Nói chung, đạo Phật thiết thực hiện tại, không có thời gian, đến để mà Thấy. Đạo Phật KHÔNG CÓ CHUYỆN tu mà kết quả sau khi chết mới biết!

Thế nào là "thiết thực hiện tại" ?

1. Nhận thức rõ như thế nào là sống với hiện tại. Một người nếu còn tham ái trói buộc thì họ sẽ sống hướng về quá khứ, thể hiện bằng Sự Chấp Thủ, Bám Víu, Níu Kéo hoặc họ sẽ sống hướng tới tương lai thể hiện bằng Sự Đắm Trước, Ảo Tưởng, Tham Vọng. Như vậy một người nếu sống trong hiện tại là sống không tham không sân không si. Tham sân si đoạn diệt là hiện tại Niết Bàn. Như vậy, hiện tại chính là Niết Bàn, ái diệt là hiện tại. Nếu có một định nghĩa nào đó về "sống với hiện tại" thì chỉ có thể nói ái diệt mới sống với hiện tại; tham ái còn là chỉ sống chấp thủ với quá khứ và vọng tưởng đến tương lai.

2. Tu tập phương pháp để sống an trú trong hiện tại. Người đó phải tu tập Con Đường Trung Đạo chính là Thánh Đạo Tám Ngành, được thâu nhiếp trong Tam Vô Lậu Học gồm: Giới Hạnh Định Tâm và Trí Tuệ. Con đường tám ngành đó sẽ đưa đến đoạn diệt 12 nguyên nhân sanh khổ, khổ đau từng thời trong quá khứ kéo đến, khổ đau chờ đợi ở tương lai lôi tới, hiện tại niết bàn sẽ cách xa với người sống ngoài vòng tám chánh đạo (ngoại đạo). Trong quá trình tu tập thánh đạo tám ngành cũng đồng nghĩa với việc mình tập an trú vào lối sống không tham không sân không si, an trú vào hiện tại, an trú vào Niết Bàn.

3. Chứng ngộ thể nhập toàn vẹn với hiện tại. Người chứng ngộ Niết Bàn là người đã thể nhập hoàn toàn Thánh Đạo Tám Ngành, là hiện thân viên mãn của Giới hạnh - Định tâm - trí Tuệ, là người có đời sống Phạm Hạnh tinh khiết toàn bích đã hoàn tất, là người đã đặt toàn bộ gánh nặng từ quá khứ mang tới, là người đã diệt tận gánh nặng của tương lai đau khổ, do đó họ chứng ngộ và an trú với hiện tại Niết Bàn.

Thánh Ngôn Bậc Vô Lậu:

"Thiết thực hiện tại là Niết bàn, thưa Tôn giả Gotama, được nói đến như vậy. Cho đến như thế nào, thưa Tôn giả Gotama, Niết bàn là thiết thực hiện tại, không có thời gian, đến để mà thấy, có khả năng hướng thượng, được người trí tự mình giác hiểu?

- Bị tham ái làm say đắm, Bị sân làm uế nhiễm, Bị si làm cho mê mờ, này Bà-la-môn, bị chinh phục, tâm bị xâm chiếm, nên suy nghĩ điều hại mình, suy nghĩ điều hại người, suy nghĩ điều hại cả hai, làm ác hạnh về thân, làm ác hạnh về lời nói, làm ác hạnh về ý, không như thật rõ biết lợi ích của mình, không như thật rõ biết lợi ích của người, không như thật rõ biết lợi ích của cả hai nên cảm thọ tâm khổ tâm ưu.

- Tham ái, Sân, Si được đoạn trừ, thời không nghĩ đến tự hại, không nghĩ đến hại người, không nghĩ đến hại cả hai, thời không làm ác hạnh về thân, không làm ác hạnh về lời nói, không làm ác hạnh về ý, thời như thật rõ biết lợi ích của mình, như thật rõ biết lợi ích của người, như thật rõ biết lợi ích của cả hai nên không cảm thọ tâm khổ tâm ưu.

- Như vậy, này Bà-la-môn, pháp là thiết thực hiện tại, không có thời gian, đến để mà thấy, có khả năng hướng thượng, được người trí tự mình giác hiểu."


Trích Kinh Tăng Chi Bộ Chương Ba Pháp
Phẩm Nhỏ 53 - 54