Có ông lang băm kia trong thời gian còn sống tại thế, do tài coi mạch bói không ra bệnh, ổng giết nhiều người quá. Khi chết xuống âm phủ, chiếu theo tội trạng, Diêm Vương ra bản án cho ông được định cư ở Ðịa Ngục tầng thứ 18. Vừa nghe Diêm Vương nói xong là ông ta đã thấy mình đứng ngay nơi Ðịa Ngục tầng thứ 18 rồi, đó là thần thông của Diêm Vương, khỏi tốn tiền mua xe chở tù, giảm việc sổ sách.

Thấy mình chưa kịp cãi cọ, luật sư chưa kịp thu tiền, mà đã lọt vào tận đây, ông lang băm giậm chân đùng đùng để phản đối. Bỗng nhiên, ông ta nghe văng vẳng từ phía dưới vọng lên:

-- Ðứa nào ở trên đó mà ầm ĩ quá vậy, cho ta ngủ một chút chớ !

Ông lang băm ngạc nhiên hỏi vọng xuống:

-- Ủa, sao còn có ai dưới đó ? Ta đã ở Ðịa Ngục tầng thứ 18 rồi mà, bộ còn có tầng thứ 19 nữa hay sao?

Thì có tiếng phía dưới vọng lên:

-- Ðúng chóc rồi đó, cha nội ! Ta đang ở tầng thứ 19 đây nè.

Ông lang băm ngạc nhiên thấy có kẻ dám qua mặt mình, bèn lại hỏi vọng xuống:

-- Nhà ngươi lúc sống làm nghề gì mà nay phải vào tầng thứ 19 ?

Có tiếng nghẹn ngào tức tủi vọng lên:

-- Hu ...hu, khi xưa ta làm đạo sư, dạy sai Chánh Pháp. Diêm Vương bảo tội ta nặng hơn tội lang băm giết người, vì lang băm chỉ giết một số người, rồi chết là hết gây họa. Còn ta thì vì dạy bậy, số học trò học bậy của ta lại tiếp tục dạy bậy, học trò chúng nó lại tiếp tục dạy bậy, liên miên chẳng biết bao giờ mới chấm dứt, cho nên chẳng biết bao giờ ta mới hết tội, mới được tháo cũi xổ lồng, ra khỏi đáy địa ngục thứ 19, ...hu hu hu ...