Trang 2 trong 2 Đầu tiênĐầu tiên 12
kết quả từ 21 tới 30 trên 30

Ðề tài: Xin mọi ngưởi giải thích giúp đệ về Luyện tinh hóa khí - luyện khí hóa thần .....

  1. #21
    Nhị Đẳng Avatar của vovi2k
    Gia nhập
    Oct 2009
    Bài gởi
    2,812
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    ayza ..nhức đầu quá biết thì nói kg biết thì ôm cột sắc mà hhữi..nếu muốn biết tinhkhithan..thì kêu tinh khi than noi cho mà biêt ..còn muốn biết sắc kg thì kêu sackg ..còn nếu muốn chết thì kêu giaitrubua thi hí
    trần gian là 1 chốn nô đùa ta chơi cho đã 4 mùa về 0'''...0937532387 anhhungdenhatngu

  2. #22
    Đai Xanh Avatar của trantientung
    Gia nhập
    Feb 2008
    Bài gởi
    202
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Luyện tinh hóa khí: Cấp độ thứ nhất của Tĩnh công. Chỉ hiện tượng Dương vật muốn cương cứng trong Hoạt Tý thời (thuộc thuật nội đan). Lúc đó phải dẫn chân khí thông qua Hạ thước kiều, dịch chuyển điểm hưng phấn, giữ lại nội khí do âm tinh đang dần dần chuyển hóa thành, khi nào nội khí sung mãn mới có thể chuyển sang cấp độ thứ 2.
    Luyện khí hóa thần: Cấp độ thứ 2 của Tĩnh công. Chỉ dựa trên cơ sở luyện Tinh hóa khí, dùng ý thức điều chỉnh sự phân bố và vận hành của nội khí, dẫn nội khí xuất phát từ đan điền, theo mạch đốc đi lên, rồi theo mạch Nhâm trở về đan điền. nội khí tuần hoàn trong Tiểu chu thiên sẽ không ngừng tăng cường năng lượng khí công cho cơ thể, làm cơ sở vững chắc để tiến sang cấp độ thứ 3.
    Luyện thần hoàn hư: Cấp độ thứ 3 của Tĩnh công. Chỉ dựa trên cơ sở luyện khí hóa thần, mà bổ xung tinh, khí, thần hậu thiên bị hao hụt, sau đó " Bão nguyên thủ nhất", bước vào Tĩnh công thực sự, khiến cho hoạt động ý thức ở trong trạng thái nhập tĩnh cao độ, bước vào cảnh giới hư vô như có như không, hòa làm một với trời đất, tự nhiên và vũ trụ.

  3. Thanks bienvasong thanked for this post
  4. #23
    Đai Xanh
    Gia nhập
    Apr 2010
    Bài gởi
    213
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi Ghost_Thai Xem Bài Gởi
    Chuyện là vầy , đệ có thấy và đọc qua cách luyện công của đạo gia : Luyện tinh hóa khí - luyện khí hóa thần - luyện thần hoàn hư - luyện hư hoàn đạo !! mà không hiểu hết được ý nghĩa của nó !! mong các a/c/e cô chú chỉ điểm giúp :)
    Bạn ơi. Có thể chia sẻ mấy cuốn sách bạn đang có cho mình với được không?
    Nếu được xin gửi vào địa chỉ mail: adgate1102@gmail.com nhé

    Mình xin giải đáp một phần câu hỏi của bạn nè:
    Luyện tinh hóa khí: Tinh, khí ở đây không phải là mấy thứ thuộc "vùng hạ đan điền" hay "hô hấp, thổ nạp" gì gì đó đâu.
    Tinh ở đây là tinh thần, khí ở đây là khí chất. Luyện tinh hóa khí ý chỉ là luyện tập sao cho tinh thần trở thành khí chất.

    Nếu bạn muốn luyện thành giai đoạn này, thì có một phương pháp (mặc dù nó có thể khiến bạn mất cả đời để hoàn thành nếu bạn không có ngộ tính hoặc cơ duyên):
    Bạn nên luyện một loại võ thuật nào đó giúp cường thân, kiện thể. Song song, bạn cũng phải dùng tâm đi cảm nhận cuộc sống, hồng trần. Khi mà võ thuật của bạn đến một trình độ nhất định, và bạn cũng đã có những lý giải sâu sắc về cuộc sống hãy dung hợp nó lại để tạo thành khí chất của mình.

    Regard

  5. Thanks bienvasong thanked for this post
  6. #24
    Đai Xanh
    Gia nhập
    Nov 2007
    Bài gởi
    137
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Về khái ngôn thì phân ra 4 đoạn thế, nhưng đôi khi các giai đoạn này cũng bị trộn vào nhau.
    Trúc cơ ngọc dịch liễu tính. Đoạn này còn gọi là nội âm dương kết hợp, cơ thể trở về tuổi 16. Về chứng nghiệm thân thể thì tóc bạc chuyển đen, da nhăn nheo về căng mịn lại. Về tâm thì chứng chân như chi tâm, bồ đề tâm.....đi sâu vào tính công thì chứng các chủng thần thông. Xuất thần thì là quỉ tiên, đã ra ngoài lục đạo luân hồi. Chung qui là thuần âm tiên thiên, đạo gia vẫn gọi là quỉ tiên.
    Tinh hóa khí: Tiếp nối đoạn trên, về chứng nghiệm cơ thể thì nước mắt mũi dãi đều ko còn, mang cái thân này thì vẫn chịu tam tai. Còn gọi là long hổ âm dương giao. Tuy nhiên đôi khi vẫn có sự khác nhau 1 chút ở các phái. Tiểu chu thiên bí truyền ở giai đoạn này ít phái có, thường phải diễn ra qua vài gian đoạn. Còn nếu có công phu thì 1 ngày đoạt 1 năm khí số trời đất, 300 vòng chu thiên là từ đây mà ra.

    Khí hóa thần: Tùy vào cách luyện mà đạt địa tiên rồi thần tiên, địa tiên thì toàn thân biến đổi, có thể cưỡi gió, biến đổi hình tướng, lưu hình trụ thế, bất tử nhân gian, đó là thái thủ thiên địa âm dương. Còn nếu thái thủ hư không âm dương thì thành thần tiên, dương thần hiện hình, thân ngoại hóa thân.

    Dương thần này còn gọi là pháp thân, luyện thêm 1 chút gọi là hoàn hư thì xuất nhập vô hạn, trời đất vũ trụ pháp giới có vỡ tạn thì cũng ko sao, chứng hết ngũ nhãn( nhục thiên tuệ pháp và phật nhãn), có thể nhào lặn âm dương, vá trời hái sao, biến hóa vô cùng. Cơ thể lúc này chỗ nào cũng là đại dược, chó ăn thì thành rồng, gà ăn thành phượng, thân thể như ngọc ngà. Tuy thân thể này có biến hóa nhưng thành đạo vẫn chỉ là dương thần, xuất dương thần thì siêu việt tất cả, nhưng chỉ chứng đạo bản thân mà thôi. Còn gọi là thái thủ thái cực âm dương sơ phán nhị khí.

    Đoạn cuối cùng, cũng là bí truyền vô cùng: Luyện đến đoạn này thì toàn thân tẫn hóa thành tiên thiên, đến mức chí cao vô thượng. Cũng gọi là dùng pháp thân luyện hóa sắc thân. Sắc thân cũng biến hóa, cha mẹ cũng thành tiên, cửu huyền thất tổ cùng phi thăng. Đạt được quả vị này thì khó vô cùng, còn gọi là 3000 hạnh với đời, 800 công với đạo.

    Khai thông bát mạch phải dùng dương khí tiên thiên. Bát mạch thông thì cơ thể chúc dương. Ở một số phái họ dùng tính công nhập thủ ngay từ đầu có thể nhiếp hống âm tiêu tẫn. Âm tẫn này thì nút thắt nơi luân xa tim cũng mở.

    Thấy có người lời lẽ vẫn pha lẫn mê tín nên viết ít lời. Những cái này xưa nay vẫn bí truyền vô cùng, nhất là đoạn cuối cùng. Giờ tập luyện mà giữ được cái lẽ thường vốn chẳng dễ hehe

  7. Thanks bienvasong thanked for this post
  8. #25
    Đai Xanh
    Gia nhập
    Mar 2012
    Bài gởi
    150
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi trantientung Xem Bài Gởi
    Luyện tinh hóa khí: Cấp độ thứ nhất của Tĩnh công. Chỉ hiện tượng Dương vật muốn cương cứng trong Hoạt Tý thời (thuộc thuật nội đan). Lúc đó phải dẫn chân khí thông qua Hạ thước kiều, dịch chuyển điểm hưng phấn, giữ lại nội khí do âm tinh đang dần dần chuyển hóa thành, khi nào nội khí sung mãn mới có thể chuyển sang cấp độ thứ 2.
    Luyện khí hóa thần: Cấp độ thứ 2 của Tĩnh công. Chỉ dựa trên cơ sở luyện Tinh hóa khí, dùng ý thức điều chỉnh sự phân bố và vận hành của nội khí, dẫn nội khí xuất phát từ đan điền, theo mạch đốc đi lên, rồi theo mạch Nhâm trở về đan điền. nội khí tuần hoàn trong Tiểu chu thiên sẽ không ngừng tăng cường năng lượng khí công cho cơ thể, làm cơ sở vững chắc để tiến sang cấp độ thứ 3.
    Luyện thần hoàn hư: Cấp độ thứ 3 của Tĩnh công. Chỉ dựa trên cơ sở luyện khí hóa thần, mà bổ xung tinh, khí, thần hậu thiên bị hao hụt, sau đó " Bão nguyên thủ nhất", bước vào Tĩnh công thực sự, khiến cho hoạt động ý thức ở trong trạng thái nhập tĩnh cao độ, bước vào cảnh giới hư vô như có như không, hòa làm một với trời đất, tự nhiên và vũ trụ.
    Nói như bác này thì đàn bà không luyện được hử?

  9. #26
    Đai Vàng
    Gia nhập
    Apr 2010
    Bài gởi
    94
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Muốn học thì bạn nên tìm Thầy mà học, ngồi diễn đàn chém gió làm gì? Chỉ phí thời gian. Sao không dùng thời gian đó tập luyện một môn thể thao nào đó? Không phải ai cũng tập khí công được? Và không phải Thầy khí công nào cũng là người am hiểu về luyện khí. 10 Thầy thì chỉ có 1,2 người là thực sự luyện tập, còn lai 8 người là lừa đảo kiếm tiền hết thôi bạn.
    Như lão Phí Tường Trúc đăng bài đầy trên mạng đấy, cũng là lừa đảo thôi. Chả biết cái gì về khí cũng đi dạy như thật, bài thì đi góp nhặt linh tinh, tứ lung tung. Nếu tập đúng thì chỉ cần 1 động tác là khỏe lắm rồi cần gì nhiều bài.
    Mong rằng sẽ giúp ích cho bạn.
    Bạch Vô Thường

  10. #27
    Nhất Đẳng
    Gia nhập
    Dec 2012
    Bài gởi
    1,232
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Luyện tinh hóa khí dễ nhất là cách các vị sư mới đi tu hay áp dụng: ĂN RAU RĂM.

  11. #28
    Nhất Đẳng
    Gia nhập
    Aug 2011
    Bài gởi
    1,865
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Trích dẫn Nguyên văn bởi Nhật Nam Xem Bài Gởi
    Luyện tinh hóa khí dễ nhất là cách các vị sư mới đi tu hay áp dụng: ĂN RAU RĂM.
    Có mà liệt dương.

  12. #29
    Nhị Đẳng Avatar của vovi2k
    Gia nhập
    Oct 2009
    Bài gởi
    2,812
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Ayza an rau đảp cá kg lo thoát
    Dễ hoá khí ,,,,,,hihi
    trần gian là 1 chốn nô đùa ta chơi cho đã 4 mùa về 0'''...0937532387 anhhungdenhatngu

  13. #30
    Đai Trắng
    Gia nhập
    Sep 2020
    Bài gởi
    25
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Trên thế gian này có tồn tại những người tu đạo, đặc biệt trong những núi sâu rừng già, họ đã từng sống rất lâu, có người đã sống mấy trăm năm, thậm chí mấy nghìn năm. Điều này nói ra có thể nhiều người sẽ không tin nổi … Dưới đây là câu chuyện được kể lại của một người như vậy.
    Trước hết xin được nói rõ, bài viết này không phải là câu chuyện hư cấu. Những gì được viết được kể, hoàn toàn đều là những trải nghiệm chân thật, cảm ngộ chân thật của bản thân tôi. Các vị có thể tin, cũng có thể không tin, nhưng mong các vị hãy tu tích khẩu đức, đừng có tạo nghiệp chướng cho bản thân mình
    Những người bình thường nhìn thấy “300 năm” trong tiêu đề, nhất định sẽ cho rằng tôi đang khoác lác, nhưng tôi xin nói với các vị rằng, tuổi thật sự của tôi chính xác là 330 tuổi, cũng chính là nói rằng tôi sinh ra vào giữa những năm Khang Hy triều đại nhà Thanh. Kỳ thật, 330 tuổi cũng không thể nói là rất già, những người hơn 2.000 tuổi tôi đều đã đích thân gặp qua, nghe nói còn có những người sống trên 5.000 tuổi ở nhân gian, chỉ là không có cơ hội gặp được mà thôi.

    Tôi là người Thành Đô, tỉnh Tứ Xuyên, giữa những năm Ung Chính, vì để tránh chiến loạn, cả nhà chúng tôi chạy nạn đến núi Đại Ba, miền bắc tỉnh Tứ Xuyên, nhưng không may gặp phải lở đất, cuối cùng chỉ có một mình tôi may mắn thoát được, năm đó tôi 30 tuổi. Về sau tôi bị lạc đường trong núi, tự mình đã đi lang thang trong suốt mười mấy ngày liền, ngay chính vào lúc sắp bị đói chết, một vị Đạo sĩ đã cứu sống tôi. Vị Đạo sĩ này chính là sư phụ của tôi sau này, lúc đó ông đã ở trong núi Đại Ba tu luyện hơn 700 năm. Từ đó, tôi liền đi theo ông bắt đầu tu luyện. Ở đây cần phải nói rõ, tôi và sư phụ tuy đều là Đạo sĩ, tu là Pháp môn Tam Thanh, nhưng chúng tôi không phải là Đạo giáo, không có một chút quan hệ gì với Đạo giáo cả.
    Sư phụ của tôi là người của triều đại nhà Đường, tuy đã tu luyện hơn 700 năm rồi, nhưng ông nhìn còn trẻ hơn tôi lúc đó nhiều. Bởi ông đã tu đến cuối cùng rồi, dù có cố gắng thế nào cũng không tu lên trên được nữa, vậy nên đã thu tôi làm đồ đệ, truyền thừa Đạo chính thống trong môn này của chúng tôi. Mọi người nhất định sẽ không nghĩ được rằng, công pháp tu luyện trong môn này của chúng tôi, vô cùng vô cùng đơn giản, đặc biệt thích hợp cho những người lười biếng, bởi vì công pháp của chúng tôi chính là ngủ.
    Sau khi sư phụ truyền công pháp cho tôi xong, lần đầu tiên tôi đã ngủ hơn một tháng, sau khi tỉnh dậy thân thể có những biến đổi rất lớn, gần như đã thay đổi thành một người khác vậy, khỏe mạnh hơn trước đây rất nhiều. Sau đó, ông lại bảo tôi đọc “Đạo Đức Kinh”, đọc xong kinh thư lại đi ngủ. Cứ không ngừng đọc kinh thư, nằm ngủ như vậy, một lần dài nhất, tôi đã ngủ một giấc hơn 2 năm. Cứ lặp đi lặp lại không ngừng như vậy, một mạch tu đến hơn 60 năm, cuối cùng tôi đã đạt đến cảnh giới tiểu thừa (thiên mục đã mở, đại chu thiên toàn bộ đều đã được đả thông). Lúc này tôi đã có được rất nhiều công năng đặc dị, ví như tịch cốc (nhịn ăn nhịn uống mà không mệt mỏi), thuật ban vận, đi lại trên không, tha tâm thông, thấu thị nhân thể, v.v….Cũng phải nói thêm, kể từ khi bắt đầu tu luyện, tướng mạo của tôi như dừng lại ở tuổi 30, mãi cho đến tận hôm nay cũng không có bất cứ sự thay đổi gì.

    Tu đến cảnh giới tiểu thừa, sư phụ bảo tôi trở lại cõi người đi vân du. Sư phụ nói, nếu như tôi chìm đắm vào danh lợi thanh sắc, bị thế giới phồn hoa làm cho mờ mắt, thì không cần trở về núi nữa, tôi có thể tự mình chọn con đường sau này. Nếu như sau 3 năm, tôi vẫn không bị sa ngã, thì hãy trở về núi Đại Ba, ông sẽ chỉ đạo tôi tiếp tục tu luyện công pháp tiếp theo.
    Vân du ở bên ngoài rất khổ, quy định cũng nhiều. Thứ nhất, trong cõi trần không được sử dụng bất kể công năng đặc dị nào, trước lúc xuống núi sư phụ đã khóa hết công năng của tôi, bao gồm cả tịch cốc, bởi trong thời gian vân du, tôi tự mình nghĩ cách giải quyết vấn đề ăn uống. Thứ hai, không được đụng đến tiền bạc, chỉ có thể thông qua phương thức xin ăn để có được thức ăn. Thứ ba, còn có rất nhiều giới luật, trộm cắp, tà dâm, uống rượu, v.v….giống như những quy định trong Phật giáo. Sư phụ có thể dùng thiên nhãn thông giám sát tôi mọi lúc mọi nơi, nếu như tôi phạm phải bất cứ quy định nào, thì sẽ không còn có cơ hội đi theo sư phụ tu luyện nữa.
    Sau khi rời khỏi núi Đại Ba, tôi trước tiên đi đến Vị Nam vùng Thiểm Tây, sau đó lại đi Đồng Quan. Ở Đồng Quan, tôi cuối cùng đã phải tự giải quyết vấn đề ăn uống. Bởi vì tướng mạo của tôi là một người đàn ông khỏe mạnh của tuổi 30, xin ăn vô cùng khó khăn, thường hay bị mắng, chẳng có mấy ai đồng ý bố thí cho tôi cả. Ở Đồng Quan tôi đã làm thuê cho một nhà địa chủ họ Lưu, chỉ cần có chỗ ăn chỗ ngủ, không cần tiền công. Địa chủ rất lấy làm vui mừng, cũng đồng ý với tôi. Tôi cũng không có tâm trạng muốn đi những nơi khác, ở nhà địa chủ họ Lưu, yên bình trải qua 3 năm, rất may là không có phạm giới nào cả, thời hạn 3 năm đã hết, tôi lại trở về núi Đại Ba, bên cạnh sư phụ.

    Những ngày tháng sau này chính là không ngừng tu luyện, cứ cách 35 năm một lần, đều sẽ phải xuống núi vân du mấy năm, có những lúc sư phụ sẽ cùng đi vân du với tôi, khi đó tôi không có cách nào làm biếng nữa, không thể sống thảnh thơi như ở nhà Lưu địa chủ nữa, mà mỗi ngày đểu cần phải ra ngoài xin ăn. Vân du nhiều năm như vậy, hết thảy chua ngọt đắng cay, phong ba bão tố của nhân gian đều đã trải qua hết cả, nhưng ý chí tu luyện của tôi trước sau không hề bị lay dộng. Đối với những thay đổi triều đại, thế sự biến hóa của thế gian, chúng tôi xưa nay đều không can thiệp, bao gồm cả những tai nạn và chiến tranh kia, chúng tôi trước sau không hề quản. Vì những thứ này đều là có định số, ai loạn động, thì người đó sẽ phải lãnh tai ương.
    Tôi biết trong cõi trần có rất nhiều rất nhiều người có hứng thú với tu Đạo, nhưng họ không rõ được rằng tu Đạo cần phải chịu đựng rất nhiều cái khổ, phải trải qua bao nhiêu dày vò và ma nạn. Chỉ pha mấy ấm trà, hẹn vài người bạn, ngồi mà luận đạo, đó không phải là tu hành, mà là nghỉ ngơi. Tu hành thật sự, là phải trải qua rất nhiều cái khổ.

    Sau khi tu luyện hơn 200 năm, nói một cách chính xác là 1 năm trước khi triều đại nhà Thanh sụp đổ, sư phụ của tôi qua đời, từ đó về sau môn phái của chúng tôi chỉ còn lại một mình tôi. Mục tiêu sau cùng của tu Đạo chính là đắc Đạo thành Tiên, để có được sự vĩnh hằng của sinh mệnh, nhưng pháp môn này của chúng tôi cao nhất chỉ có thể tu đến “ngũ khí triều thiên”, cách trường sinh bất lão vẫn còn một quãng rất xa. Sau khi sư phụ qua đời, thi thể ông không hề bị mục nát, tôi đem nó bảo tồn trong một ngôi miếu cũ ở Hán Trung, về sau nơi này bị chiến tranh phá hủy, nhục thân của sư phụ cũng bị hủy luôn trong đó. Thực ra, đây cũng không có gì phải nuối tiếc cả, chẳng qua chỉ là một lớp da thịt mà thôi.
    Sau khi sư phụ mất, tôi phải độc tu một mình. Đối với một người tu luyện đơn độc mà nói, cái khổ lớn nhất, chính là cô quạnh và đơn độc. Có những lúc ngồi thiền một năm, sau khi xuất định được mấy ngày rồi lại nhập định tiếp, mười mấy năm không thấy một bóng người, không nói một lời nào là chuyện rất bình thường. Vì để khắc phục cô đơn buồn tẻ, tôi thích đi vân du, bắt đầu từ năm 1960, tôi vừa đi vân du vừa tiếp tục việc tu luyện của mình.
    Đợi đến măn 1988, cái năm xảy ra vụ hỏa hoạn lớn ở núi Đại Hưng An, tôi cuối cùng đã tu đến cảnh giới cao nhất trong môn của chúng tôi là “ngũ khí triều thiên”. Lúc này, công năng đặc dị của tôi, đã đạt đến cao độ trước nay chưa từng có, trên cơ bản những công năng mà bạn từng nghe nói thì tôi đều có hết cả, hơn nữa công lực lớn mạnh, hoàn toàn không phải là thứ mà những người có công năng đặc dị trên thế gian kia có thể so sánh được. Hơn nữa từ đó về sau, những lúc vân du, tôi có thể không còn cần phải tuân thủ giới luật nữa, công năng đặc dị cũng có thể sự dụng tùy ý rồi, nhưng điều kiện trước hết là không được phép can thiệp vào bất cứ sự tình nào của thế gian con người, dẫu cho là một việc nhỏ rất là nhỏ nhặt cũng không được, nếu không sẽ gặp phải báo ứng, hoặc công năng bị mất đi.

    May mắn hữu duyên gặp sư phụ thứ hai

    Sau khi tu thành rồi, tôi du ngoạn ở nhân gian 5 năm, đi khắp hết mọi ngõ ngách trên thế giới, đã quen biết rất nhiều những người tu luyện như tôi, nếm đủ cuộc sống các dạng các loại, nhưng lại cảm thấy những thứ đó đều không có ý nghĩa gì nữa. Thế là, vào trung tuần Tháng 8/1993, tôi ngồi một chuyến xe lửa trở về miền bắc tỉnh Tứ Xuyên, chuẩn bị tiếp tục sống cuộc sống ẩn cư của mình, đợi khi cơ duyên chín mười rồi, cũng thu nhận một đồ đệ, truyền thừa đạo pháp chính thống trong môn pháp này của mình. Chính là trên chuyến xe lửa này, tôi đã gặp được một người đã thay đổi vận mệnh của tôi. Lúc đó, người này và tôi cùng ngồi ở một toa tàu, chúng tôi vừa nhìn mặt nhau thì đã biết đôi bên đều là người tu đạo, người này trông rất là trẻ, mặt mày hiền hậu, lúc nào cũng như đang mỉm cười.
    Tôi đi đến trò chuyện với ông ấy một lúc, thì lại không khỏi hết sức kinh hoàng, bởi tôi phát hiện, công lực của người này cao đến nỗi, quả thật là tôi không cách nào tưởng tượng ra được. Rốt cuộc là cao đến mức nào, bây giờ tôi cũng không nói ra được, bởi vì đạo hạnh của tôi, căn bản không có cách nào thăm dò vấn đề này được, bản thân tôi ngay cả cái ngón chân của ông đều không sánh được. Về sau, tôi đã bái người này làm thầy, ông đã truyền cho tôi công pháp trong pháp môn đó của ông.

    Dưới sự giúp đỡ của sư phụ thứ hai, chưa đến một tháng, tôi đã đột phát giới hạn trong pháp môn trước đây của tôi, thành công tu đến được cảnh giới “tam hoa tụ đỉnh”. Cũng chính là nói, từ sau lần này, tôi đã đạt được thân thể bất tử.

    Bây giờ, tôi lại đến cõi người vân du, đây là lần vân du sau cùng của tôi, có nhiều tâm nguyện cần phải hoàn thành, tôi lên mạng viết ra bài viết này, thuật lại và tiết lộ một vài lí luận có liên quan đến công năng đặc dị và tu đạo, đây cũng chính là một trong những tâm nguyện của tôi. Những người có duyên với tôi, tự nhiên sẽ đọc được, tự nhiên sẽ có những thu hoạch, những thể ngộ của bản thân mình, cũng coi là một phương thức đặc thù trong thệ nguyện “cứu thế độ nhân” của ngày xưa.

    Dưới đây, tôi xin được nói rõ một số vấn đề mà người thường được phép biết đến, cũng để cho đọc giả làm một nghiệm chứng thật giả đối với bài viết này.

    Trên thế giới thật sự có Thần, Phật, yêu, ma tồn tại không?

    Đây là điều không cần phải nghi ngờ gì cả. Hình thức tồn tại của các sinh mệnh nhiều đến nỗi không thể lường được, cũng không có cách nào tính toán được, những sinh mệnh có sắc thân giống như con người này, trong vũ trụ chỉ là số rất ít. Tôi đi trên phố, những người bình thường làm sao biết được thân phận thật sự của tôi? Cũng giống như vậy, thử hỏi có bao nhiêu chư Thần chư Phật, kể cả yêu ma quỷ quái lấy hình hài của người thường đi lại trên thế gian, cái này tôi cũng không biết được.

    Có rất nhiều người khinh rẻ những người ăn mày, thậm chí có kẻ còn quá đáng hơn lại đi chà đạp những người ăn mày, nhưng tôi xin nói với các vị rằng, rất nhiều người ăn mày đều là có nguồn gốc không hề tầm thường, không phải là những người tu đạo đến cõi người vân du, thì chính là những vị Thần mang theo sứ mệnh mà đến. Có thể nói như vậy, chư Thần nhiều đến nỗi không chỗ nào không có, câu nói “ngẩng đầu ba thước có thần linh” này, hoàn toàn là sự thật, chỉ là những người bình thường không có thiên nhãn thông, nhìn không thấy mà thôi.

    Vận mệnh của con người, sự phát triển của xã hội nhân loại, đều là Thần Phật đang khống chế cả(nhân quả). Một người bình thường ngay từ khi mới sinh ra, cho đến lúc chết đi, vận mệnh trong một đời này của họ đều là được an bài hết cả rồi, dẫu cho là sự việc hết sức nhỏ nhặt như rụng một sợi tóc, đều là đã được an bài kỹ lưỡng trước đó cả rồi. Một người trong xã hội nên làm những gì, nên có những gì, từ sớm đã có định số, sự nỗ lực của con người, cơ bản là đang đi trên quá trình đã được định sẵn từ trước.

    Các vị ắt hẳn sẽ không tin, các vị có thể cảm thấy rằng rất nhiều thứ của mình đều là thông qua phấn đấu nỗ lực mà có được, kỳ thật, dùng công năng mà nhìn, quá trình phấn đấu của con người, đều là những vị Thần nắm giữ vận mệnh của con người, ở đằng sau thao túng các vị làm, con người chính là giống như con rối. Chư Thần dùng các loại quan niệm, tình cảm, dục vọng, cho đến cả những sự việc mà mọi người cho là ngẫu nhiên, để mà điều khiển hành vi của con người. Những động vật khác cũng đều giống như con người vậy, cũng đều là được chư Thần thao túng như vậy cả.
    nguồn ntdtv.com

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. Làm ăn thất bại...Xin các bạn giúp dùm.
    By chimdada in forum Hỏi Đáp, Tư Vấn
    Trả lời: 3
    Bài mới gởi: 18-08-2010, 08:49 PM
  2. Chết và Tái Sinh
    By Bin571 in forum Đạo Phật
    Trả lời: 7
    Bài mới gởi: 25-07-2010, 10:42 PM
  3. Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 13-10-2007, 10:03 PM

Quyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •