kết quả từ 1 tới 11 trên 11

Ðề tài: Lời nguyền về giấc ngủ “thần rừng”

  1. #1
    Nhị Đẳng Avatar của duonghoanghai
    Gia nhập
    Dec 2011
    Nơi cư ngụ
    KINH ĐÔ THĂNG LONG
    Bài gởi
    2,032

    Mặc định Lời nguyền về giấc ngủ “thần rừng”

    Mỗi khi nhắc đến khu “rừng Cấm”, hầu hết người dân bản Tả Gia Khâu đều phải "rùng mình", không chỉ bởi khu rừng rậm rạp, âm u mà còn vì những đồn thổi về một lời nguyền rằng “thần rừng” sẽ trừng phạt bất cứ ai dám cả gan "đánh thức" giấc ngủ của ngài. Để tìm hiểu thực hư của lời nguyền này, chúng tôi quyết định vượt hàng trăm cây số đến với khu rừng thần bí…

    Những câu chuyện li kỳ

    “Rừng Cấm” nằm cách trung tâm thị trấn Mường Khương, huyện Mường Khương, tỉnh Lào Cai khoảng 15km, sau gần 2 tiếng đồng hồ gian nan băng rừng, lội suối, trước mắt chúng tôi hiện ra khu rừng nguyên sinh độc đáo nằm giữa thung lũng đá hình vòng cung, còn giữ được vẻ hoang sơ huyền bí. Đang choáng ngợp trước vẻ đẹp hoang dã của núi rừng hùng vĩ, chúng tôi gặp được anh bạn Lùng Dung Tác, dân tộc Nùng, người tình nguyện cùng chúng tôi đi tìm sự thật đằng sau bức rèm huyền bí của khu “rừng Cấm”. Thấy chúng tôi tỏ vẻ nôn nóng, anh Tác cười nhắc nhở: "Chuyện li kỳ lắm, anh nào chưa chuẩn bị tâm lý thì đừng nghe kẻo tối lại ám ảnh giấc ngủ". Lời nói lấp lửng của anh Tác càng khuấy thêm sức nóng thần bí về truyền thuyết “rừng Cấm”.

    Câu chuyện về anh chàng Lùng Seo S của bản Tả Gia Khâu đi rừng đốn củi xảy ra cách đây đã 10 mùa rẫy (theo tính toán của người dân tộc). Seo S là một thanh niên khỏe mạnh, ban đầu anh chỉ chặt những cành củi khô ở bìa rừng về bán, thế nhưng cả ngày chặt đốn mà cũng chỉ kiếm được hai bó củi bé như thân người. Thấy Seo S vất vả, có người mách nước, vào sâu trong rừng có bạt ngàn củi khô. Nghe thuận tai, Seo S đánh liều vác dao đi sâu vào rừng, đúng như lời đồn, Seo S không phải nhọc công mà đã kiếm được hai gánh củi đầy. Nhưng lạ kì, ngay buổi tối hôm đó, về nhà Seo S cứ lớ ngớ, điên điên dại dại, miệng luôn lẩm bẩm những ngôn ngữ khó hiểu.

    Thấy Seo S có biểu hiện bất thường, người dân trong bản rộ lên tin đồn, vì Seo S cả gan xâm phạm “rừng Cấm” nên bị "thần rừng" bắt tội. Nghe tin ấy gia đình Seo S hoảng sợ, liền mời già làng về cúng, rồi xin phép vào “rừng Cấm”, lập lễ tạ lỗi với "thần rừng". Vài hôm sau, bệnh của Seo S có đỡ hơn, song vẫn chưa trở lại bình thường như xưa. Khi dư luận chưa lắng xuống, một câu chuyện khác lại dậy lên. Chuyện là, vào một ngày nọ có một thanh niên tên P.Long đi qua khu “rừng Cấm”, không biết người này vì bực tức chuyện gì mà vung tay chân đấm đá vào gốc cây cổ thụ rồi chửi bậy, khi về nhà, người này cứ ngơ ngẩn, thân thể trần truồng cả ngày bỏ đi lang thang. Khủng khiếp hơn, P.Long không ăn chín, cứ để nguyên đồ còn tươi sống rồi nhai nuốt ngấu nghiến như thú rừng lâu ngày bị bỏ đói.

    Tiếp tục câu chuyện mang sắc màu huyền bí, truyền thuyết xa xưa kể rằng, ngày ấy có chàng thanh niên dân tộc tên Sùng Séng Xiểng của bản Cóc Cán, nổi tiếng khỏe mạnh, sức có thể vật ngã được một con trâu và là tay săn thú rừng hoang lão luyện. Thường ngày Xiểng đi rừng không sao, nhưng có lần Xiểng vào “rừng Cấm” bắn chim, săn nai mang về nhà ăn. Người dân bản nhiều lần cảnh báo Xiểng không nên xâm phạm "thần rừng", bởi họ có quan niệm, thú rừng là con của thần nuôi dưỡng.

    Nhưng cậy mình có sức khỏe và kinh nghiệm đi rừng nên Xiểng không tin và không sợ. Sau đó, một thời gian cả bản không còn nhìn thấy anh đâu nữa, nhiều người đồn, có lẽ Xiểng gặp gái đẹp dưới xuôi nên bỏ bản đi theo, cũng có người cho rằng anh chàng tìm được mối làm ăn tốt nên phải đi xa.

    Thế rồi, một hôm có người đi rừng phát hiện xác Xiểng, bên cạnh đó là chiếc nỏ- vật bất li thân của Xiểng. Người ta còn phát hiện trái tim trong lồng ngực của Xiểng đã bị móc mất, xung quanh chằng chịt vết chân của hổ. Dân bản đồn rằng, “thần rừng” đã hóa thân thành "ông Hổ" trừng phạt kẻ đã cả gan xâm phạm tới “rừng Cấm”. Từ đấy, hễ nghe nhắc đến “rừng Cấm” là người ta cứ run rẩy, sợ hãi. Cũng từ đấy, người dân trong bản không dám bén mảng đến “rừng Cấm”. Có lẽ nhờ sự linh thiêng và những truyền thuyết bí ẩn mà “rừng Cấm” còn giữ được nét hoang sơ với nhiều loại gỗ quý hiếm.

    Ông lão lưu giữ những câu chuyện huyền bí

    Như để minh chứng cho những câu chuyện trên là có thật, anh Lùng Dung Tác đã chỉ đường cho chúng tôi đến nhà ông Lùng Tà Chéng, một già làng trong bản còn lưu giữ truyền thuyết về “rừng Cấm” ở xã Dìn Chin, huyện Mường Khương. Ông Chéng từng là Bí thư Đảng ủy xã Dìn Chin, ông có thân hình gầy gò, nhưng đôi chân lại nhanh nhẹn, đặc biệt đôi mắt ông sáng và rất tinh tường.

    Ông Chéng uống rượu ngô rất giỏi, có thể uống hàng bát mà không biết say, cái thứ rượu đặc biệt nổi tiếng của người vùng cao này. Bằng giọng nói tiếng Kinh rất sõi ông Chéng kể tiếp những câu chuyện thần bí về “rừng Cấm” mà Lùng Dung Tác cũng chưa từng biết đến. Ở vùng đồi núi hẻo lánh này, người ta sống với nhau bằng những câu chuyện huyền thoại kì bí được kể bên bếp lửa của mỗi nhà. Để được tận mắt chiêm ngưỡng và cũng muốn "trải nghiệm" về truyền thuyết “thần rừng”, chúng tôi đề nghị ông Lùng Tà Chéng làm lễ xin phép “thần rừng” cho vào thăm khu “rừng Cấm”. Sau một lát cân nhắc, ông Chéng đồng ý và giục chúng tôi đi ngủ lấy sức, để mai đi sớm.

    6h sáng, ngoài trời sương mù dày đặc, trong cái lạnh căm căm, giấc ngủ còn đang ngái ông Chéng đã đánh thức chúng tôi dậy để lên đường vào rừng. Ông sợ rằng khi trời tan sương, “thần rừng” sẽ không cho những người lạ bước chân vào rừng. Thật ngại khi làm phiền cả nhà ông Lùng Tà Chéng phải thức dậy giờ này, nhưng cái bụng người dân tộc thật tốt, họ coi việc của mình như công việc của họ, ông Chéng cười hả hê "yên tâm đi, các chú đến nhà ai cũng sẽ như nhà tôi, giúp được là chúng tôi vui lắm". Sau bữa cơm sáng đơn giản, vài chén rượu ngô ấm bụng, chúng tôi lên đường. Con đường vào “rừng Cấm” cũng lắm gian nan, càng vào gần khu rừng, đường mỗi lúc một dốc ngược, quanh co, sương muối giăng trắng trời.

    Cách “rừng Cấm” khoảng 5km theo đường chim bay, chúng tôi không thể đi xe máy vào được, con đường duy nhất để vào được rừng là phải đi bộ, sau gần một giờ đi bộ chúng tôi có mặt ở bìa “rừng Cấm”. Ông Chéng bảo chúng tôi đợi ở ngoài để ông vào xin "thần rừng". Miệng lẩm bẩm những tiếng lạ một hồi rồi ông quay sang bảo chúng tôi "thần rừng” đã đồng ý, nhưng không được vào đó quá trưa, nếu không sẽ bị thần trừng phạt", chúng tôi vội vàng đồng ý. Đợi chờ rồi chúng tôi cũng được mục sở thị khu rừng thiêng nguyên sinh, đang sửng sốt vì vẻ đẹp hoang sơ đầy thơ mộng của núi rừng, thì chúng tôi giật mình khi nghe thấy sau lưng có những tiếng bước chân dồn dập đuổi theo…



    Nguồn: vietnamnet



  2. #2

    Mặc định

    còn tiếp không bạn .
    ignored

  3. #3
    Nhị Đẳng Avatar của duonghoanghai
    Gia nhập
    Dec 2011
    Nơi cư ngụ
    KINH ĐÔ THĂNG LONG
    Bài gởi
    2,032

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi betocdai89 Xem Bài Gởi
    còn tiếp không bạn .
    khi nào có mình sẽ post típ ^^

  4. #4

    Mặc định

    Mấy chổ thế này nhiều đồ cổ và báu vật lắm nè
    xin Mẹ rủ lòng thuơng xót linh hồn Phaolo Trần Bình Nguyên rose4

  5. #5
    ™Unknow™
    Guest

    Mặc định

    hay quá :D truyện của bác lúc nào cug~ hay + ly kì ^^

  6. #6
    Nhị Đẳng Avatar của duonghoanghai
    Gia nhập
    Dec 2011
    Nơi cư ngụ
    KINH ĐÔ THĂNG LONG
    Bài gởi
    2,032

    Mặc định Trả lời: alo

    Trích dẫn Nguyên văn bởi ™Unknow™ Xem Bài Gởi
    hay quá :D truyện của bác lúc nào cug~ hay + ly kì ^^
    cảm ơn bạn nhé ^^ mình sẽ cố gắng hết mình để phục vụ các bạn :x

  7. #7

    Mặc định

    Tiếp đi bạn. Đang hay lại hết. Mình có người bạn ở đó, để alo hỏi nó
    Lạy Chúa Giê-su...
    Con thờ lạy Chúa...

    Xin Chúa thương xót con...

  8. #8
    Lục Đẳng Avatar của kiếp mù lòa
    Gia nhập
    Oct 2010
    Nơi cư ngụ
    hoa quả sơn
    Bài gởi
    21,931

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi betocdai89 Xem Bài Gởi
    còn tiếp không bạn .
    từ từ chứ em,anh cũng cần có thời gian mà em
    haiz...........................

  9. #9
    Nhị Đẳng Avatar của duonghoanghai
    Gia nhập
    Dec 2011
    Nơi cư ngụ
    KINH ĐÔ THĂNG LONG
    Bài gởi
    2,032

    Mặc định

    Kỳ 2: Bí ẩn trong miếu Cấm và tục cúng “thần rừng”

    Đi sâu vào "rừng Cấm", chúng tôi mất phương hướng Đông -Tây, rừng rậm âm u, ánh sáng không đủ sức xuyên qua những tán cây to như những chiếc ô khổng lồ. Đường đi mỗi lúc một khó khăn, chúng tôi gặp trở ngại bởi những sợi dây leo dại, chúng dẻo dai như bàn tay con người, muốn níu giữ bước chân không cho những người lạ bước tiếp. Xung quanh, bốn bề lặng ngắt, rừng tối âm u, làm chúng tôi có cảm giác như mình đang lọt vào một mê cung huyền bí thời cổ đại. Có lẽ do bị ám ảnh bởi những câu chuyện của người dẫn đường hôm qua, mà tôi ảo giác có ánh mắt ai đó theo dõi nhất cử, nhất động của mình.

    Đang mải mê ngắm vẻ đẹp mê hồn của khu rừng trong buổi sương sớm, bỗng tôi giật mình khi nghe tiếng bước chân dồn dập đuổi theo phía sau lưng. Nhìn lại, tôi thấy ông Lùng Tà Chéng đang thở dốc chạy tới, thấy chúng tôi có vẻ lo lắng, ông vội giải thích, thì ra ông Chéng sợ chúng tôi bị lạc nên theo dấu chân đi tìm. Theo như lời ông Chéng thì trước đây cũng có hai thanh niên dưới xuôi lên “rừng Cấm” du lịch, họ vào sâu trong rừng để khám phá, nhưng do mải vui lại không có người dẫn đường nên không tìm được lối ra. Lạc trong rừng mất gần hai ngày, may cho hai người này là mò được lên nương của người dân bản và được cứu giúp.




    Ảnh minh họa



    Nghe ông Chéng kể, tôi lạnh cả sống lưng, không ngừng cảm ơn người đàn ông dân tộc Nùng tốt bụng này. Và cũng từ lúc đó, ông Chéng trở thành người dẫn đường tin cậy cho chúng tôi, ông chỉ vào những cây gỗ to và nói là những cây gỗ như Đinh Hương, Đinh Thối, cao ngút tầm mắt còn lẫn khuất trong màn mây mù nói với giọng đầy tự hào "không phải khu rừng nào cũng giữ được những cây đại cổ thụ như "rừng Cấm" ở đất Dìn Chin này".

    Đúng như lời ông Chéng nói, những cây đa rừng tán lá sum suê đan vào nhau tạo thành những mái nhà khổng lồ, dù đã cố gắng phóng tầm mắt nhưng tôi không thể nhìn rõ được bầu trời sáng sớm. Cách xác định lối đi duy nhất là người đi trước cầm gậy để người đi sau túm vào, nếu không rất dễ bị lạc nhau mà không tìm thấy. "Rừng cấm" có nhiều loại cây rất lạ mà tôi chưa từng gặp, nhưng khi đứng trước "rừng Cấm", tôi vẫn ngỡ ngàng bởi sức hấp dẫn hoang dã của nó. Có lẽ đó không chỉ là vẻ đẹp tự nhiên mà "rừng Cấm" có được, đó còn là vẻ đẹp bởi những truyền thuyết lâu đời, những câu chuyện bí ẩn được người dân tộc lưu truyền với nhau từ thế hệ này, qua thế hệ khác, được gìn giữ qua những bếp lửa bằng cách truyền khẩu cho con cháu.

    Khi tôi đang loay hoay xử lý những con vắt đang cố co kéo ở bắp chân, ông Lùng Tà Chéng vội kéo giật tôi lại, mặt ông tái xanh, run rẩy nói "các chú mau đi qua chỗ này, đây là hang "miếu Cấm", "thần rừng" ở trong đấy và không muốn người lạ vào, trái lời sẽ gặp tai họa đấy". Lời cảnh báo của ông Chéng khiến tôi giật mình, ông Chéng kiên quyết không cho chúng tôi đến gần "hang Cấm", mặc dù tôi cố năn nỉ chỉ đứng xa quan sát và chụp hình, nhưng người đàn ông dân tộc này vẫn không mềm lòng. Theo lời ông Chéng, muốn vào "hang Cấm" phải có lễ vật xin thần, và được sự đồng ý của các già làng các bản, nếu ai cố tình vi phạm sẽ bị làng bắt vạ và "thần rừng" trách tội. Đó là điều cấm kị, mặc dù không ghi trong hương ước của bản làng, nhưng mọi người đều biết rất rõ, và ai cũng tuân theo. Thấy chúng tôi còn ngơ ngác, ông Chéng vội giải thích "hang miếu Cấm" này thiêng lắm, quanh năm suốt tháng người dân không được vào, mà cũng không dám vào vì "thần rừng" sẽ trách phạt nặng".

    Quả thật, nếu ông Chéng không nhắc thì chúng tôi cũng không đủ tinh mắt để nhận ra, phiến đá giống như chiếc hàm ếch kia lại là hang thiêng và cũng là linh hồn của "rừng cấm". Mặc dù đã cố quan sát nhưng chúng tôi cũng không nhìn được gì hơn bởi lối đi vào hang duy nhất đã bị những sợi dây leo dại bịt kín, nó như một bức tường dẻo dai đầy kiên cố bảo vệ sự tĩnh lặng của núi rừng. Theo như lời ông Chéng, chỉ có những ngày đầu năm mới khi người dân tộc làm lễ cúng "thần rừng" thì những cây leo dại kia mới bị phát quang, nhưng trước khi phát cây dại, cũng phải làm cái lễ xin thần, thần đồng ý mới được phát. Mà những người phát rừng, tu sửa hang miếu nhất thiết phải là đàn ông, đàn bà không được phép bén mảng tới. Quy định này đã có từ lâu đời đến cả một người sống lâu năm, gắn bó và hiểu "rừng Cấm" như ông Chéng cũng không biết được lí do vì sao? Chỉ biết rằng ông là hậu bối, thế hệ sau này phải làm theo và gìn giữ.

    Để cho chúng tôi hiểu hơn về tập tục cúng "thần rừng", ông Chéng lý giải: “Lễ cúng bắt đầu từ ngày 1 tháng 2 âm lịch hằng năm và đàn cúng được lập ngay trước cửa "hang Cấm". Lễ vật dâng lên "thần rừng" là một con lợn béo, một con gà trống to, 1 mâm xôi đầy, nhiều hoa quả và nước uống. Sau khi Già làng dâng lễ vật lên "thần rừng", thì ở ngoài bìa rừng, dân bản sẽ tụ họp chuẩn bị nấu nướng, khi "thần rừng" thưởng thức xong, dân bản cũng mở hội ngay tại cửa rừng".

    Lễ hội bắt đầu từ ngày hôm trước đến tối ngày hôm sau, mọi người cùng nhau chúc rượu, ca hát, cầu mong cho một năm mới an lành, ruộng nương tươi tốt được mùa, trâu bò, gia súc không chết, dân bản khỏe mạnh. Theo quan niệm của người dân thì "thần rừng" là vị thần linh thiêng che chở cho bản làng trong cuộc sống hằng ngày, thần chỉ trừng phạt những kẻ làm việc xấu, xâm phạm đến rừng và bất kính với thần linh. Người vinh dự được làm lễ cúng "thần rừng" là Già làng của các bản có diện tích "rừng Cấm" thuộc bản mình như Tả Gia Khâu, Cóc Cán, Cao Sơn, Lồ Sú Thàng…

    Đang miên man khám phá "rừng Cấm", thì bất ngờ ông Chéng đập mạnh vào vai tôi, ông ngước mắt nhìn lên những tán lá rừng xum xuê và vội giục: "Về thôi, mặt trời lên rồi". Thật sự, tôi nể phục cái tài đoán thời gian trong rừng của ông, không biết ông nhìn thế nào mà tài thế, chứ tôi dù căng mắt ra cũng chỉ nhìn thấy xung quanh cũng toàn một màu sáng lờ mờ chưa rõ. Mặc dù còn tiếc rẻ vì chưa thám hiểm được nhiều những bí ẩn truyền thuyết trong "rừng Cấm", nhưng phong tục tập quán của người bản xứ thì mình phải tuân theo. Chúng tôi theo chân ông ra ngoài, đường ra dễ hơn lúc vào, bởi có người dẫn đường chuyên nghiệp, tận tình. Khi bước ra khỏi "rừng Cấm", mặt trời đã lên cao, những lớp sương mù dày có dấu hiệu tan biến, kinh nghiệm đi rừng của người đàn ông dân tộc này thật đáng quý. Nếu không có ông biết đâu chúng tôi đã bị "thần rừng" trách phạt?.

    (Còn nữa)
    Hoàng Vượng

  10. #10

    Mặc định

    Bác có nhìu chuyện hay đấy

  11. #11

    Mặc định

    vẫn chưa ra phần tiếp hả bạn .hi

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. Thần học về Chúa Thánh Thần
    By minhthai in forum Đạo Thiên Chúa
    Trả lời: 17
    Bài mới gởi: 22-08-2014, 09:56 AM
  2. Ý nghĩa của 64 quẻ và 384 hào
    By Bin571 in forum Dịch Học
    Trả lời: 13
    Bài mới gởi: 08-07-2012, 04:04 PM
  3. Đôi mắt của quỷ (truyện dài)
    By Hư_Không in forum Chuyện Ma, Quỉ
    Trả lời: 46
    Bài mới gởi: 21-12-2011, 12:23 AM
  4. LỜI VÀNG VỀ PHÁP MÔN NIỆM PHẬT
    By bachliencu in forum Tịnh Độ Tông
    Trả lời: 1
    Bài mới gởi: 22-05-2011, 04:31 PM
  5. Vài lời về Bùa ngãi - Thư ếm ...
    By hungarirang in forum Thế Giới Bùa Ngải
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 03-01-2011, 09:31 AM

Bookmarks

Quyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •