Nhân đã gieo, quả thời phải gặt
Phật Thích Ca, biết vua Lưu Ly vì thù hận xưa sẽ san bằng Thành Ca Tỳ La Vệ nhưng cũng không thể giúp.
Tôn giả Đại Mục Kiền - Đại nhất thần thông, biết Dòng họ Thích gặp tử nghiệp nhưng củng không thể giúp.
Đức Phật bảo:
- Thầy có thể đem túc duyên của họ đưa sang thế giới khác được sao?
Suy nghĩ vài giây, Tôn giả thưa:
- Thật không thể đem túc duyên của họ mà đặt vào thế giới khác, nhưng con có thể đem cả thành Ca Tỳ La Vệ để lên hư không.
Đức Phật bảo:
- Thầy hãy về chỗ ngồi đi, Thầy có thể đem túc duyên của họ Thích đặt lên hư không sao?
Suy nghĩ vài giây, Tôn giả lại thưa:
- Thưa không thể làm được, vậy xin phép Thế Tôn cho phép con biến hóa ra lồng sắt lớn chụp lên thành Ca Tỳ La Vệ để bảo toàn sinh mạng của dòng họ Thích, được không?
Đức Phật lại bảo:
- Thế nào Mục Kiền Liên, có thể lấy lồng sắt chụp lên túc duyên chăng?
Tôn giả Đại Mục Kiền Liên suy nghĩ rồi thưa:
- Quả là không thể, thưa Thế Tôn.
Đức Phật nói:
- Thầy hãy về chỗ ngồi đi, hôm nay túc duyên đã chín, sẽ phải thọ báo.
Tu hành thời chánh pháp
Trong truyện, có hình ảnh dòng họ Thích thà chết chứ không tổn hại kẻ thù.
Lúc ấy các người họ Thích nghe tin Vua Lưu Ly đem quân đến đánh, họ huy động tụ tập bốn bộ quân trong một do tuần (Khoảng từ 15 đến 20 cây số = 10 dặm Anh) để cự địch. Khi họ trông thấy rồi, từ xa bắn qua chỗ Vua Lưu Ly, nhưng họ lại bắn vào mũ và tóc, không làm tổn thương đầu, hoặc bắn vào áo giáp không làm tổn thương thân. Hoặc bắn vào cung cho gẫy không hại đến người, hoặc bắn vào xe, vào cờ quạt, không hại mạng quân địch v.v...
Không lấy mạng sống kẻ khác chỉ để mình được sống.
Những người họ Thích ở trong thành trông thấy binh lính của Lưu Ly bị giết, bị bại, chạy rạt ra như thế, họ hỏi ra được biết thanh thiếu niên đó là người từ trong thành ra đánh giết, nên họ Thích liền cho người gọi vào thành mà bảo:
- Ngươi còn nhỏ cớ sao làm nhục dòng họ Thích chúng ta, há Ngươi chẳng biết họ Thích tu hành pháp lành sao? Chúng ta có thể phá tan quân địch kia, chúng ta có thể một người giết nhiều quân địch, nhưng như thế sẽ giết hại chúng sanh vô số kể. Đức Thế Tôn đã nói: “Phàm giết người khi chết sẽ vào địa ngục”, nếu Ngươi hiểu, Ngươi hãy rời khỏi đây ngay đi, không được hại người nữa; bấy giờ Xà Na liền đi ra khỏi thành đến nước khác.
Ngay cả đứa trẻ cũng hiểu hậu quả của nghiệp sát. Biết cha mình là một bạo chúa, một kẻ cuồng sát nhưng Thái tử Kỳ Đà quyết làm theo lẽ phải, nói lời ngay thật.
Vua Lưu Ly hỏi:
- Con có biết là ta cùng họ Thích đánh nhau không? Tại sao con mải vui chơi không chịu giúp ta?
Thái tử Kỳ Đà đáp:
- Con có nghe, nhưng con chẳng kham giết hại chúng sanh, nên không thể giúp được.
Sát nghiệp lại hoàn sát nghiệp
Nhân quả tuần hoàn, định nghiệp thời khó chuyển.
Bấy giờ các Tỳ Kheo thưa với đức Phật:
- Nay Vua Lưu Ly đã chết rồi, ông ta sinh về đâu?
Đức Phật bảo:
- Vua Lưu Ly sinh vào địa ngục A Tỳ.
Có Tỳ Kheo thắc mắc hỏi Phật:
- Những người họ Thích xưa kia tạo nhân gì mà nay bị Vua Lưu Ly hại nhiều như thế?
Đức Phật nói:
- Ngày xưa về lâu xa, trong thành La Duyệt này có một làng to lớn chuyên môn đánh cá, khi ấy đời sống hết sức nghèo đói, người phải ăn cả rễ cây, tại làng ấy có một cái ao đầm lớn có rất nhiều cá, nhân dân trong làng đều bắt cá ăn; dưới nước có hai loại cá, một loại tên Câu Tỏa, một loại tên Lưỡng Thiệt (hai lưỡi).
Hai cá đầu đàn của hai loại cá ấy nói với nhau: “Chúng ta không có lỗi lầm gì với những người trong làng này, họ bắt ăn bà con chúng ta hết lớp nọ đến lớp kia, nếu chúng ta có phúc đức, sau này sẽ dùng vào việc báo oán”. Chẳng bao lâu sau, hai cá lớn đầu đàn ấy cũng bị bắt, lại có một đứa bé mới 8 tuổi không hại mạng cá, cũng không bắt cá, nhưng lúc hai cá đầu đàn kia bị bắt, đứa bé trông thấy vui mừng.
Các Thầy nên biết, các Thầy chớ cho rằng nhân dân thành La Duyệt lúc đó là những người nào, nay họ chính là những người họ Thích vậy, con cá đầu đàn Câu Tỏa bây giờ là Vua Lưu Ly, con cá Lưỡng Thiệt nay là Phạm chí Hiếu khổ. Đứa bé thấy hai cá đầu đàn (hai cá to lớn) kia bị bắt vui cười lúc đó, nay chính là Ta. Các người ở thành La Duyệt hồi đó ăn cá, nay chịu sự trả thù này, còn Ta vui cười nay bị nhức đầu. Vì Như Lai không thụ thân sau nên qua hết các nguy nan, các Thầy nên giữ gìn hành động từ thân miệng ý. Các Thầy nên học điều này.
Nên tránh sát sinh, nên trì giới luật.
Thời Mạt Pháp này, chúng sanh do nghiệp quá khứ, thời bệnh tật khổ đau. Nên nhớ, muốn biết quá khứ gieo nhân gì thì hãy xem quả thời này, quá khứ gieo nghiệp chẳng lành nên nay mới đau bệnh. Đã đau bệnh, bèn sát sinh bồi bổ. Nên nhớ, sát nghiệp sẽ hoàn sát nghiệp. Hãy nên như dòng họ Thích, như Thái tử Kỳ Đà, như vậy nghiệp xưa mới dứt. Dẫu có chết, cũng về nơi an lành. Đừng như Vua Lưu Ly, vì hận thù quá khứ, của kiếp làm cá và kiếp làm người, để rồi đọa ngục A tỳ.
Nhân nào quả đó. Nhân quả không phải là phép cộng trừ. Hôm nay ta ăn một miếng thịt, mai ta phóng sanh 2 lạng cá. Như thế ta không chịu nghiệp. Nhân quả không phải vậy.
Nên dừng đúng lúc, chớ để oán hận ngập trời, định nghiệp thời khó chuyển.
![[THẾ GIỚI VÔ HÌNH] - Mã nguồn vBulletin](images/misc/vbulletin4_logo.png)



Trả lời ngay kèm theo trích dẫn này
Bookmarks