Trang 1 trong 7 1234567 Cuối cùngCuối cùng
kết quả từ 1 tới 20 trên 125

Ðề tài: NGHĨ VỀ THƯỢNG ĐẾ.

  1. #1

    Mặc định NGHĨ VỀ THƯỢNG ĐẾ.

    NGHĨ VỀ THƯỢNG ĐẾ.


    Chiếc bình mới nào cho rượu mới ?
    Ngày nay người ta phân biệt ra hai loại Thượng đế: Một Thượng đế của những nhà thần học dựa trên đức tin, và một Thượng đế của những triết gia dựa trên lý trí, và cách xác định này ít nhiều đã khiến vấn đề trở nên rõ ràng. Các quy luật, sự cân xứng, hài hòa của vũ trụ để tạo nên sự sống có trí tuệ như con người đã đi theo con đường tiến hóa ngẫu nhiên nào đi chăng nữa thì lý trí của con người cũng sẽ không thôi thán phục sự huyền nhiệm đó. Một Thượng Đế không như Kinh Thánh mô tả đã được các nhà khoa học tạo nên, gán cho ông ta nhiều vẻ đẹp lung linh hơn và quả thật loại rượu mới này đang cần đến một chiếc bình mới. Chiếc bình đó là gì vậy ?



    Thật ra thì các nhà Thần học cũng vẫn còn chỗ để quy tất cả về một Thượng Đế kiểu cũ khi bảo các quy luật tại sao như thế này mà không như thế khác, và đó là chính ý chí của Thượng Đế. Ở đây có thể xác định ngay rằng khoa học tuy khá là đại ngôn nhưng thật ra vẫn còn rất gần với điểm xuất phát, vẫn còn rất nhiều bí ẩn và câu hỏi chưa có lời đáp. Một ví dụ cụ thể và dễ hiểu nhất là trường hấp dẫn, cái lực mà có thể lấy tay sờ được với một cảm giác rất vật lý và bao trùm toàn vũ trụ, nối kết vũ trụ lại thành một thể thống nhất để sự sống có thể hình thành và phát triển... thì cho đến nay mọi cố gắng từ Einstein cho đến Hawking và rất nhiều các nhà vật lý khác trong việc lượng tử tường hấp dẫn vẫn chưa đem lại kết quả nào khả dĩ. Một khi con người còn chưa biết quy luật được hình thành như thế nào, tại sao vật chất có thuộc tính này mà không có thuộc tính khác, thì bàn tay của Thượng Đế vẫn còn tác dụng.


    Tuy vậy, một quan niệm mới về Thượng Đế vẫn cứ đang hình thành và cuộc tranh luận để “thống nhất các trường”(xin hiểu là hai Thượng Đế) vẫn cứ diễn ra và sẽ khó mà có hồi kết. Vấn đề thật ra không mới, các nhà triết học duy vật cổ đại cách nay trên 2000 ngàn năm đã nói đến rất nhiều. Đến thế kỷ 20, năm 1913 mấy chục triệu người chết vì dịch cúm và tai ương của các hai cuộc chiến tranh, cùng với sự phát triển của khoa học, và gần đây là các cuộc động đất vào gần ngày Giáng sinh, đã khiến niềm tin về một Thượng Đế nhân từ bị sút giảm. Tuy vậy, các nhà thần học trong bất cứ trường hợp nào cũng có thể tìm ra những lý luận mới, và còn lâu nữa một phát kiến khoa học nào đó mới có thể lật đổ hoàn toàn hình tượng này.


    Hãy nếm một chút rượu cũ trước khi đi tìm chiếc bình mới cho loại rượu mới
    Những lời trách móc về Thượng Đế khi con người gặp tai ương đã vang lên trước cả khi con người có một Thượng Đế nhân từ như đã biết. Và đứng trước sự phi lý không thể giải thích ấy các nhà thần học thường bảo con người không thể hiểu thánh ý Chúa. Chúa thường có cái lý của mình mà con người không thể đem các chuẩn mực đạo đức, luân lý của con người ra để đo lường, đánh giá. Và thường thì sau một thời gian rất dài nhìn lại con người mới hiểu phần nào cái thánh ý ấy.
    Ví dụ được nhiều người nói đến là các cuộc tàn sát người Kitô giáo. Sự trách móc Chúa được nói lên nhiều nhất từ chính nơi miệng của những con dân Chúa, điển hình nhất là dưới thời Hoàng đế Nero của La Mã cổ đại. Nhưng kỳ lạ một điều rằng cứ mỗi lần như vậy thì đạo Chúa lại phát triển một cách bùng nổ và sự tử vì đạo của các con dân Chúa như được củng cố thêm.
    Ví dụ trên thật ra đã cũ và vẫn còn nhiều cơ sở về tâm lý tập thể để giải thích. Ví dụ sau đây thì người viết bài này không hiểu sao cứ càng suy ngẫm thì càng thấy hình như quả thật có một bàn tay nào đó của Chúa vẫn đang can thiệp trong đời sống của con người hiện đại hôm nay. Đó là Hitler !
    Đã bao giờ bạn tự hỏi tại sao Hitler lại tàn ác đến mức kỳ cục, chưa có tiền lệ trong lịch sử toàn nhân loại, như vậy không ? Nero hay Tần Thủy Hoàng chỉ là chuyện đùa của trẻ con như vặt cánh con chuồn chuồn nếu đặt bên cạnh Hitler ! Và tại sao lại có cái thằng người quái gở như vậy vào đúng cái thời điểm mà ... không có hắn không được ! Thử nhìn lại mà xem, nếu lúc ấy không có Hitler thì sau đó hoặc bây giờ chắc chắn sẽ có một Hitler khác. Mà bây giờ mới có một Hitler thì dễ hình dung chuyện gì sẽ xảy ra ! Tính ngẫu nhiên và tất yếu của lịch sử trong trường hợp này dầu được hiểu theo cách nào đi nữa vẫn còn những khoảng trống kỳ ảo và bí ẩn. Nếu đêm hôm quân đồng minh đổ bộ xuống bãi biển Normandie cơn bão không bất chợt lặng đi thì Hitler kịp thời gian chuẩn bị để cầm cự và chỉ cần thêm một tháng nữa thì kế hoạch sản xuất bom hạt nhân của Hitler hoàn thành. Lúc đó thì lịch sử nhân loại sẽ ra sao ? Càng suy ngẫm thì càng thấy Hitler như một nước cờ của Thượng Đế, một nước cờ thấm đẫm nước mắt để nhân loại kịp học một bài học về tính ác trong chính bản thân mình trước khi làm chủ một năng lượng không hề có trong tự nhiên. Tại sao Hitler không có trước đó hoặc sau đó mà lại ngay trước cái đêm con người có làm ra bom nguyên tử ? Tại sao Hitler lại có thể sáng tạo ra cái lò thiêu người mà cơ thể của 2 triệu người Do Thái bị đốt cháy, bay lên những ngọn khói đen ngòm, khét lẹt khiến hàng ngàn năm sau con người cũng sẽ giật mình trước hình ảnh ấy ? Nếu nói về sự dữ thì lời khóc than, nguyện cầu, trách móc của 2 triệu người Do Thái con dân Chúa chắc chắn phải làm Chúa động lòng chứ ? Nếu một sợi tóc rụng trên đầu cũng do thánh ý Chúa thì thánh ý Chúa trong trường hợp Hitler là gì ? Và bài học ấy xem ra khá hiệu quả.
    Suy nghĩ trên nhuốm màu thuyết định mệnh bình dân thế nhưng từ đó vẫn khó để bảo Chúa không có mặt đâu đó và vẫn can thiệp vào đời sống con người bằng cái cách mà thường là con người không thể hiểu nổi (?)


    Có hay không một chiếc bình mới ?
    Mặc dù vậy, ngay cả ví dụ trên nếu được công nhận của cả hai phía thì việc đi tìm một chiếc áo mới cho Thượng Đế cũ vẫn cứ được đặt ra, và mặc dù cố bảo vệ Kinh thánh nhưng các nhà thần học chắc chắn cũng phải đi tìm những lời giải thích khác cho những câu chuyện cũ. Vụ minh oan cho Galile muộn mằn sau 400 năm và những lỗ hổng trong thuyết tiến hóa cũng như sự xuất hiện bất ngờ của Homo Sapiens (trong khi đã có giống người Neanderthal) trong cây tiến hóa của loài người đã giúp Vatican tin tưởng hơn vào một bàn tay của Thượng Đế rất thật. Sáng thế ký đã được giảng lại theo một cách mới và cứ cái đà này thì cũng dễ hình dung rằng đến một lúc nào đó, ngàn năm nữa chăng, việc thống nhất hai Thượng Đế chắc chắn sẽ diễn ra, và như vậy thì chẳng cần đến một chiếc bình mới nào cả !


    Việc cố công chứng minh có hoặc không có Thượng Đế xét ra cho cùng là chuyện lấy thước đo bầu trời. Con người hoàn toàn chưa có đủ công cụ cần thiết để có thể tìm hiểu về Thượng Đế có thật hay không có thật. Lý thuyết toán Hệ thống khẳng định, bản thân một hệ thống không thể tự phát hiện ra mâu thuẫn, con người dù tưởng tượng hoặc thông minh thế nào chăng nữa cũng vẫn thuộc về hệ thống vũ trụ này. Có hay không một vũ trụ khác nữa, một vũ trụ phi vật chất của các thần linh? Thượng Đế nếu có, là phi vật chất. Liệu con người đã có một ý niệm nào về một vũ trụ phi vật chất chưa ?
    Các kiểu lý luận dù có lý thế nào chăng nữa cũng vẫn chỉ có thể chứng minh đúng trong hệ thống này nhưng vẫn còn những hệ thống khác con người chưa biết đến.


    Một cách tiếp cận khác
    Đó là cách tiếp cận của nhà Phật.
    Có một ví dụ khá hay về một vũ trụ khác, thế giới quan khác là sự giác ngộ của đạo Phật. Sự giác ngộ của nhà Phật là không dựa trên nhận thức (bằng con đường lìa tri kiến). Tinh thần đạo Phật bảo : Thượng Đế có hay không có, không quan trọng; cái quan trọng là thái độ của ta khi đối diện với cái có hoặc không có Thượng Đế ấy. Thượng Đế có thì ta buồn hay vui ? Thượng Đế không có thì buồn hay vui ?
    Nếu Thượng Đế không có thì đó là cái hố sâu đen ngòm, vô nghĩa của cái chết. Các nhà duy vật khi sống thì mạnh mẽ nhưng khi đối diện với cái chết thường hoảng sợ. Và chính vì chết là hết nên khi sống thường ít kìm giữ trước các cám dỗ hoặc điều ác. Và cái không có Thượng Đế này xem ra chẳng đem lại điều gì ích lợi cho con người. Và vì thế, ngay cả khi không có Thượng Đế thì sức mạnh tinh thần của con người cũng đòi hỏi xứng tầm với “Ta thay thế cho một Thượng Đế” (Duy Ngã độc tôn) của vũ trụ ấy. Và điều này cũng không hề dễ để có thể bảo Thượng Đế là không có !
    Nếu Thượng Đế có, một hôm nào đó Thượng Đế hiện ra sáng lòa giữa không trung thì ta làm gì mới là quan trọng. Ta sụp lạy ư ? Tinh thần đạo Phật thì bảo lạy hoặc khúm núm bên bất cứ ai, cho dù đó là Thượng Đế, không đáng là người, hãy choàng vai Thượng Đế mà đi uống cà phê hoặc ngồi uống trà ngang hàng với ổng mà không một chút áy náy, mới là điều quan trọng cần đạt tới. Cần nhớ rằng sự ý thức không thể can dự được vào thái độ con người ta trong những trường hợp như thế. Đó là tâm thế của người giác ngộ, mà người giác ngộ thì ra sao xin được bàn trong một trường hợp khác.


    Tóm lại, một hệ thống khác ngoài hệ thống vật chất của vũ trụ này có hay không, không biết, thế nhưng với công cụ mà Phật giáo đem lại chúng ta đã có thể hình dung về một tâm thế của con người khi có thể sánh ngang với Thượng Đế, và chính điều này hé lộ cho chúng ta một cách tiếp cận khác với cách tiếp cận qua kiểu duy lý hoặc trông cậy vào khoa học thường thấy.
    Và hãy thử hình dung, khi con người có thể ngồi uống trà ngang hàng với Thượng Đế thì liệu chuyện Thượng Đế có thật hay không có thật, có còn là chuyện quan trọng đáng để bàn hay không ?


    Nguồn: http://hotrungtu.blogspot.com/2011/0...-thuong-e.html

  2. #2
    Lục Đẳng Avatar của kiếp mù lòa
    Gia nhập
    Oct 2010
    Nơi cư ngụ
    hoa quả sơn
    Bài gởi
    21,931

    Mặc định

    biết bao nhà khoa học phải thốt lên rằng :
    từ cấu trúc vụ trụ đến cấu trúc cơ thể người,phải có một trí thông minh siêu đẳng mới vẻ ra tấm bản đồ này ^^!
    haiz...........................

  3. #3

    Mặc định

    Điều quan trọng không hẳn là có thượng đế hay không có thượng đế mà là ta làm thế nào để tiếp xúc với thượng đế, đối diện với thượng đế, quan hệ với thượng đế, chơi với thượng đế, yêu thượng đế, cầu nguyện thượng đế, hòa nhập thượng đế, mỉm cười với thượng đế.
    Trong tâm thế của đa số con người trên trái đất thì chỉ có một thượng đế tồn tại sáng tạo ra tất cả. Đương nhiên một thượng đế duy nhất thì đâu có khác được nhưng đạo Hồi thì bảo thượng đế thế này và làm vô số những kiểu cầu nguyện kiểu của họ để tiếp xúc với thượng đế, đạo do thái, đạo thiên chúa cũng vậy. Và thật ngạc nhiên là họ cãi nhau đánh nhau làm ra bao nhiêu cuộc chiến tranh chỉ vì như thế này mới đúng ý thượng đế, như thế kia mới đúng ý thượng đế. Đạo Hồi bảo phải cầu nguyện 5 lần 1 ngày mới đúng thượng đế, đạo thiên chúa bảo phải cầu nguyện và xưng tội mỗi khi có tội lỗi nào đó mới đúng ý thượng đế. Các thứ được gọi là tội lỗi toàn do con người nghĩ ra chứ Thượng đế cũng chẳng nói là thế này có tội thế kia là không có tội.
    Có một thượng đế thôi, ai cũng bảo là thượng đế yêu thương và là tình yêu thuần khiết vậy mà sự sợ hãi thượng đế luôn luôn thường trực và con người mất quá nhiều tâm sức vào việc cố gắng làm cho thượng đế không nổi giận. Yên tâm đi, thượng đế đâu có biết sự nổi giận là gì đâu, đấy chỉ có trong từ điển của con người thôi.

  4. #4

    Mặc định

    Cứ nghĩ TĐ k biết nổi giận là gì, để mà con người tha hồ làm ác, sống ích kỷ, chà đạp lên ng khác?

    Yên tâm đi, thượng đế đâu có biết sự nổi giận là gì đâu

    Sao tự nhiên tui thấy nhớ đến lời satan đội lốt con rắn dụ dỗ bà Eva xưa kia vậy ta?

  5. #5

    Mặc định

    Hỏa ngục là sự xa rời Thiên Chúa.
    Nên nói Thượng đế có biết nổi giận không ? Thế nào là nổi giận nhỉ và kết quả của việc nổi giận là gì ? Để trả lời 2 câu hỏi đó thì sẽ có rất nhiều điều kiện biên đi kèm với nhận thức về sự nổi giận nữa.

    Một con người nổi giận thì sẽ giết người kia, một người cha tốt lành nổi giận thì sửa phạt người con (điều kiện biên là tốt lành); một người cha rộng lượng thì nổi giận và tha thứ cho con (điều kiện biên là rộng lượng),vv....

    Thiên Chúa nổi giận thì sẽ hành động thế nào nhỉ :)

    Nên nói rằng Nổi giận chỉ có trong từ điển của con người chỉ 1 góc của cảm xúc cũng là chính xác. Nhưng Khi ta miêu tả những cái phức tạp thì không còn cách nào khác là phải dùng Ngôn từ. Nên bảo Thiên Chúa nổi giận cũng là chính xác. Nổi giận chỉ là cảm xúc, sau cảm xúc thì hành động và kết quả thế nào, phải tạo thành bộ 3 Tư tưởng-hành động-kinh nghiệm thì mới xong 1 sự việc :)

    Khi miêu tả về sự Nhân từ của Thiên Chúa thì vua Thánh Đa vít đã có nhiều câu Thánh vịnh (bài hát), ngày nay 1 phần ý tứ Thánh ca vẫn lấy trong đó. Các bạn đọc những dòng này xem:

    Đức Chúa là đấng từ bi nhân hậu

    Chúc tụng CHÚA đi, hồn tôi hỡi,
    toàn thân tôi, hãy chúc tụng Thánh Danh!
    (2) Chúc tụng CHÚA đi, hồn tôi hỡi,
    chớ khá quên mọi ân huệ của Người.

    (3) CHÚA tha cho ngươi muôn ngàn tội lỗi,
    thương chữa lành các bệnh tật ngươi.

    (4) Cứu ngươi khỏi chôn vùi đáy huyệt,
    bao bọc ngươi bằng ân nghĩa với lượng hải hà,

    (5) ban cho đời ngươi chứa chan hạnh phúc,
    khiến tuổi xuân ngươi mạnh mẽ tựa chim bằng.

    (6) CHÚA phân xử công minh,
    bênh quyền lợi những ai bị áp bức,

    (7) mặc khải cho Mô-sê biết đường lối của Người,
    cho con cái nhà Ít-ra-en
    thấy những kỳ công Người thực hiện.

    (8) CHÚA là Ðấng từ bi nhân hậu,
    Người chậm giận và giàu tình thương,

    (9) chẳng trách cứ luôn luôn,
    không oán hờn mãi mãi.

    (10) Người không cứ tội ta mà xét xử,
    không trả báo ta xứng với lỗi lầm.

    (11) Như trời xanh trổi cao hơn mặt đất,
    tình Chúa thương kẻ thờ Người cũng trổi cao.

    (12) Như đông đoài cách xa nhau ngàn dặm,
    tội ta đã phạm, Chúa cũng ném thật xa ta.

    (13) Như người cha chạnh lòng thương con cái,
    CHÚA cũng chạnh lòng thương kẻ kính tôn.

    (14) Người quá biết ta được nhồi nắn bằng gì,
    hẳn Người nhớ : ta chỉ là cát bụi.

    (15) Kiếp phù sinh, tháng ngày vắn vỏi,
    tươi thắm như cỏ nội hoa đồng,

    (16) một cơn gió thoảng là xong,
    chốn xưa mình ở cũng không biết mình.

    (17) Nhưng ân tình CHÚA thiên thu vạn đại,
    dành cho kẻ nào hết dạ kính tôn.
    Người xử công minh cả với đời con cháu,

    (18) cả những ai giữ giao ước của Người
    và nhớ tuân hành mệnh lệnh Người ban.

    (19) CHÚA đặt ngai báu trên trời cao thẳm,
    quyền đế vương bá chủ muôn loài.

    (20) Chúc tụng CHÚA đi, hỡi muôn vì thiên sứ,
    bậc anh hùng dũng mạnh thực hiện lời Người,
    luôn sẵn sàng phụng lệnh.

    (21) Chúc tụng CHÚA đi, toàn thể thiên binh,
    hằng hầu cận và tuân hành thánh ý.

    (22) Chúc tụng CHÚA đi, muôn vật Chúa tạo thành,
    thuộc quyền Người thống trị khắp nơi nơi.
    Chúc tụng CHÚA đi, hồn tôi hỡi!

  6. #6

    Mặc định

    minhthai: Ngày nay người ta phân biệt ra hai loại Thượng đế: Một Thượng đế của những nhà thần học dựa trên đức tin, và một Thượng đế của những triết gia dựa trên lý trí, và cách xác định này ít nhiều đã khiến vấn đề trở nên rõ ràng.
    Còn một loại TĐ nữa mà chính con người đươc dạy là nên hình dung vì rất bình dị, gần gủi, dễ tiếp xúc và rất hữu hình đó chính là ...mọi người chung quanh ta !
    Chúng ta chẳng đã đọc qua câu: Con người được tạo ra giống theo hình ảnh của TĐ, hoặc * Yêu thương Thượng Đế là yêu thương những người xung quanh (1 Giăng 4: 20-21) thế nên thay vì kiếm tìm ở đâu đâu nơi cõi cao vọng huyền ảo tít tắp mây bay nào hảy bày tỏ thể hiện lòng kính yêu TĐ hiện diện đầy dẫy xung quanh bạn và chẳng phải chúng ta sẽ nhận được ân phước phản hồi của Ngài tức khắc sao !

  7. #7

    Mặc định

    KHÔNG AI ĐẾN ĐƯỢC VỚI CHA MÀ KO QUA THẦY. Chúa Jesu là LỜI HẰNG SỐNG, BÁNH HẰNG SỐNG. Ta còn phải có THẦN KHÍ THÁNH LINH mới đơm hoa kết trái LỜI ẤY, BÁNH ẤY, sau cùng là VỀ VỚI CHA

  8. #8

    Mặc định Đức Ngọc Hoàng Thượng Đế (ST)

    Thượng Đế toàn tri toàn năng, toàn thiện toàn mỹ:

    ■ Toàn tri là hiểu biết tất cả, không có gì mà Thượng Đế không biết, mà lại biết đến cùng tận, khắp các phương diện.

    ■ Toàn năng là làm được tất cả và làm giỏi hơn tất cả.

    Nếu chỉ biết thiện mà không biết ác thì có chỗ chưa biết, tức là chưa toàn tri. Nếu chỉ biết làm điều thiện mà không biết làm ác thì có chỗ chưa làm được tức là chưa toàn năng.

    Thượng Đế là Đấng toàn tri toàn năng, nghĩa là biết tất cả và làm được tất cả, từ ác tới thiện, từ trược tới thanh, từ Quỉ ma đến Tiên Phật, mà lại biết làm đến chỗ cùng tột, từ đại ác đến đại thiện, từ tối trược cho đến tối thanh, từ Quỉ vương đến Phật cao siêu. Tiên hay Phật chỉ biết làm thiện chớ không biết làm ác, cho nên chưa thể gọi Tiên Phật là toàn tri toàn năng. Còn Quỉ vương chỉ biết làm ác chớ không biết làm thiện cho nên cũng không phải là toàn tri toàn năng.

    Thượng Đế sử dụng cái toàn tri toàn năng đó để thúc đẩy cơ tiến hoá của CKVT và vạn vật trong sự minh triết tối cao của Ngài, nên cái đại ác tối trược ấy trở thành đại từ bi vì nó giúp Càn khôn tiến hoá. Tiến hóa là sống, không tiến hóa là diệt.

    Điều quan trọng số một của Đấng Thượng Đế là Tiến hoá, CKVT và vạn vật phải tiến hóa. Cho nên điều gì làm cho CKVT và vạn vật tiến hóa thì đó là thiện lành, là từ bi.

    Muốn thúc đẩy sự tiến hóa thì phải có hai lực đối kháng nhau:

    1 lực kéo lên và 1 lực trì xuống, tạo thành một ngẫu lực vận chuyển bánh xe tiến hóa xoay tròn lăn tới.

    Lực kéo lên là của Tiên Phật,

    Lực trì xuống là của Quỉ Ma.

    Đức Thượng Đế dùng 2 thế lực nầy để thúc đẩy sự tiến hóa.

    ■ Toàn thiện toàn mỹ là hoàn toàn lành và tốt đẹp. Nếu trọn lành mà không trọn dữ thì chưa phải là toàn thiện, nếu trọn tốt mà không trọn xấu thì cũng chưa phải là toàn mỹ.

    Tiên Phật do đâu mà có? Nhờ con người chí công tu hành nên mới đắc đạo thành Tiên Phật. Ma quỉ do đâu mà có? Con người hung ác, phản bội, bị đọa trở thành Ma quỉ.

    Cho nên, Tiên Phật hay Ma quỉ đều do con người mà ra, mà con người là con của Thượng Đế, thì Tiên Phật hay Quỉ ma cũng đều là con của Thượng Đế, nhưng trình độ tiến hóa của mỗi phẩm cấp rất khác biệt nhau, trình độ tiến hoá của Ma quỉ thì cực thấp nên xấu xa, còn trình độ tiến hoá của Tiên Phật thì cực cao nên tốt đẹp. Hai cái thái cực nầy được Thượng Đế sử dụng trong minh triết của Ngài để thúc đẩy bánh xe tiến hóa của Càn khôn luôn luôn xoay chuyển, nên Thượng Đế mới là Đấng toàn thiện toàn mỹ.

    Thầy là các con, các con là Thầy. Trong các con của Thầy có đủ các hạng: Thần, Thánh, Tiên, Phật và Quỉ Ma. Cho nên trong Thượng Đế có đủ các trạng thái vừa Tiên Phật vừa Quỉ ma, tức là Thượng Đế là Tiên Phật mà không phải Tiên Phật; là Quỉ ma mà không phải Quỉ ma. Các trạng thái đối ngược nầy đồng thể hiện ra cùng một lúc trong sự minh triết của Thượng Đế, khiến chúng dung hợp hài hòa với nhau để thúc đẩy sự tiến hóa của CKVT và vạn vật.

    Nhưng tại sao, trong tôn giáo, Thượng Đế lại ca ngợi Tiên Phật, khuyến khích thiện lành, lên án nặng nề đám Quỉ ma, hăm he trừng phạt điều ác trược? Bởi vì Đấng Thượng Đế thấy sắp đến kỳ thi cuối cùng tuyển lựa người có đủ trình độ để lập đời Thượng nguơn Thánh đức, mà số nhơn loại con cái của Ngài vẫn đang trì trệ trên đường tu tiến, chưa đủ số người có trình độ đạo đức để lập đời Thượng nguơn, nói chi đến việc dự Hội Long Hoa, nên Đấng Thượng Đế phải sử dụng khía cạnh thiện thanh là lên án điều ác trược một cách gắt gao, để giúp nhơn sanh tu tiến cấp tốc, đồng thời ban rải ơn huệ cho người tu bớt bị khảo đảo mà lui chân thối bước.

    Khi con người còn ở trong chỗ ác trược vì vô minh, Đấng Thượng Đế cần phải lên án ác trược là xấu xa tội lỗi, là phiền não khổ đau, để con người sợ hãi ác trược mà sớm từ bỏ, để tiến lên thiện thanh, thuận dòng tiến hóa của Càn khôn. Trong giai đoạn nầy, lên án ác trược, lên án quỉ ma, hăm he trừng phạt, là điều rất cần thiết để thúc đẩy con người tiến hoá nhanh hơn. Sự lên án ấy, sự hăm he ấy nằm trong minh triết của Thượng Đế và trong tình thương yêu vô tận đối với con cái của Ngài.
    VÔ VI LÀ HỌC NƠI TẤT CẢ VÀ HÒA NƠI TẤT CẢ

  9. #9

    Mặc định

    Thượng Đế là Đại Từ phụ của Vạn linh:

    Mỗi một chơn linh trong CKVT nầy đều là một chiết linh của khối Thái Cực tức là Đại Linh quang của Đấng Thượng Đế, nên mỗi chơn linh nầy được gọi là: Tiểu linh quang, Tiểu hồn, hay cũng được gọi là Tiểu Thượng Đế.

    Tất cả các chơn linh trong Vạn linh đều là chiết linh của Thượng Đế, nên Thượng Đế là Đấng Cha chung của Vạn linh, tức là Đại Từ Phụ của Vạn linh.

    Vạn linh đầu kiếp xuống trần làm chúng sanh. Nhờ sự tiến hoá liên tục nên trong Vạn linh có đủ Bát hồn: - Kim thạch hồn, - Thảo mộc hồn, - Thú cầm hồn, - Nhơn hồn, - Thần hồn, - Thánh hồn, - Tiên hồn, - Phật hồn.

    Như thế, chúng ta thấy, chẳng những nhơn loại là con cái của Thượng Đế, mà cả chư Thần, Thánh, Tiên, Phật cũng đều là con của Thượng Đế, cả đến thảo mộc, côn trùng, thú cầm cũng đều là con của Thượng Đế.

    Tất cả chơn linh trong CKVT nầy đều là con cái của Thượng Đế, nhưng trình độ tiến hóa của mỗi loài có cao thấp khác nhau: Trình độ tiến hoá thấp nhất là Kim thạch, dần dần Kim thạch tiến hóa lên Thảo mộc, Thảo mộc tiến hoá lên Thú cầm, rồi Thú cầm tiến hóa lên thành Nhơn loại; từ Nhơn loại mới tiến hóa lên thành Thần, Thánh, Tiên, Phật.

    Nhơn loại chúng ta ở mức tiến hoá trung bình. Chúng ta phải coi Thú cầm Côn trùng là đàn em kém tiến hoá, và coi chư Thần, Thánh, Tiên, Phật là đàn anh có mức tiến hóa cao hơn, tất cả đều là anh em một nhà mà Đấng Cha Chung thiêng liêng (Đại Từ Phụ) là Thượng Đế.
    VÔ VI LÀ HỌC NƠI TẤT CẢ VÀ HÒA NƠI TẤT CẢ

  10. #10

    Mặc định

    Giải đáp hai câu hỏi liên quan đến Thượng Đế:

    1. Phật giáo cho rằng Thượng Đế là vị Phạm Thiên Vương nên nhỏ hơn Phật, không tôn kính bằng Phật.

    Chúng ta biết rằng Phạm Thiên Vương là vị Thiên Đế chưởng quản địa cầu 68 của nhơn loại chúng ta. Mỗi một địa cầu hay tinh cầu đều có một vị Thiên Đế (hay Phạm Thiên Vương) chưởng quản. Có tất cả tam thiên thế giới và thất thập nhị địa nên có tất cả 3072 vị Thiên Đế chưởng quản. Các vị Thiên Đế nầy là những hóa thân của Thượng Đế, giúp Thượng Đế chưởng quản toàn thể CKVT. Do đó, Thượng Đế là chủ của các vị Thiên Đế nên gọi Thượng Đế là Đại La Thiên Đế.

    Giáo lý của Phật giáo còn thiếu sót ở điểm nầy, làm cho các tín đồ của Phật giáo mang tội thất kính đối với Thượng Đế, hay đôi khi có người lại còn hủy báng Thượng Đế nữa. Đó là một điều hết sức mê muội và sai lầm. Họ chỉ biết làm Phật tử là con của Phật chớ không biết làm con của Thượng Đế, họ chỉ biết tôn kính Phật mà không tôn kính Thượng Đế. Họ có biết đâu rằng, Phật cũng là con của Thượng Đế, nhưng người con nầy đã đạt được trình độ tiến hóa tâm linh rất cao. Nhơn sanh là con của Thượng Đế chớ không phải là con của Phật. Phật chỉ là người anh cả của nhơn sanh mà thôi.

    Chúng ta cần phải suy nghĩ kỹ để nhận định rõ về vấn đề nầy, đừng mê muội sai lầm mà đắc tội cùng Đại Từ Phụ. Chúng ta không nên vướng mắc vào vấn đề nhỏ hay lớn, thấp hay cao, mà chỉ làm sáng tỏ chỗ đúng sai, chơn giả.

    Chơn lý vẫn có một, Thượng Đế là Đại Từ Phụ, là Cha chung của Vạn linh, tức là Đấng Cha lành thiêng liêng của chư Thần, Thánh, Tiên, Phật, và của toàn cả chúng sanh.

    2. Trong Thánh Ngôn Hiệp Tuyển, Đấng Ngọc Hoàng Thượng Đế có lúc vui, có lúc buồn, có lúc thịnh nộ. Vậy Thượng Đế chưa dứt được thất tình, nên Thượng Đế không bằng Phật.

    Chúng ta suy nghĩ lại xem, Phật có diệt hết thất tình không? Phật còn muốn làm Phật, muốn giữ sự sáng suốt, nên Phật vẫn còn dục; Phật ưa thích sự thanh tịnh và an lạc nơi cõi Niết Bàn nên Phật cũng có mê; Phật thương yêu chúng sanh như mẫu ái tử nên Phật cũng còn ái; khi có chúng sanh nào chống đối hay phỉ báng Phật thì Phật cũng nổi giận bằng sự thương hại, và ban rải cho kẻ ấy một chút ân điển để giúp nó sớm giác ngộ. Như vậy, Phật cũng còn có thất tình, nhưng thất tình của Phật đã được chuyển hóa thành những tình cảm cao thượng, giúp chúng sanh tiến hoá và thoát khổ.

    Nói diệt hết thất tình, ấy là cách nói đối với bậc sơ cơ. Trong thất tình có 3 tình tốt: Hỷ, Ái, Lạc, cần phải nuôi dưỡng và phát triển; 4 tình xấu là: Ố, Ai, Nộ, Dục, cần phải kềm chế và chuyển hóa nó từ những tình cảm thấp kém xấu xa thành những tình cao thượng tốt đẹp.

    Phật đã diệt hết phần xấu xa của thất tình, chỉ còn phần tốt đẹp cao thượng, chớ không phải Phật không có thất tình.

    Thượng Đế bao hàm mọi trạng thái thanh trược, thiện ác, Phật ma, nên thất tình của Thượng Đế cũng bao hàm mọi trạng thái xấu tốt, thanh trược, và ở trạng thái nào Thượng Đế cũng đứng nhứt vì Thượng Đế là chơn lý tối thượng, nếu Thượng Đế mà còn thua kém thì không thể gọi là tối thượng được.

    Trong CKVT nầy, không ai dục bằng Thượng Đế, vì Ngài chiếm hữu hết Vũ trụ, không ai si mê bằng Thượng Đế vì Ngài si mê cả trược lẫn thanh tức là si mê làm Tiên Phật mà cũng si mê làm Quỉ ma, còn Phật chỉ biết mê làm Phật chớ không biết làm Ma; còn cái Nộ của Thượng Đế thì cũng đứng thứ nhứt, vì Ngài chính là khối lửa nóng giận vô biên, thịnh nộ nhứt Càn khôn, ở khía cạnh thanh, thấy ai làm trược thì Ngài thịnh nộ; ở khía cạnh trược, thấy ai làm thanh thì chống đối.

    Sự thịnh nộ ấy, sự chống đối ấy diễn ra cùng một lúc trong Thượng Đế, khiến cho chúng dung hợp hài hòa, tạo thành cái minh triết sinh động vô cùng của Thượng Đế có tác dụng duy nhứt là thúc đẩy sự tiến hóa của Càn khôn.

    Phân tích như thế để chúng ta thấy rằng, Phật tuy đã tiến hóa rất cao, nhưng còn phải tiếp tục tiến hóa một giai đoạn chót nữa, để cùng một lúc đạt hai trạng thái thanh và trược giống như Thượng Đế, thì trở thành Thượng Đế, hòa nhập vào Thượng Đế, và như vậy là đi giáp một chu kỳ tiến hóa của một chơn linh.

    Chu kỳ tiến hóa ấy khởi đầu từ Thượng Đế, Tiểu hồn tách ra khỏi Đại hồn, đi xuống trần làm Kim thạch, dần dần tiến hóa lên làm Thảo mộc, Thú cầm, Nhơn loại. Nhơn loại tu hành tiến hóa lên thành Thần, Thánh, Tiên, Phật. Rồi Phật còn phải tu để tiếp tục tiến hóa thành Thượng Đế, nhập vào khối Đại Linh quang của Thượng Đế. Ấy là giáp một chu kỳ tiến hóa.
    VÔ VI LÀ HỌC NƠI TẤT CẢ VÀ HÒA NƠI TẤT CẢ

  11. #11

    Mặc định

    Xin lỗi bác. NÓI NHIỀU DỄ THÔI. Nhưng có thể LÀM NHIỀU NHƯ CHÚA GIÊSU CHĂNG?

  12. #12

    Mặc định

    hj ở đây toàn nói nhiều mà, có ai làm gì đâu. Chúa Giê su là Ngôi Lời, tức là Lời là Thiên Chúa mà.Không có Lời thì không có trình thuật tạo dựng trong sách Sáng thế :) . Chúa phán ''....'', liền có ''....''

  13. #13

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi Sesônglai Xem Bài Gởi
    KHÔNG AI ĐẾN ĐƯỢC VỚI CHA MÀ KO QUA THẦY. Chúa Jesu là LỜI HẰNG SỐNG, BÁNH HẰNG SỐNG. Ta còn phải có THẦN KHÍ THÁNH LINH mới đơm hoa kết trái LỜI ẤY, BÁNH ẤY, sau cùng là VỀ VỚI CHA
    Cuộc đời nó đã vốn quá rắc rối nhiêu khê rồi thế nên người hiểu đạo nên dùng cái lời lẽ giản đơn, trực chỉ để giúp người giúp mình thay vì cứ bóng gió, úp mở để làm khó nhau...chi vậy ?:i_dont_know:

  14. #14

    Mặc định

    hj ở đây toàn nói nhiều mà, có ai làm gì đâu. Chúa Giê su là Ngôi Lời, tức là Lời là Thiên Chúa mà.Không có Lời thì không có trình thuật tạo dựng trong sách Sáng thế :) . Chúa phán ''....'', liền có ''....''

  15. #15

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi tinhkhithan Xem Bài Gởi
    Giải đáp hai câu hỏi liên quan đến Thượng Đế:

    1. Phật giáo cho rằng Thượng Đế là vị Phạm Thiên Vương nên nhỏ hơn Phật, không tôn kính bằng Phật.

    Chúng ta biết rằng Phạm Thiên Vương là vị Thiên Đế chưởng quản địa cầu 68 của nhơn loại chúng ta. Mỗi một địa cầu hay tinh cầu đều có một vị Thiên Đế (hay Phạm Thiên Vương) chưởng quản. Có tất cả tam thiên thế giới và thất thập nhị địa nên có tất cả 3072 vị Thiên Đế chưởng quản. Các vị Thiên Đế nầy là những hóa thân của Thượng Đế, giúp Thượng Đế chưởng quản toàn thể CKVT. Do đó, Thượng Đế là chủ của các vị Thiên Đế nên gọi Thượng Đế là Đại La Thiên Đế.

    Giáo lý của Phật giáo còn thiếu sót ở điểm nầy, làm cho các tín đồ của Phật giáo mang tội thất kính đối với Thượng Đế, hay đôi khi có người lại còn hủy báng Thượng Đế nữa. Đó là một điều hết sức mê muội và sai lầm. Họ chỉ biết làm Phật tử là con của Phật chớ không biết làm con của Thượng Đế, họ chỉ biết tôn kính Phật mà không tôn kính Thượng Đế. Họ có biết đâu rằng, Phật cũng là con của Thượng Đế, nhưng người con nầy đã đạt được trình độ tiến hóa tâm linh rất cao. Nhơn sanh là con của Thượng Đế chớ không phải là con của Phật. Phật chỉ là người anh cả của nhơn sanh mà thôi.

    Chúng ta cần phải suy nghĩ kỹ để nhận định rõ về vấn đề nầy, đừng mê muội sai lầm mà đắc tội cùng Đại Từ Phụ. Chúng ta không nên vướng mắc vào vấn đề nhỏ hay lớn, thấp hay cao, mà chỉ làm sáng tỏ chỗ đúng sai, chơn giả.

    Chơn lý vẫn có một, Thượng Đế là Đại Từ Phụ, là Cha chung của Vạn linh, tức là Đấng Cha lành thiêng liêng của chư Thần, Thánh, Tiên, Phật, và của toàn cả chúng sanh.

    2. Trong Thánh Ngôn Hiệp Tuyển, Đấng Ngọc Hoàng Thượng Đế có lúc vui, có lúc buồn, có lúc thịnh nộ. Vậy Thượng Đế chưa dứt được thất tình, nên Thượng Đế không bằng Phật.

    Chúng ta suy nghĩ lại xem, Phật có diệt hết thất tình không? Phật còn muốn làm Phật, muốn giữ sự sáng suốt, nên Phật vẫn còn dục; Phật ưa thích sự thanh tịnh và an lạc nơi cõi Niết Bàn nên Phật cũng có mê; Phật thương yêu chúng sanh như mẫu ái tử nên Phật cũng còn ái; khi có chúng sanh nào chống đối hay phỉ báng Phật thì Phật cũng nổi giận bằng sự thương hại, và ban rải cho kẻ ấy một chút ân điển để giúp nó sớm giác ngộ. Như vậy, Phật cũng còn có thất tình, nhưng thất tình của Phật đã được chuyển hóa thành những tình cảm cao thượng, giúp chúng sanh tiến hoá và thoát khổ.

    Nói diệt hết thất tình, ấy là cách nói đối với bậc sơ cơ. Trong thất tình có 3 tình tốt: Hỷ, Ái, Lạc, cần phải nuôi dưỡng và phát triển; 4 tình xấu là: Ố, Ai, Nộ, Dục, cần phải kềm chế và chuyển hóa nó từ những tình cảm thấp kém xấu xa thành những tình cao thượng tốt đẹp.

    Phật đã diệt hết phần xấu xa của thất tình, chỉ còn phần tốt đẹp cao thượng, chớ không phải Phật không có thất tình.

    Thượng Đế bao hàm mọi trạng thái thanh trược, thiện ác, Phật ma, nên thất tình của Thượng Đế cũng bao hàm mọi trạng thái xấu tốt, thanh trược, và ở trạng thái nào Thượng Đế cũng đứng nhứt vì Thượng Đế là chơn lý tối thượng, nếu Thượng Đế mà còn thua kém thì không thể gọi là tối thượng được.

    Trong CKVT nầy, không ai dục bằng Thượng Đế, vì Ngài chiếm hữu hết Vũ trụ, không ai si mê bằng Thượng Đế vì Ngài si mê cả trược lẫn thanh tức là si mê làm Tiên Phật mà cũng si mê làm Quỉ ma, còn Phật chỉ biết mê làm Phật chớ không biết làm Ma; còn cái Nộ của Thượng Đế thì cũng đứng thứ nhứt, vì Ngài chính là khối lửa nóng giận vô biên, thịnh nộ nhứt Càn khôn, ở khía cạnh thanh, thấy ai làm trược thì Ngài thịnh nộ; ở khía cạnh trược, thấy ai làm thanh thì chống đối.

    Sự thịnh nộ ấy, sự chống đối ấy diễn ra cùng một lúc trong Thượng Đế, khiến cho chúng dung hợp hài hòa, tạo thành cái minh triết sinh động vô cùng của Thượng Đế có tác dụng duy nhứt là thúc đẩy sự tiến hóa của Càn khôn.

    Phân tích như thế để chúng ta thấy rằng, Phật tuy đã tiến hóa rất cao, nhưng còn phải tiếp tục tiến hóa một giai đoạn chót nữa, để cùng một lúc đạt hai trạng thái thanh và trược giống như Thượng Đế, thì trở thành Thượng Đế, hòa nhập vào Thượng Đế, và như vậy là đi giáp một chu kỳ tiến hóa của một chơn linh.

    Chu kỳ tiến hóa ấy khởi đầu từ Thượng Đế, Tiểu hồn tách ra khỏi Đại hồn, đi xuống trần làm Kim thạch, dần dần tiến hóa lên làm Thảo mộc, Thú cầm, Nhơn loại. Nhơn loại tu hành tiến hóa lên thành Thần, Thánh, Tiên, Phật. Rồi Phật còn phải tu để tiếp tục tiến hóa thành Thượng Đế, nhập vào khối Đại Linh quang của Thượng Đế. Ấy là giáp một chu kỳ tiến hóa.
    Lạ nhỉ? sao mình nghe nói Phật Giáo không tin có Thượng Đế, là vì mọi vật là do duyên khởi mà?
    Có gì không ổn sao???
    Có Chúa dẫn đưa tôi, đời tôi chan chứa bao niềm vui.
    Có Chúa bước bên tôi, nhịp chân tôi bước trong thảnh thơi.

  16. #16

    Mặc định

    Có bác bảo bên PG thì ông trời là Ngọc hoàng thượng đế, cai quản cõi trời :D

    Nên mình nghĩ bên PG cần định nghĩa lại

    1. "Thế nào là khái niệm Thượng đế theo giáo lý Phật giáo ? "

    2.Trả lời câu hỏi "Vì sao Phật giáo phủ nhận thượng đế theo câu hỏi thứ nhất ? "

    để tránh nhầm lẫn với các khái niệm Thiên Chúa hay Thượng đế của các tôn giáo khác.

    Một Danh nhưng nhiều Tướng, không phân biệt được thì tìm cách cãi nhau hoài :D

  17. #17
    Lục Đẳng Avatar của kiếp mù lòa
    Gia nhập
    Oct 2010
    Nơi cư ngụ
    hoa quả sơn
    Bài gởi
    21,931

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi minhthai Xem Bài Gởi
    Có bác bảo bên PG thì ông trời là Ngọc hoàng thượng đế, cai quản cõi trời :D

    Nên mình nghĩ bên PG cần định nghĩa lại

    1. "Thế nào là khái niệm Thượng đế theo giáo lý Phật giáo ? "

    2.Trả lời câu hỏi "Vì sao Phật giáo phủ nhận thượng đế theo câu hỏi thứ nhất ? "

    để tránh nhầm lẫn với các khái niệm Thiên Chúa hay Thượng đế của các tôn giáo khác.

    Một Danh nhưng nhiều Tướng, không phân biệt được thì tìm cách cãi nhau hoài :D
    thật ra đó chỉ là sự lai tạp thôi
    thời PG mới vào Trung Quốc,tôn giáo này phát triển mạnh và rồi những người của Đạo Giáo và Nho Giáo cứ muốn đàn áp PG nên mới có câu chúng ta thường thấy trong phim kiếm hiệp "Phật và Đạo không thể đội chung trời".
    mặc dù thế, PG vẫn cứ phát triển và những sự xung đột ngày diễn ra quyết liệt,các triều đại vua chúa muốn giảm bớt xung đột nên ra lệnh phối hợp 3 tôn giáo lại. Chuyện là thế đó.
    Thật ra PG cũ cũng tin có những vị thần của HinDu {Ấn Độ Giáo} và tin Đức Thích Ca Mầu Ni là do vị nào của Ấn Giáo giáng lâm đó.
    haiz...........................

  18. #18

    Mặc định

    Nói đến Thượng Đế là nói đến sự sống tình thương nên quyền năng của Thượng Đế phải thương cho được kẻ thù giết mình thì đó là Toàn Năng của sự sống tình thương.
    Và Ngài biết tất cả sự thiện và ác nhưng Ngài vẫn cho sống vì tình thương đó là Toàn Tri của sự sống tình thương.
    Chính vì Ngài chỉ dạy làm thiện vì tình thương và cấm ghét, cấm ác nên mới là Toàn Thiện và Toàn Mỹ.
    Còn chúa quỷ thì toàn ác, toàn xú tức cũng toàn tri và toàn năng cho cái ác.
    Con người làm ác vì ganh ghét là làm theo quỷ.
    Con người làm thiện vì tình thương là làm theo Thượng Đế.
    Cha mẹ sanh con không dạy làm ác mà dạy làm thiện lại nữa nhơn chi sơ tính bổn thiện.
    Còn đứa con lớn lên va chạm và bị nhiễm thói hư cái ác là do quỷ thì thành quỷ.
    Còn đứa con thắng được mà không làm ác thì đó là tánh của Trời./.

  19. #19

    Mặc định

    Thượng đế là sự chưa phân chia thiện, ác, tốt, xấu. Chỉ có con người sau khi ăn trái cấm mới phân chia thiện ác tốt xấu mà thôi. Vậy nên bảo thượng đế ác là hỏng. Cái ác không bao giờ đến được với thượng đế. Cái ác chỉ đến với cái ác thôi.
    Cái thiện đến được với thượng đế vì cái thiện gần với sự hòa hợp. Tuy nhiên thế nào là thiện, thế nào là ác thì hoàn toàn do con người định nghĩa. Thượng đế chẳng có khái niệm này.

  20. #20

    Mặc định

    Lại nhớ đến câu chuyện lập luận của Einstein: không có bóng tối, vì bóng tối chỉ là hiện tượng thiếu ánh sáng; không có sự lạnh vì lạnh chỉ là hiện tượng thiếu nhiệt lượng. Không có sự dữ vì sự dữ chỉ là thiếu sự tốt lành :)

    Nên ngày trước đọc sách khải huyền, ca ngợi sự chiến thắng tối hậu, sau cùng của Thiên Chúa trước ma quỷ. Vì sao vậy ? Vì cái Nhất nguyên là Thượng đế là khởi đầu. Ma quỷ, hỏa ngục, sa ngã,vv... chỉ là sự xa rời Thiên Chúa.

    Sau khi chết, con người sẽ tách khỏi thời gian, không gian, sẽ không còn có cơ hội để làm lại nữa. Phán xét chung cũng xảy ra như vậy.

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. Đền thờ Vua cha Ngọc Hoàng Thượng Đế
    By muidocmung in forum Đạo Giáo ( Lão giáo, Khổng giáo, Nho giáo )
    Trả lời: 3
    Bài mới gởi: 01-05-2013, 07:15 AM
  2. Đối thoại với Thượng đế-Neal Donald Walsch
    By minhthai in forum Đạo Thiên Chúa
    Trả lời: 43
    Bài mới gởi: 03-10-2012, 08:02 AM
  3. Đối thoại với thương đế
    By Itdepx in forum Đạo Thiên Chúa
    Trả lời: 22
    Bài mới gởi: 27-01-2012, 05:37 PM
  4. Thượng đế là ai ?
    By kiennguyen in forum Đạo Cao Đài
    Trả lời: 371
    Bài mới gởi: 09-01-2012, 09:31 PM
  5. THƯỢNG ĐẾ
    By kiếp mù lòa in forum Đạo Giáo ( Lão giáo, Khổng giáo, Nho giáo )
    Trả lời: 18
    Bài mới gởi: 05-02-2011, 04:56 PM

Bookmarks

Quyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •