Tôi Xem Thầy Rút Vong

Thầy bảo tôi viết bài cho đặc san mà tôi loay hoay mãi không biết viết gì. Tôi mới gia nhập Viện Trường Sinh Học vỏn vẹn được sáu tháng, vốn liếng hiểu biết về môn học này còn quá ít ỏi, có gì đâu để mà viết? Chị Phượng mách nước cho tôi, “Bà coi Thầy rút vong đó, viết về cái đó đi.”

Từ ngày vào Viện Trường Sinh Học, tôi cứ nghe nói Thầy và các sư huynh, sư tỷ rút vong mà chưa lần nào được dự kiến. Chị Phượng hay kể cho tôi nghe được Thầy rút vong và những điều xảy ra trong con người chị. Tôi tò mò lắm nhưng không thể xem được vì Thầy làm việc này thường rất khuya mà nhà tôi lại ở xa, sáng phải dậy sớm đi làm.

Lần này viện có một vong linh mới. Tôi đi xa về nghe kể lại, vong linh này cực kỳ hung dữ, xúi người ta giết người, xúi người ta tự tử, v.v… Tính tò mò thôi thúc làm tôi ráng gồng mình lái xe xa, ở lại khuya. Tôi xin phép Thầy cho tôi xem Thầy trị vong linh mới này. Những gì đã được huấn luyện trong lớp chỉ là lý thuyết, tôi muốn được mục kích tận mắt Thầy hành xử thế nào.

Thầy gọi A. đến ngồi trên ghế rồi nhờ anh Xuân ôm gối ngồi phía sau lưng. Các sư huynh, sư tỷ xắp gối hai bên để đỡ mỗi lần A. ngã xuống khi vong xuất. Thầy đặt tay lên các luân sa tương ứng của A. rồi ngồi xếp chân bằng tròn phía trước, bắt đầu rút hai ngón chân cái. Dáng Thầy khoan thai, chậm rãi như một công việc Thầy vẫn làm hằng ngày. Mười phút rồi mười lăm phút, A. bắt đầu khép mắt lại, hai tay đưa lên. Thầy chuyển sang rút hai ngón tay cái. Một lúc sau vong khóc và bật ra những âm “T… T… T…” như đang tấm tức chuyện gì. Cả mười lăm, hai mươi phút, vong chỉ ngồi khóc mà khi muốn nói lại không thành tiếng, chỉ bật ra được “T… T… T…” rồi nấc lên. Thầy thỉnh thoảng phải khuyên nhủ:
“Muốn gì thì nói ra để còn giúp cho. Ấm ức như thế này là có chuyện đau khổ lắm, phải không?”
Vong chỉ tức tưởi không nói nên lời. Rồi A. ói, tôi phải cầm bát hứng và lấy giấy lau mũi, lau miệng cho A. Thầy vuốt tóc thương xót:
“Nói ra cho nó vơi đi rồi mới đi tu học với Tổ được. Ở đây hoài có tội, làm cho thân xác người ta đau đớn, hạnh phúc người ta bị sứt mẻ. Người ta phải nuôi con, làm cản trở việc nuôi con người ta, phá hạnh phúc gia đình người ta là có tội, đi xuống địa ngục, biết không?”
Vong chỉ lắc đầu khóc ròng. Thầy lại dỗ:
“Đi ra đi, không được ở trong xác này nữa. Thân xác này không phải là của mình. Đi ra tu học với Tổ để được đầu thai làm người giúp đỡ nhân loại.”
Thầy nói mãi, vong từ từ nhắm mắt, nhẹ gật đầu, chắp tay cúi lạy Tổ rồi xuất. Người A. đổ chúi nhủi xuống thảm, chúng tôi đỡ không kịp. Chúng tôi vực A. ngồi dậy, vuốt tóc cho thẳng thắn rồi đưa khăn cho A. lau mặt. A. bàng hoàng, ngơ ngác như người mới ngủ dậy (chị Phượng nói khi nào học xong cấp 3 thì mới nhớ những gì xảy ra trong lúc trị thôi).

Thầy hỏi A. xem có biết Nam là ai không?”: “Đó là vong mà vẫn bắt con cúng bả đó Thầy. Làm con cứ phải dấu nhà, lén mua vàng mã ra trước cửa nhà đốt, hàng xóm Mỹ ngó con quá trời. Bả nói bả có người bạn tên Trâm mà con cũng phải cúng người đó nữa.” Thầy bảo càng cúng vong càng kéo bè kéo bạn về đông thêm, không được cúng nữa. Trời đã khuya gần một giờ sáng nên Thầy nói phải tạm ngưng rồi mai trị tiếp.

Hôm sau tôi sắp sẵn máy ảnh đến xin phép A. cho tôi chụp khi Thầy rút vong và được A. chấp thuận. Tôi cũng xin phép Thầy để tôi được chụp ảnh, Thầy bảo, “Sao không quay phim, quay phim tốt hơn.” Tôi nói máy này không quay phim được Thầy ơi. Sau này mới biết là quay phim được thì đã qua mất cơ hội.

Tối đó tôi có việc nên đến hơi trễ, Thầy đã rút được một số vong (A. có nhiều vong trong người chứ không phải chỉ có hai). Hôm nay Thầy cho A. ngồi ở bean bag để đỡ bị ngã đau. Tuy nhiên hai bên vẫn phải có một lô gối đặt trên thảm. Trong lúc loay hoay kiếm ghế ngồi, tôi nghe cuộc đối thoại giữa Thầy với vong và thấy vong khoanh tay mếu máo, “Con chưa được sanh ra.” “Con chưa được sanh ra hả?” “Dạ.” “Con tên gì?” “Con tên Trang, Tổ đặt tên cho con.” Thầy khuyên, “ Đi theo Tổ tu học, kiếp sau được đầu thai sanh ra làm người, làm chuyện tốt.” Vong gật gật đầu. “Con có gì muốn nói không để Thầy giúp cho trước khi đi?” Vong mếu máo ngước nhìn Thầy, vẫn khoanh tay, “Đừng mặc màu trắng.” “Đừng mặc màu trắng hả?” Vong lại gật đầu. “Ừ, thôi đi theo Tổ đi.” Vong khoanh tay cúi rạp đầu xá Thầy đến bốn, năm lượt, rất ngoan ngoãn, vừa khóc vừa mếu. Lần cuối cùng còn ráng nói với theo, “Đừng mặc màu trắng” như một lời van xin trước khi xoay lại vái Tổ rồi A. gục xuống, đầu chúi xuống đất phía trước là lúc vong xuất. Từ đầu đến cuối vong khoanh tay trông rất lễ phép, dễ thương. Sau buổi rút vong hôm đó tôi mới biết A. thích mặc màu trắng.

Các sư huynh, sư tỷ đỡ A. dậy, lau mắt, vuốt tóc cho A. Tôi tưởng đã xong, đang tiếc rẻ, hôm nay mình được xem ít quá. Ai ngờ chỉ một phút sau, đầu A. lại lảo qua đảo lại, hai mắt nhắm nghiền, chắp hai tay vái Tổ vài lần rồi xuất.
Vong này đi theo Tổ thì vong khác lại tiếp tục lên. Có vong chỉ lên được mấy chục giây rồi xuất. Có vong cười ngạo mạn nhìn thẳng vào hình Tổ như thách thức, chỉ chỉ ngón tay vào Tổ rồi xuất. Có vong bắt A. quỳ gối một lúc lâu, rồi quay đầu vòng vòng, cái đầu tóc dài rối bung che kín khuôn mặt lộn từ trước ra sau, phải qua trái đủ những vòng 360 độ. Tôi nhìn mà lo thầm cho A. không khéo bị sái cổ mất. Có vong bật lên những tràng cười ghê rợn, đầu cúi gầm, những tiếng cười nghe muốn rởn tóc gáy phát xuất từ sau đống tóc tai bù xù. May trong thiền đường có đèn sáng và có Thầy, chứ ở một mình trong bóng tối mà nghe tiếng cười này không biết tôi sẽ ra sao. Có những vong chúng tôi không nghe được đối thoại. Tuy nhiên tôi bắt gặp những cái gật đầu thầm kín của Thầy, chắc Thầy nói chuyện với vong bằng tâm linh. Có một vong dùng ngón tay viết những mẫu tự lên cổ tay, cánh tay Thầy. Vì tay Thầy không đủ chỗ nên khi viết xong một mẫu tự, vong lại viết chồng một mẫu tự khác lên chỗ cũ. Tôi đoán vong linh này đang muốn nói gì nên cố gắng đọc để ghép những mẫu tự lại với nhau nhưng vì đứng ở vị thế nhìn ngược, khó hình dung được vong viết gì nên không ghép được, tôi chỉ nhận thấy có một chữ R viết hoa. Chị Phượng đi kiếm được mảnh giấy và cây bút ra thì vong đã ngừng viết. Tôi đếm cả thẩy 11 vong xuất ra trong lúc tôi có mặt đêm hôm đó, chưa kể những vong đã xuất trước khi tôi đến và một vong đã xuất ngày hôm trước.

Sau buổi rút vong, Thầy hỏi A. để kiểm chứng xem các vong có nói thật với Thầy không, “Có biết ai tên Thúy không?” A. suy nghĩ rồi nói đó là cô em chồng. “Người đó có ghét con không?” “Dạ, nó ghét con lắm.” “Mấy vong nói nó là do bùa ếm của người tên Thúy đó.” A. lừ đừ suy nghĩ. “Thế con có ghét nó không?” “Nó ghét con thì làm sao con thương nó được Thầy?” Chúng tôi cười ồ. Thầy bảo, “Đừng ghét nó nữa mà phải cầu nguyện cho nó, nghe không?” “Thầy cho con ghét nó được không? Con ghét có một mình nó à. Trong bài Thầy giảng, Thầy nói ‘mười người nếu mình ghét năm…’ còn con chỉ ghét có mình nó thôi. Nó cứ đi nói xấu con hoài, còn con đâu có nói xấu, đâu có làm gì nó đâu. Thầy cho con ghét nó đi Thầy.” Chúng tôi và Thầy lại cười. “Không được, mình phải cao hơn chứ, nó ghét mình thì mình mới cầu cho nó, chứ nó thương mình thì đâu cần cầu làm gì. Đừng cầu nguyện cho người mình thương mà hãy cầu nguyện cho người mình ghét. Cầu cho họ giàu có, cầu cho họ khỏe mạnh, thành đạt thì mình mới hơn họ chứ.”

Tôi đến xem rút vong hôm đầu hoàn toàn vì tò mò. Hôm sau, lúc dự thính cấp 3 nghe Thầy giảng, nếu muốn trị vong thì phải có đức, vì vong chỉ sợ người có đức thôi. Tâm đã chuyển, tôi trở lại lần thứ hai để xem thái độ và lời nói của Thầy với vong. Tôi muốn được nhìn tận mắt kinh nghiệm cũng như đức độ của Thầy trong việc trị vong, còn lý thuyết căn bản thì ai cũng đã được huấn luyện qua.

Trong suốt buổi rút vong, Thầy rất trầm tĩnh, từ tốn, không hề lớn tiếng, đôi lúc còn thì thầm. Thầy đối với bệnh nhân cũng như đối với vong như nhau, khuyên nhủ, vỗ về, kiên nhẫn, trân trọng. Tôi đọc được sự thương cảm trong lời nói cũng như cử chỉ, gương mặt Thầy khi trò chuyện với vong. Lúc vong khuất phục, Thầy dịu dàng. Lúc vong bướng bỉnh, lì lợm, Thầy cương quyết, nghiêm khắc.

Cứ tưởng nhìn thấy tận mắt là hiểu là biết, nhưng nào có phải vậy. Khi phải suy nghĩ và ôn lại những điều mắt thấy tai nghe đêm hôm đó để viết đoạn kết cho bài này, tôi mới thật sự thấu hiểu được bài học Thầy đã dạy nhiều lần trong lớp, bệnh tật là cái đau khổ thấp nhất của con người vì nó chỉ là cõi tạm. Tôi thấy rõ hơn bao giờ hết, trong một cuộc trị vong, giúp cho người sống thì ít mà giúp cho người chết thì nhiều. Vì thế nó không phải là “trị” vong mà là “giúp” vong.

Tôi biết từ nay tôi sẽ nhìn rút vong với con mắt khác. Giúp cho tâm linh giác ngộ được phải trái, biết đâu là bến bờ mới là điều quan trọng. Thầy đã làm cả hai việc một lúc. Thầy giải tỏa sự đau đớn thể xác và tinh thần cho chỉ mình A. nhưng Thầy đã hướng dẫn biết bao tâm linh ra khỏi cõi u mê, tìm được lối giải thoát vĩnh cửu. Âu đó cũng là một cái đức vậy.

Một Môn Sinh: Đào Ngọc Bích Thủy http://www.vientruongsinhhoc.com/index.html