư vị thánh thần,Bồ Tát, Phật.. đều hiểu hết. Quan trọng nhất vẫn là tâm của bạn. Đọc cho đủ số thì bạn đọc tiếng Phạn chuẩn cỡ nào cũng không có tác dụng. Mà ngược lại nếu bạn thành tâm tha thiết mà trì chú thì dù bạn có đọc bằng tiếng I rắc thì cũng vẫn linh hiễn như thường.
    Đạo Phật nhiệm màu là ở chỗ này vậy.
    Thân.

  3. #3
    Thành viên tích cực SPAM Avatar của hcthinh
    Gia nhập
    Apr 2010
    Bài gởi
    38,281

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi 12212012 Xem Bài Gởi
    Ừ,đúng á !
    rứa chứ răng

  4. #4

    Mặc định

    Nói năng chi mô cũng đặng, lòng tin là trên hết, mần răng thì mần, rứa đâu cũng thế, việc thiện nên nằm lòng, Phật Trời phù trợ.
    Thiên Đường Có Lối Không Ai Hỏi
    Địa Ngục Cửa Cài Lắm Khách Thăm

  5. #5
    Thành viên tích cực SPAM Avatar của hcthinh
    Gia nhập
    Apr 2010
    Bài gởi
    38,281

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi thích tùm lum Xem Bài Gởi
    Nói năng chi mô cũng đặng, lòng tin là trên hết, mần răng thì mần, rứa đâu cũng thế, việc thiện nên nằm lòng, Phật Trời phù trợ.
    chứ răng nữa.

  6. #6
    Lục Đẳng Avatar của batquantrai
    Gia nhập
    Mar 2010
    Nơi cư ngụ
    Hư Không
    Bài gởi
    6,518

    Mặc định

    ừ, đúng á !!!
    Như tảng đá kiên cố
    Không gió nào lay động
    Cũng vậy , giữa khen chê
    Người trí không giao động .
    :big_grin: :big_grin:

  7. #7
    Thành viên tích cực SPAM Avatar của hcthinh
    Gia nhập
    Apr 2010
    Bài gởi
    38,281

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi 12212012 Xem Bài Gởi
    hahahahahhahaha...........................
    pa này hay spam lắm àh nha.

  8. #8

    Mặc định

    Ừ đúng á! Hàng ngàn năm nay các tín đồ Phật giáo các quốc gia khác nhau vẫn tụng kinh và trì chú với giọng âm khác nhau.

    Cùng là Lục Tự Đại Minh, người tụng là Om Mani Padme Hum, người đọc Án Mani Bácdi Hồng, người đọc là An Maní Bạchmi Hồng v.v... Và hàng ngàn năm nay đọc kiểu nào cũng cảm nhận được oai lực của câu chú. Bằng chứng là tại World Cup 2010 vừa qua, rất nhiều cầu thủ đã xăm luôn câu chú Lục Tự Đại Minh này lên người để gặp may mắn và chống tà lực.

    Vậy thì giọng đọc không ảnh hưởng nhiều bằng cái tâm khi đọc câu chú đó. Xét cho cùng cái danh xưng chỉ là quy ước để người ta gọi tên, chứ bản chất của nó không thay đổi.

    Chúng ta thường gọi trò chơi Oẳn Tù Tì... thực ra là phiên âm của One Two Three (Một Hai Ba). Các em nhỏ dù không biết tiếng Anh nhưng các bé vẫn chơi Oẳn Tù Tì vô tư chẳng sao cả. Hihi.

  9. #9
    Thành viên tích cực SPAM Avatar của hcthinh
    Gia nhập
    Apr 2010
    Bài gởi
    38,281

    Mặc định

    vô cùng chính xác.

  10. #10
    Thành viên tích cực SPAM Avatar của hcthinh
    Gia nhập
    Apr 2010
    Bài gởi
    38,281

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi 12212012 Xem Bài Gởi
    thiệt vậy sao?
    con quỷ, theo ám hoài vậy?

  11. #11
    Thành viên tích cực SPAM Avatar của hcthinh
    Gia nhập
    Apr 2010
    Bài gởi
    38,281

    Mặc định

    có cái chú nào cho con quỷ này nó buông tha mình không hở trời??

  12. #12

    Mặc định

    Mem hcthinh sao nỡ nặng lời với 12212012 vậy....Tiền kiếp có ân oán gì với nhau không?
    Thôi xí xóa hết đi.

    Hôm nay đọc trên Net có một bài hay, giới thiệu các bạn

    Chuyện tu luyện của các thi sĩ cổ đại: Bạch Cư Dị
    Tác giả: Mai Tùng Hạc

    [Chanhkien.org] Bạch Cư Dị, tự là Lạc Thiên, là một đại thi sĩ sống trong giai đoạn ngay sau thời kỳ cực thịnh của triều đại nhà Đường. Ông sinh năm 772 và mất năm 846 sau Công Nguyên. Thơ của ông sử dụng ngôn ngữ thông tục, và những người ít học thời bấy giờ dễ dàng hiểu được thơ của ông với những chủ đề rõ ràng. Áng thơ của ông trôi chảy mạch lạc. Phong cách thơ vô cùng độc đáo của ông đã trở thành một thể loại văn học thường được gọi là “nguyên bạch thể”, hay còn gọi là thể thơ giản dị tới mức căn bản.

    Bạch Cư Dị là người ủng hộ trường phái tân nhạc và các bài hát dân ca mang phong cách triều Hán. Ông cũng phổ biến khuôn mẫu dành cho sáng tác thơ, “Dữ nguyên cửu thư” hay “Chín nguyên tắc sáng tác thơ”. Nó giành được sự tôn trọng cao và được coi là kiệt tác về phê bình rất trọng yếu của nền văn học Trung Hoa. Trong số các đệ nhất tác của ông gồm có “Trường Hận Ca”, một bài thơ dài miêu tả sự thăng trầm của mỹ nhân Dương Quý Phi và “Tỳ Bà Hành” mô tả đàn tỳ bà Trung Hoa. Suốt các thời kỳ, những nhà phê bình thơ luôn tán dương “Trường Hận Ca” là một bài thơ “thiên cổ tuyệt xướng”.

    Với nhiều đại thi nhân thuộc triều đại nhà Đường, như Hàn Dũ và Đỗ Phủ, thơ của họ không được công nhận cho đến khi họ qua đời. Nhưng Bạch Cư Dị thì khác, ông đã có danh tiếng hiển hách khi còn đang tại thế. Ông và các tác phẩm của ông được sùng bái khắp cả trong lẫn ngoài Trung Quốc. Sau khi qua đời, các tác phẩm của ông tiếp tục có những ảnh hưởng lịch sử đáng kể đến nền thi ca Trung Hoa. Trong thời kỳ đỉnh cao của ông, tức 20 năm cuối đời, thơ của Bạch Cư Dị được nhìn thấy trên tường của các tự miếu, đạo quán và bưu đình. Những người sùng bái thơ Bạch Cư Dị bao gồm các vương công đại thần, từ giới quý tộc thượng lưu cho đến những nhà nông già và cả đứa trẻ chăn gia súc. Nam nữ không phân biệt già trẻ đều bị thu hút bởi thơ của ông. Toàn thiên hạ thường chép thơ ông để đổi lấy trà hoặc rượu. Các kỹ nữ hát hoặc ngâm “Tỳ Bà Hành” sẽ đòi giá cao hơn vì có sự khác biệt về kỹ năng thi ca của họ so với những người khác.

    Cả đời Bạch Cư Dị sáng tác nhiều thơ trào phúng hơn bất kỳ thi sĩ nào trong lịch sử Trung Hoa. Đây là sự biểu đạt lòng quan tâm chân thực đến người nghèo khổ và là sự biểu lộ lòng thiện từ với những người kém may mắn. Những bài thơ trào phúng nổi tiếng nhất của ông là “Mại Thán Ông”, “Quan Ngải Mạch”, và “Liễu Lăng”. Đến nay, mỗi khi đọc những bài thơ này, người ta có thể cảm nhận được lòng thiện tâm bao dung lớn lao của Bạch Cư Dị. Khía cạnh đáng ca ngợi nhất trong lối hành văn của Bạch Cư Dị là mối quan tâm sâu sắc và cảm thông đối với người nghèo, trong khi ông thường nhìn vào bản thân và phê phán cuộc sống xa hoa bậc nhất của mình. Khi thấy một người đàn bà đang bế đứa bé nhặt từng hạt từng hạt lúa mì thừa trên cánh đồng sau buổi thu hoạch, Bạch Cư Dị tự xỉ vả mình vì đã nhận 300 giạ lúa làm lương bổng. Đó là một lượng lớn lúa gạo thời bấy giờ mà ông không tự mình kiếm được khi làm bánh bột gạo. Việc này được ghi lại trong “Quan Ngải Mạch”.

    Lòng thiện từ dần dần dẫn dắt ông đến với tu luyện trong Phật giáo. Những năm cuối đời, Bạch Cư Dị tự xưng là “Hương sơn cư sĩ” và trở thành người tu luyện mà không vào chùa. Việc tu luyện cho phép ông biết được nguyên lý rằng mọi thứ trên thế gian đều là nhân quả. Vì lẽ đó, Bạch Cư Dị không quá quan tâm hoặc bị xâm chiếm bởi sự u sầu như người thường khi ông đối mặt với khổ nạn. Ông không phiền não khi bị giáng chức trong lúc tại vị và được chuyển đến Giang Châu làm một chức sắc nhỏ. Ông dần dần xa rời danh lợi và cảnh báo thế nhân đừng quá truy cầu; nếu không sẽ chịu mọi tai họa do chính mình chiêu mời mà đến. Bạch Cư Dị chân thành tha thiết nói với thế nhân rằng khổ nạn là kết quả từ lời nói và hành động của mình mà đến. [1] Bởi vì ông có thể xả bỏ danh lợi nên ông đã tu luyện nhanh chóng và sớm đạt được công năng túc mệnh thông.

    Trong thời kỳ đỉnh cao của triều đại nhà Đường, nhiều mệnh quan triều đình và các văn nhân đều là người tu Phật, và nhiều người trong số họ đã nhớ lại tiền kiếp. Bạch Cư Dị là một trong số đó. Ông mô tả điều ấy trong một bài thơ: “Kiếp trước ta là Phòng Thái Úy một hòa thượng tu Phật, là Vương Hữu Thừa, hay là đại thi nhân Vương Duy vốn là một họa sĩ. Trong lúc đả tọa nhập định, ta dùng công năng túc mệnh thông để xem tiền kiếp của mình, ta phát hiện rằng nhiều kiếp trước đã liên tục có duyên tiền định với thi ca.” [2] Tại đây Bạch Cư Dị cho biết tài năng thơ của ông là kết quả của sự nỗ lực liên tục và tích lũy qua nhiều kiếp sống. Tuyên bố của Bạch Cư Dị cung cấp một giải thích xác đáng về những điều như “thiên tài” và bằng chứng về luân hồi mà khoa học phương Tây đang nghiên cứu. Một trong những nghiên cứu về luân hồi từng báo cáo một đứa bé mới biết đi có thể lái thuyền mà chưa từng học trước đó, một dấu hiệu đặc biệt nhất về “thiên phú”. Sau đó, các nhà nghiên cứu phát hiện rằng trong tiền kiếp đứa trẻ đã có 10 năm kinh nghiệm làm thuyền trưởng.

    Trong quá trình tu luyện, Bạch Cư Dị đã xuất được công năng túc mệnh thông cường mạnh. Ngoài ra, ông có vẻ thông hiểu Phật Pháp hơn mọi người. Trong “Độc Thiền Kinh,” Bạch Cư Dị viết:

    “Tu tri chư tương giai phi tương,
    Nhược trụ vô dư khước hữu dư.
    Ngôn hạ vong ngôn nhất thời liễu,
    Mộng trung thuyết mộng lưỡng trùng hư.
    Không hoa khởi đắc kiêm cầu quả,
    Dương diễm như hà canh mịch ngư.
    Nhiếp động thị thiện thiện thị động,
    Bất thiện bất động tức như như.”

    Diễn nghĩa:

    “Phải nghĩ rằng mọi thứ trên đời đều là ảo tưởng.
    [Thí dụ], ta thiếu thốn này nọ nhưng thật sự lại dư thừa.
    Một lời nói đã qua,
    Cũng chẳng khác gì giấc mộng trong giấc mộng, đều là hư ảo.
    Cầu hoa không hạt ra quả,
    Cũng như mò cá buổi trưa vậy.
    Cái ‘động’ là cấp cao trong thiền định,
    Thiền định trong tĩnh lặng mới là chìa khóa thực sự.”

    Khi mỗi người đang có những tri kiến khác nhau về thơ thiền, tôi sẽ không bình luận gì về bài thơ mà để cho quý độc giả tự mình nghiền ngẫm.
    Last edited by bud; 22-07-2010 at 03:13 PM.

  13. #13
    Thành viên tích cực SPAM Avatar của hcthinh
    Gia nhập
    Apr 2010
    Bài gởi
    38,281

    Mặc định

    Hay quá, cám ơn bài viết của bạn, đọc mà cứ chiêm nghiệm cho bản thân mình. Mong bạn có thêm nhiều bài viết bổ ích

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. Hình 88 vị phật phiên bản 2
    By Cầu Trí Bát Nhã in forum Đạo Phật
    Trả lời: 45
    Bài mới gởi: 10-04-2011, 01:26 PM
  2. Trả lời: 57
    Bài mới gởi: 09-07-2010, 05:34 AM
  3. Bí mật “hành phi”
    By Bin571 in forum Chuyện thời sự, xã hội
    Trả lời: 1
    Bài mới gởi: 25-11-2009, 03:18 PM
  4. phiền nảo quá!
    By vinh.media in forum Cộng đồng Mạng XH,Trò chuyện vui, Spam, Xả stress
    Trả lời: 9
    Bài mới gởi: 01-10-2008, 02:27 PM

Bookmarks

Quyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •