Thứ gì đã làm cho chúng ta mê mất [tự tánh] vậy?
Phật nói, phiền não đã làm cho chúng ta mê mất, vọng tưởng làm chúng ta mê mất, phân biệt làm cho chúng ta mê mất. Nếu như chúng ta rời xa vọng tưởng phân biệt chấp trước thì tánh đức của chúng ta liền được hồi phục. Nhưng lời nói này, Phật nói ở trên kinh Hoa Nghiêm, chúng ta nghe rồi, dường như cũng đều nghe hiểu, mà trên thực tế thì sao? Sáu căn tiếp xúc với cảnh giới sáu trần vẫn là khởi vọng tưởng, vẫn cứ phân biệt chấp trước, cho nên tuy là có tâm tánh đồng với chư Phật Như Lai nhưng không có được thọ dụng. Về việc này, chúng ta không thể không nghĩ nhiều một chút, nếu bạn thường nghĩ đến, bạn liền khai mở trí tuệ. Thường hay kiểm điểm, thường hay phản tỉnh, thường hay cải đổi, thường hay tự làm mới, thì công phu tu hành của bạn tự nhiên sẽ có lực. Việc này thì người khác không thể giúp được, Phật Bồ Tát có đại từ đại bi vẫn là không thể giúp được, duy nhất chỉ là chính mình nương vào chính mình, Phật Bồ Tát giúp đỡ chúng ta chỉ là tăng thượng duyên mà thôi. Cái gì gọi là tăng thượng duyên? Đem những chân tướng sự thật này nói với chúng ta, nhắc nhở chúng ta, còn đoạn ác tu thiện thì các ngài không cách gì, Phật Bồ Tát không thể đoạn ác thay cho chúng ta, không thể tu thiện thay cho chúng ta, cho nên tu hành phải nương vào chính mình. Trong kinh đại thừa thường nói “khai thị ngộ nhập” (trên kinh Pháp Hoa nói), Phật chỉ có thể khai thị cho chúng ta, chúng ta tiếp nhận khai thị của Phật, chính mình phải biết ngộ nhập. Ngộ là khi nghe khai thị của Phật rồi thì thông suốt, nhập là khế nhập cảnh giới của Phật.
Ngày nay chúng ta không thể vào được cảnh giới Phật là bởi vì chính mình có chướng ngại. Chướng ngại này gọi là nghiệp chướng, cho nên nhất định phải buông bỏ nghiệp chướng, viễn ly nghiệp chướng thì chúng ta liền vào cảnh giới Phật. Cho nên muốn vào được cảnh giới Phật thì trước tiên phải khai giải, cũng chính là ngộ. Trước tiên phải khai ngộ sau đó mới có thể khế nhập. Vậy vì sao không thể khai ngộ chứ? Chính do vì nghiệp chướng đang khống chế. Vậy thì do đây mà biết, người xưa nói rất hay, bạn có thể buông bỏ một phần thì bạn liền có thể ngộ nhập một phần, bạn có thể buông bỏ mười phần thì bạn liền ngộ nhập mười phần. Mỗi ngày nghe Phật giảng kinh nói pháp, nhưng bạn không khai ngộ, bạn không thể buông bỏ thì bạn vẫn cứ là phàm phu. Phật pháp rất nhiều công đức lợi ích thù thắng, một phần cũng không có được, trên đạo Bồ Đề một tấc cũng khó đi. Ở trong tình huống này, ngạn ngữ có câu nói rất hay là “không tiến ắt lùi”. Bạn có thể giữ được vị trí ban đầu của bạn không? Không thể giữ được, không phải tiến về phía trước thì sẽ lui về phía sau. Tu hành như bơi thuyền ngược nước, bạn sẽ thoái chuyển, bạn tùy thuận phiền não tập khí của bạn, tùy thuận thành kiến của chính mình, cũng chính là tùy thuận cách nghĩ, cách nhìn, cách nói, cách làm của chính mình thì làm sao mà không thoái chuyển chứ? Do đó mà từ vô lượng kiếp đến nay, chúng ta đời đời kiếp kiếp tu hành, đến ngày nay vẫn là như thế này.
Gần đây, lão pháp sư Ấn Quang từ bi đến đến cùng cực. Hiện tại rất nhiều người đều biết, lão pháp sư ngài là Bồ Tát Đại Thế Chí của thế giới Tây Phương Cực Lạc tái sanh, ứng hóa đến đây. Bồ Tát Đại Thế Chí đại biểu trí tuệ, ngài thị hiện trong khoảng thời gian này chính là ngay trong một đời của ngài cực lực đề xướng Liễu Phàm Tứ Huấn, đề xướng giáo dục nhân quả. Ngài viết ở trong lời tựa của Liễu Phàm Tứ Huấn rất hay, phàm phu chúng ta chưa minh tâm kiến tánh, cũng không biết tâm tánh kiến tánh là gì, ngài nói, quả nhiên có thể từ đoạn ác tu thiện, trong nhân duyên quả báo thể hiện đến tâm tánh. Việc này đích thực là một pháp môn phương tiện, pháp môn phương tiện rất tốt, có thể khiến cho người căn tánh trung hạ có thể từ nơi pháp môn này mà ngộ nhập, đích thực là giáo đạo trí tuệ cứu cánh viên mãn. Hay nói cách khác, chúng ta từ tin sâu nhân quả, bạn chân thật tin tưởng, nhân thiện có quả thiện, nhân ác có ác báo, đối với sự việc này, một chút hoài nghi cũng không có thì bạn liền ngộ. Người có thể tin tưởng nghiệp nhân quả báo thì nhất định đoạn ác tu thiện, vì sao vậy? Đoạn ác thì ta sẽ không bị quả báo, ta tu thiện thì ta nhất định được quả thiện, vậy là nhập rồi, nhập vào cảnh giới của Phật Bồ Tát. Việc này ở vào thời kỳ mạt pháp, đối với quảng đại chúng sanh hữu duyên mà nói, là một học tập rất tốt. Bởi vì ở vào thời đại này của chúng ta, cơ hội để học sách xưa đã không còn nữa, đại khái những người 60-70 tuổi trở lại đều không có học qua sách xưa. Tuổi tác như tôi đây học sách xưa cũng không đến một năm, lúc nhỏ chỉ có học qua mấy tháng, về sau thì không còn nữa, trường học không có dạy, cho nên trong khoảng 70 tuổi đều không có học qua sách xưa. Nếu nói những đại đạo lý của của thánh hiền, chúng ta cho dù nghe cũng nghe không hiểu. Cách làm này của Đại sư Ấn Quang, chúng ta có thể nghe hiểu, chúng ta có thể tiếp nhận, cho nên đây là giáo học trí tuệ cứu cánh viên mãn, chúng ta từ nơi đây mà bắt tay vào.
Đoạn ác tu thiện, lão thật niệm Phật, quyết định sanh về nước Phật, đây là đem cảnh giới tu học của chúng ta nâng lên cao hơn, không phải là nâng cấp thông thường, mà là một nâng cấp vượt trội hơn bình thường. Thế nhưng các vị phải ghi nhớ, tuyệt đối không phải nói mỗi ngày chúng ta niệm Phật thì có thể vãng sanh. Pháp môn nay tuy là nói dễ hành, dễ hành là so sánh với các pháp môn khác, nó dễ hơn so với các pháp môn khác, tuyệt nhiên không phải ở ngay trong tưởng tượng của chúng ta dễ dành đến như vậy. Vậy phải niệm thế nào mới có thể vãng sanh? Người xưa thường hay dạy bảo chúng ta: “Một niệm tương ưng một niệm Phật, niệm niệm tương ưng niệm niệm Phật”, bạn phải niệm được tương ưng. Tương ưng với đâu vậy? Mức độ thấp nhất phải tương ưng với phước thứ nhất trong tam phước, cũng chính là nói “hiếu thân tôn sư, thập thiện nghiệp”. Mỗi câu Phật hiệu đều tương ưng với đây, có thể tương ưng với bốn câu này, vậy mới có thể vãng sanh.
Nếu như chỉ niệm Phật còn tâm hạnh đều bất thiện, thân còn tạo sát đạo dâm, miệng còn vọng ngữ, nói hai lời, nói thêu dệt, nói lời ác, trong tâm còn có tham sân si mạn, như vậy một ngày niệm mười vạn danh hiệu Phật cũng không thể vãng sanh. Bạn muốn hỏi vì sao vậy? Ở trên kinh Phật tường tận nói với bạn, thế giới Tây Phương Cực Lạc là “chư thượng thiện nhân tụ hội nhất xứ”, tuy là bạn niệm Phật niệm được rất nhiều, tâm hạnh của bạn đều bất thiện, không thể tương ưng với thế giới Tây Phương Cực Lạc, chính là bạn niệm Phật hiệu đó không tương ưng. Thế giới Cực Lạc thuần thiện không ác, cho nên chúng ta chính mình cần phải bồi dưỡng chính mình, tâm thuần thiện, hành vi thuần thiện, nhất định không có chút gì tổn hại đến người khác, tổn hại tất cả chúng sanh, con muỗi, con kiến, chúng ta cũng đều không có ý niệm tổn hại chúng, vậy mới có thể tương ưng. Trên kinh nói rất hay, chỉ sợ người tụng kinh chúng ta đại khái qua loa xem thường. Cho nên người niệm Phật, mỗi câu Phật hiệu thức tỉnh chúng ta, phải hiếu thân tôn sư, phải tu mười thiện. Người niệm Phật như vậy thì vãng sanh thế giới Tây Phương Cực Lạc, sanh cõi Phàm Thánh Đồng Cư Độ.
Nếu như có thể đem cảnh giới của chính mình nâng lên cao thêm một bậc, vậy phải làm cho được điều thứ hai của tam phước là “Thọ trì Tam quy, cụ túc chúng giới, bất phạm oai nghi”. Nội dung ba câu này sâu rộng vô tận. Thọ trì tam quy, cái gì gọi là tam quy? Đối với người với việc với vật, đối với thế gian pháp, đối với xuất thế gian pháp giác mà không mê, vậy gọi là quy y Phật, chánh mà không tà gọi là quy y pháp, tịnh là không nhiễm gọi là quy y Tăng. Hay nói cách khác, đối với người với việc với vật, đối với thế gian, đối với xuất thế gian đều phải dùng Giác-Chánh-Tịnh, quyết định không có Mê-Tà-Nhiễm, như vậy niệm Phật mới có thể sanh cõi Phương Tiện Hữu Dư.
Lại nâng lên thêm một bậc nữa, đó là đại thừa, học Phật A Di Đà phát tâm Bồ Đề. Phát tâm Bồ Đề là như thế nào vậy? 48 nguyện trong Kinh Vô Lượng Thọ, chúng ta đọc rồi, 48 nguyện của Phật A Di Đà. Chúng ta phải phát ra đại nguyện giống như Phật A Di Đà vậy, không phải mỗi ngày tụng lời nguyện của ngài, mà phải biến nguyện của ngài thành nguyện của chính mình, như vậy mà niệm Phật vãng sanh đến thế giới tây phương Cực Lạc sẽ sanh cõi Thật Báo Trang Nghiêm, Thường Tịch Quang Tịnh Độ. Bạn xem ở trên kinh Phật rõ ràng tường tận, cẩn thận thấu đáo dạy bảo chúng ta, chúng ta phải hiểu, nhất định phải làm cho được. Mức độ thấp nhất phải làm tốt được mười thiện, phải đoạn mười ác, phải tu mười thiện thì cõi Đồng Cư Độ của thế giới Cực Lạc chúng ta mới có phần. Nếu không thì bạn sẽ sai lầm. Nếu lần này sai rồi, thì thật vô cùng đáng tiếc, không biết phải sanh đến nơi nào, một kiếp nào, bạn mới có thể gặp được duyên phận như thế này nữa. Cái cơ duyên này, người xưa nói là “trăm ngàn muôn kiếp khó được gặp”.
Vì sao tu hành gian nan đến như vậy? Lúc trước khi chúng tôi đang cầu học, lão sư thường hay nói thời gian huân tập của chúng ta không đủ. Lời nói này chúng ta càng nghĩ càng có đạo lý. Thời đại của Thích Ca Mâu Ni Phật, những người học sinh của ngài vì sao mỗi mỗi đều thành tựu? Có gì khác hơn [chúng ta]? Mỗi ngày huân tập, mỗi ngày nghe Thích Ca Mâu Ni Phật giảng kinh. Phật giảng kinh 49 năm, trong số học trò có rất nhiều người trong 49 năm không sót một thời nào thì sao họ không thành tựu chứ? Đương nhiên thành tựu. Chúng ta sanh vào thời đại này, cơ hội nghe kinh quá ít, thỉnh thoảng nghe được một lần, nên gọi là “một ngày ấm lên mười ngày lạnh đi”. Cho dù ngày ngày nghe kinh, ngày ngày nghe cũng không được, mỗi ngày nghe hai giờ đồng hồ, một ngày 24 giờ đồng hồ, hai giờ đồng hồ nghe kinh Phật, 22 giờ khởi phiền não thì làm sao có được thành tựu chứ? Về sau chúng ta mới hiểu được, năm xưa Thế Tôn còn ở đời, mỗi ngày giảng kinh tám giờ đồng hồ, dạy người niệm Phật, ngồi tham thiền tám giờ đồng hồ, một ngày làm hết 16 giờ đồng hồ, mỗi ngày làm thì thành công, đạo lý chính ngay chỗ này, như vậy chúng ta mới đem tu học của chính mình tìm ra được chướng ngại không thể thành tựu
Cô Ngộ Thiên ở đây, các vị đều quen biết. Khi cô đến ở trên núi Toowoomba, tôi nghe nói mỗi ngày cô nghe kinh sáu giờ đồng hồ, sớm tối lạy Phật ba trăm lạy, khi làm việc thì học kinh Vô Lượng Thọ, cho nên cô có được chút thành tựu. Hiện tại lần này tôi đến xem thử, cô đã lui sụt rồi, vì sao vậy? Mỗi ngày nghe kinh không còn sáu giờ đồng hồ nữa, một ngày không làm thì thoái lui, ba ngày không làm thì không còn như trước nữa. Mỗi ngày phải làm, mỗi ngày phải giữ gìn, giữ chặt không rời, một môn thâm nhập, vậy mới có thể thành tựu. Thế nên hiện tại trên núi có một đạo tràng nhỏ, mọi người đều đang cố gắng dụng công học tập. Chúng ta phải bắt đầu từ đâu vậy?
Phải bắt đầu từ tiểu học, bổ túc lại. Về trước không có học qua, hiện tại bắt đầu lại, phải học từ Đệ Tử Qui. Hiện tại Đệ Tử Qui họ đã học xong rồi, thì học Tam Tự kinh. Chúng ta yêu cầu phải học thuộc lòng, phải có thể giảng, phải có thể hành. Học rồi phải làm mới được, làm không được thì đó là chưa học, học cũng như chưa học, nhất định phải làm được. Thế nên Đệ Tử Qui, Tam Tự kinh này, sau khi học xong, tôi yêu cầu họ học cổ văn. Mở đầu cổ văn học cái gì? Học Liễu Phàm Tứ Huấn. Liễu Phàm Tứ Huấn có bốn thiên, chính là bốn thiên cổ văn, là văn chương rất hay, đem nó xem thành cổ văn để học. Liễu Phàm Tứ Huấn học xong rồi, học Du Tịnh Ý Ngộ Táo Thần Ký, cũng là một thiên cổ văn rất hay. Chân thật ở chỗ này mà hạ công phu, đem những thiên văn chương này hoàn toàn thực tiễn rồi, thì chúng ta đã có được nền tảng tu học. Từ nơi nền tảng này lại chọn lựa kinh giáo, một môn thâm nhập, nhất định có thành tựu.
Hy vọng đồng tu chúng ta, mọi người cùng nhau cố gắng nỗ lực tu học, chúng ta cùng nhau khích lệ. Cái đạo tràng này có duyên phận rất sâu với tôi. Trên núi ở Toowoomba cùng ở đây là một nhà, không nên phân trên núi dưới núi. Ngày nay chúng ta đề xướng đa nguyên văn hóa, cùng với các chủng tộc tôn giáo khác đều không phân biệt, còn phân ra trên núi dưới núi thì thành ra thứ gì chứ?
Chúng ta phải làm ra một gương tốt để cho người khác xem, phải làm ra cho người khác xem mới được. Có thể nói mà không thể làm thì không những chính mình không có lợi ích, mà còn không thể giúp đỡ người khác. Nhất định phải làm rồi sau đó mới có thể nói.
![[THẾ GIỚI VÔ HÌNH] - Mã nguồn vBulletin](images/misc/vbulletin4_logo.png)



Trả lời ngay kèm theo trích dẫn này
Bookmarks