Cái Giường Cũng Có Số Phận Nghiệp Dĩ !


CHU MẠNH TRINH



Ngôi đền Chử Đồng Tử bề thế quy mô, mặt tiền nhìn thẳng ra bãi Tự Nhiên sông Hồng, cổng vào khang trang với hai hàng cây cao như một công viên..thì ra đây là công trình tu tạo xây dựng của một danh sĩ địa phương, có đầu óc nghệ thuật, tiến sĩ Chu mạnh Trinh (1862-1905) tác giả Thanh Tâm Tài Nhân Thi Tập, Hương Sơn Phong Cảnh Ca, Hương Sơn Nhật trình ca, ông từng làm quan Án sát đậu Tiến sĩ đời Thành Thái 1892, từng lấy thú tiêu dao du ngoạn làm cảm hứng :

Bầu Trời, cảnh Bụt

Thú Hương sơn ao ước bấy lâu nay

Kìa non non nước nước mây mây…


Và chắc hẳn ông muốn để lại trên quê hương mình một kiến trúc trơ gan cùng tuế nguyệt ..xứng đáng với cái tên Thánh Bất Tử.

Nhìn nét mặt nho nhã qua bức hình truyền thần trên bàn thờ họ Chu, đặt gần chánh điện, mới thấy tấm lòng của người xưa, thấy sự gắn bó của bao thế hệ qua sợi dây huyết mạch Văn Lang..hơn trăm năm xưa, có những người như Chu Mạnh Trinh trân trọng ghi nhớ truyền thống hai ngàn năm trước, thì nay, trên sân đền này, những đứa con của đất mẹ lững thững dưới tàn cây, đang dẵm trên những vết chân ngào nghẹn hương khói người xưa .

Cơm trưa no nê, được nếm món bánh khúc đặc sản của quê hương Phú Thị, lá khúc thật, mỗi chiếc to bằng ba bốn chiếc bánh thường, tôi nằm dài trên sập gian trái, cạnh bàn thờ Tiến sĩ Đặng Khanh (1511 ?) tức Từ công Đặng Sĩ Tiến, nhắm mắt không phải để ngủ mà để lòng mình trôi về dăm trăm năm trước… Đây, trên mảnh đất đầm lầy Dạ Trạch còn loang loáng những chiếc ao, dài dọc ven đê còn bao khóm tre nứa hàng hàng thách đố thời gian, nếu đi lên ít nữa, tới huyện Đông Yên, có thể nhìn thấy cửa Hàm Tử nơi Trần Quang Khải từng bắt giặc Hồ:

Đoạt dáo Chương Dương độ

Cầm Hồ Hàm Tử Quan

Thái bình tu nỗ lực

Vạn cổ thử giang san..


Sau buổi nghỉ trưa, thời gian ở xứ nóng không đo bằng đồng hồ mà đo bằng lòng người..muốn nghỉ là nghỉ, muốn ngơi là ngơi, muốn đi muốn nằm tùy hỉ..đấy là văn hóa nông nghiệp theo mùa màng thời tiết, trăng tròn giã gạo, trăng khuyết vào bếp luộc khoai..thú an nhiên tự tại, không câu thúc hệ thống, lạc thú nhân sinh quả là sự giản dị mà văn minh cơ giới kỹ thuật khó mang lại được.

Vào chùa làng, đang tu bổ, cách tư gia tiến sĩ họ Chu không xa, tư gia đã bị phá phách trong tao loạn từ lâu, nhưng vẫn còn lại chiếc giường của quan Tiến sĩ..và chiếc giường nhỏ, gỗ lim gỗ gụ vuông vức ấy, sau cả trăm năm, nằm lạnh lẽo nhẫn nhục ở góc chùa. Cổ nhân nói từ cái quạt, cái ghế, cái giường..đều có vận số của nó, nhất là chiếc giường ngủ là vật thể giữ hơi hớm của chủ nhân nhiều nhất. Trên chiếc giường này, một danh nhân đã nằm, đã vắt tay lên trán trầm tư mơ màng gọt rũa từng câu thơ, đã trằn trọc giữa thời Nho mạt, đã ôm gối mây thả hồn về thiên cổ với Chử Đồng Tử- Tiên Dung, đã nằm co nhìn hình hài không có có không của chính mình..thế thì, nếu làm một cái test DNA không chừng những thớ gỗ đóng giường này còn đậm quánh hồn phách người xưa, những thớ gỗ mang khí sắc tinh anh có thể hóa thành tinh, mộc tinh, toát ra khí lực huyền kỳ linh ảo..Chuyện kể rằng thời buổi tao loạn mạt pháp, một chú sâu bọ lên làm người cả gan lấy chiếc giường của bậc chính nhân quân tử về nhà nằm, lạ thay, suốt sáu năm ròng, cả hai vợ chồng đều đau ốm bệnh tật liên miên, đêm nằm ngủ không yên, lâu lâu trong cơn ác mộng lại thấy một vạt áo the xanh đánh vào ngực giữa sảnh đường quan Án..một ngọn bút tre từ trời xanh xổ xuống như ra lệnh xoay đầu giường về cổng Bồ Tát..Hai vợ chồng tên ngạ quỷ tân thời sợ quá, bèn khênh chiếc giường của quan Án Chu, vừa khênh vừa đọc kinh sám hối, cung kính đặt vào chùa làng. Cho hay, vật đổi sao rời, nhưng quỷ lý vẫn thua thiên lý, và nỗi thăng trầm oan oán trùng trùng cõi thế vẫn không ra khỏi bàn tay Trời Phật siêu linh.

Khi chúng tôi vào thăm chùa bất chợt thì lại thấy một chú chạc trung niên đang nằm ngủ trên chiếc giường cổ nổi trôi theo vận nước này, chú tung chăn dậy, lúng túng chữa thẹn : “ chúng cháu định sơn lại chiếc giường này đấy ạ..!!”, nhìn dung mạo tối tăm nhưng không ác, tôi vội cản “ ấy chết, đồ cổ thì phải giữ nguyên mới quý, ai lại mang sơn phết đánh bóng lại..


(hôm nay chẳng có ý thơ gì ... đọc được tản văn hay của 1 bụt sĩ :big_grin: )