Những cái giếng xuyên thời không đi vào xứ thần tiên và địa ngục dưới lòng đất


Dưới mặt đất mà con người sinh sống hàng ngàn năm nay thật sự là gì? Những văn bản cổ xưa và các nghiên cứu của khoa học hiện đại ngày nay đã thuật lại một thế giới khác dưới những cái giếng khiến nhiều người kinh ngạc.

“Bác Dị Chí” của Cốc Thần Tử thời Đường đã ghi chép lại một sự kiện. Vào năm Thần Long thứ nhất triều đại nhà Đường (năm 705), ở Phòng Châu huyện Trúc Sơn có một phú hộ tên là Âm Ẩn Khách, ông ta đã thuê một nhân công đến phía sau trang viên nhà mình đào một cái giếng nước.

Người thợ đi đến trước một tòa cung điện, ông ta ngẩng đầu nhìn lên cửa cung, thấy có treo một tấm hoành phi, trên đó viết “Thiên Quế Sơn Cung”, bốn chữ đều là màu bạc.

Lúc này, từ trong cửa cung có hai người bước ra, kinh ngạc nhìn ông ta. Đoán chắc rằng người này đến từ nhân gian, vì trên người ông ta toàn là mùi của cõi phàm trần. Một người trần tục như ông lại xuất hiện trước tiên cung, khiến cho nhiều người trong cung phải đề phòng cảnh giác.

Chỉ một lúc sau, có một người mặc áo đỏ đi tới, truyền lệnh cho quan gác cửa thết đãi người thợ, sau đó đưa ông ta quay trở về.

Người ở tâm Trái Đất dẫn người thợ đi tham quan “Thê Tiên Quốc”
Người gác cửa được người trong cung cho phép nên đã đưa người thợ đi tham quan ngắm nhìn cung điện. Dưới chân núi có một tòa thành, các cung điện trong thành đó đều dùng vàng bạc, châu báu tạo nên, trên cửa thành khảm ba chữ to “Thê Tiên Quốc” bằng ngọc thạch.

Người thợ hỏi “Thê Tiên Quốc” có nghĩa là gì? Người gác cổng trả lời: “Phàm là người vừa thành tiên sẽ đưa đến nơi này. Họ phải ở đây tiếp tục tu hành thêm bảy trăm ngàn ngày mới có thể lên thiên cung, hoặc là đến Ngọc Kinh nơi ở của Thiên Đế, cũng có thể đến chỗ đảo Bồng Lai, núi Côn Luân nơi ở của các vị thần tiên, hay là lên núi Cô Xạ chỗ ở của các tiên nữ. Sau đó mới được nhậm chức trên tiên cung, được trao ấn tín và ấn quan. Lúc đó mới có thể tự do tự tại bay lượn khắp mọi nơi”.

Tham quan tiên quốc nửa ngày, ở nhân gian đã trải qua gần trăm năm

Người thợ hỏi: “Nếu là tiên quốc, vậy sao lại ở bên dưới nước Đại Đường của chúng tôi?”

Người gác cổng nói: “Nơi này chẳng qua là tiên quốc ở hạ giới, phía trên đất nước của các ông vẫn còn tồn tại một tiên quốc giống như ở đây, cũng được gọi là Thê Tiên Quốc, hoàn toàn giống nơi này”.

Người gác cổng nói xong, liền bảo người thợ: “Bây giờ ông có thể quay trở về rồi!”

Mặc dù người thợ chỉ dừng lại tham quan Thê Tiên Quốc một chút, nhưng dưới nhân gian đã trôi qua mấy mươi năm, lần theo đường cũ không cách nào có thể quay trở lại được. Người gác cổng dùng chìa khóa mở cổng trời, đưa người thợ quay trở lại nhân gian.

Người thợ sau khi quay lại, liền đi tìm nhà của Âm Ẩn Khách, người ta nói với ông rằng, lúc này cũng đã qua ba bốn thế hệ rồi. Người thợ nói mình chính là người thợ mà nhà Âm Ẩn Khách năm xưa thuê về đào giếng, nhưng cũng không ai biết về chuyện này cả.

Người thợ không nghĩ rằng mình chỉ đi tham quan tiên quốc nửa ngày, mà ở nhân gian bây giờ đã là Đường Đức Tông năm Trinh Nguyên thứ bảy (năm 791). Từ đó về sau, người thợ đó bắt đầu chú tâm tu hành, không còn muốn ở lại nhân gian nữa, người ta cũng không biết ông đã đi đâu.

Đây là chuyện được ghi lại trong thư tịch cổ có liên quan đến người ở tâm Trái Đất và thế giới bên trong tâm Trái Đất. Sách cổ ghi chép lại người thời Đường đi nhầm vào tiên quốc dưới lòng đất, chuyện này được xem là vô cùng may mắn.